16/04/2025
[Những đứa trẻ hiểu chuyện thường không có kẹo ăn? 🧐]
Mình nhớ là cũng phải từ lâu lâu rồi, câu nói "Những đứa trẻ hiểu chuyện thường không có kẹo ăn" bỗng trở nên viral trên các nền tảng mạng xã hội. Theo đó, cũng có nhiều người "viết thêm" cho câu này, nhiều phiên bản nhưng đều có nội dung chung là những đứa trẻ hiểu chuyện thường không có kẹo ăn, thường bị thiệt thòi còn những đứa trẻ hư, quậy phá thường sẽ được chiều chuộng và dễ dàng có được thứ chúng muốn.
Không biết ở đâu những đứa trẻ hư được chiều chuộng, chứ ở Việt Nam thì có đến 80% những đứa trẻ hư sẽ nhận được dép thần chưởng hoặc được nghiệm chứng lực tay của các ông bố bà mẹ.
Vào thời trẻ con của mình và tại nơi mình sống, những đứa trẻ hiểu chuyện và ngoan ngoãn mới là những đứa trẻ được chiều chuộng, mới là đối tượng được quý mến và là "con nhà người ta" trong mắt các bà hàng xóm.
Mình từng nghĩ, những đứa trẻ hiểu chuyện liệu có thật là những đứa trẻ hiểu chuyện hay không? Hiểu chuyện là gì? Là ngoan ngoãn nghe theo lời bố mẹ hay chỉ là một sự phụ thuộc? Là người lớn thấy những đứa trẻ hiểu chuyện hay những đứa trẻ tự thấy mình hiểu chuyện? Là sự nhạy cảm với nỗi đau của một thế hệ hay là sự sang chấn tâm lý được truyền lại từ những thế hệ trước? Liệu chúng ta có đau khổ như chúng ta vẫn nghĩ? Liệu những đứa trẻ hiểu chuyện có thiệt thòi như vậy hay không? Hiểu chuyện để làm gì?
Mình không có câu trả lời cho bất kỳ câu hỏi nào, mỗi người chúng ta sinh ra đều khác nhau, lớn lên trong môi trường khác nhau.
Xác suất để chúng ta là chúng ta gần như bằng không, não bộ có 87 tỷ tế bào thần kinh, các tế bào thần kinh kết nối ngẫu nhiên với nhau đạt cực đại là 2 tỷ, sau đó trải qua quá trình tinh giản xuống còn 200 triệu tế bào kết nối với nhau vào tuổi trưởng thành, xác suất để có 2 bộ não giống hệt nhau gần như bằng không.
Bạn thấy không? Chúng ta là duy nhất, cảm xúc của chúng ta cũng là duy nhất.
Vậy thì, làm thế nào để một người hiểu được nỗi đau của một người khác?
Đó là lúc văn học ra đời, đúng như mục đích được tạo ra "văn học là nhân học". Văn học có thể khuếch đại nỗi đau của một người để một người khác dễ dàng cảm nhận được, văn học cũng có thể giảm nhẹ nỗi đau của một người đến "gió thoảng mây bay".
Với mình, câu nói "Những đứa trẻ hiểu chuyện thường không có kẹo ăn" hay cuốn sách cùng tựa đề chỉ nên đọc để biết, biết rằng trong cuộc sống có những người như vậy và đã trải qua như vậy, đừng quá chìm sâu vào nỗi đau của người khác và của chính mình mà quên mất hiện tại bạn là ai. Quá khứ dù có đau khổ đến đâu thì sau này đều sẽ thành chuyện trà dư tửu hậu.
Và có lẽ, trong xã hội hiện đại này, thứ thiếu nhất lại là giao tiếp giữa các thành viên trong gia đình.
Đứa trẻ hiểu chuyện có thể sẽ không có kẹo ăn hoặc có kẹo ăn, đứa trẻ hư hỏng có thể sẽ có rất nhiều kẹo hoặc không, biến số quá nhiều, chả thể dám chắc được điều gì.
Ranh giới giữa ngoan và hư chưa bao giờ là cả đại dương, nhất là khi nó lại phụ thuộc vào góc nhìn của người khác.
Nhưng mà, đứa trẻ thông minh và tự lập sẽ tự đi tìm kẹo chứ chẳng phụ thuộc vào người khác mang kẹo tới cho mình.
Thay vì chìm đắm trong nỗi đau của bản thân, cay đắng cuộc đời sao bất công, có lẽ chúng ta nên tự yêu thương chính mình. Ngủ đủ giấc, uống đủ nước, tập thể dục đều đặn, tránh xa chất kích thích có hại cho cơ thể,... Người khác có thể không yêu thương bạn, nhưng bạn nhất định phải yêu thương chính mình.
Ngoan hay hư cũng chẳng quan trọng, đứng trước đất trời rộng lớn thì vạn vật đều bình đẳng, thứ quan trọng nhất trong mọi chuyện có lẽ lại là chính bản thân bạn.
-----------------
Liber's garden - Tui cùng đàn cây vô tri 🍃