Nhà Dennis

Nhà Dennis Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Nhà Dennis, Home improvement, Tân Bình/, Ho Chi Minh City.

Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử trong khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là tấm gương sáng để con soi vào Dù c...
05/08/2016

Con ơi mẹ chẳng cần chi
Mong con ứng xử trong khi mẹ còn
Cho đúng bổn phận làm con
Là tấm gương sáng để con soi vào
Dù cho sức khoẻ thế nào
Tuổi già tất phải dựa vào con thôi
Nuôi con trả nghĩa cho đời
Chỉ mong nghe được những lời thân thương
Cuộc đời vất vả trăm đường
Đắng cay mẹ chịu ngọt nhường phần con
Năm qua tháng lại mỏi mòn
Ngược xuôi tần tảo nuôi con lớn dần
Ầu ơ nước mắt trong ngần
Mẹ tràn ngập cả mọi phần hẩm hiu
Giờ đây tuổi đã xế chiều
Chỉ mong con nhớ những điều phật răn
Còn khi đã khuất núi non
Chẳng cầu con khóc nỉ non làm gì
Ngày giỗ cũng chẳng cần chi
Làm mâm cổ lớn đem đi cúng ruồi
Chỉ cần lúc sống này thôi
Công cha nghĩa mẹ con thời nhớ ghi
Chẳng cầu quà biếu làm chi
Rất cần thăm hỏi bởi vì cô đơn
Ân cần tỏ tấm lòng son
Như miếng trầu đắng hai tay đón mời
Nhân quả phải nhớ lấy lời
Dù là cao quý hèn đời con ơi
Cuộc đời thiện ác thế thôi
Tin sâu nhân quả mẹ thời an vui.

ST

27/12/2012

Hoa đủ sắc - đủ hương - hoa cũng tàn...
Tình đủ nặng - đủ sâu - tình cũng tan...

28/08/2012

♥ Nước mắt................... .. so với tiếng Cười.......vẫn thường chân thật hơn..... khiến cho người ta khắc ghi lâu hơn.....
♥ Bạn có thể sẽ không nhớ ai đã từng cười với bạn........Nhưng Chắc Chắn.....!!!...... sẽ Nhớ rất rõ Người đã Khóc vì bạn.....♥ ♥ ♥ ♥

28/08/2012

Họ yêu nhau nhưng hay cãi lộn lắm.

Yêu xa mà lại gây gỗ, không ít lần muốn buông tay nhau.

Một ngày, cô phẫn nộ vì anh cứ mãi mê bù đầu vào công việc, chút đỉnh thời gian buổi tối để chat cùng cô cũng chẳng còn.

Cô bảo anh ngu ngốc, công việc làm sao quý bằng tình yêu.
Anh mắng cô không biết suy nghĩ, nếu không có công việc thì làm gì có tiền cưới cô.

Người khác nghe phải cười, còn cô - Giận!.

Cô nói:"Biến đi".

Anh chẳng nói gì thêm, gác máy. Biến mất hẳn.

Cô luôn cho rằng, dù thế nào anh cũng sẽ làm huề trước.

Một tuần. Hai tuần. Một tháng. Hai tháng.

Ngày cuối cùng của tháng thứ ba. Cô vỡ òa, cầm điện thoại gọi cho anh.

Chuông reo rất lâu nhưng không ai trả lời.

Lần thứ 2, thứ ba, thứ n. Bên kia vẫn không có tín hiệu.

Ngày hôm sau, số điện thoại ấy gọi lại cho cô.
- Anh, em xin lỗi.
Đầu giây bên kia im lặng. Thở dài, rồi từ tốn:
- Phong mất rồi con à.

Thì ra ngay lúc cô bảo anh biến đi, anh ngay lập tức biến khỏi công ty, lên đường đến sân bay mong bắt được chuyến sớm nhất vào thăm cô. Tiếc là trên đường đi, anh gặp tai nạn.

Trước khi chết, anh không quên căn dặn mẹ mình phải sạc pin điện thoại thường xuyên, vì chắc chắn rằng cô sẽ gọi...

Nhất định sẽ gọi.

Chỉ là, cô gọi muộn quá thôi.

21/06/2012

Khi con gái khóc vì con trai..... Có lẽ do cô gái ấy nhớ chàng trai rất nhiều...
Khi con trai khóc vì con gái..... Điều ấy có nghĩa.... Cô gái ấy là người mà chàng trai yêu thương suốt cuộc đời

29/05/2012

ANH CÓ YÊU EM KHÔNG?

---~---
Nó ôm chặt lấy anh, nheo nheo mắt nhìn, hỏi với
giọng rất nghiêm trọng. Anh cười, xoa đầu nó.
Hỏi gì mà buồn cười thế, tất nhiên là anh yêu em rồi!

_Yêu nhiều không?

_Nhiều, nhiều lắm, nhiều không đếm được.

_Thế khi nào anh mới hết yêu em?
_Đến khi nào anh không thở được nữa.
Nó cười hạnh phúc, ghì chặt cổ anh và hôn.
Anh gặp một tai nạn rất khủng khiếp. May mắn là
anh giữ được mạng sống nhưng nửa mặt của anh bị vỡ, tay và chân phải bị liệt hoàn toàn. Bây giờ
anh chỉ là một phế nhân vô dụng và gớm ghiếc.
Nó đau lòng lắm, lẽ ra người nằm ở đây phải là nó.
Chính anh, chính anh đã đẩy nó ra khỏi lưỡi hái của Tử Thần. Hằng ngày nó vẫn đi làm bình thường, cứ mỗi khi rảnh rỗi là nó ghé qua thăm nom, chăm sóc anh. Mẹ anh khóc suốt, nó cũng khóc, tấm tức và nghẹn
ngào. Đám cưới cuối năm nó không có ý định sẽ hủy vì
nó không thể bỏ rơi anh được. Anh không chỉ là
người nó yêu mà còn là ân nhân của nó nữa

Lúc
nó lau mặt và đút cháo cho anh, anh cầm tay nó,
khẽ nói:
_Chúng mình chia tay thôi em, anh giờ đây là phế
nhân rồi, chẳng thể che chở và lo lắng cho em
được nữa.

_Không, em không đồng ý, em không muốn. Anh
đừng biến em trở thành kẻ bội bạc như thế.
Nó khóc, nó ôm chặt lấy anh. Anh đưa tay trái lên
xoa tóc nó, ở tròng mắt trái có giọt nước mắt khẽ
rơi. Một thời gian sau nó bận bịu với công việc và
những mối quan hệ mới nên ít khi đến thăm anh.
Anh không buồn cũng không trách nó, anh không
muốn vì anh mà nó bỏ bê sự nghiệp. Giống như
trò đời nghiệt ngã, nó nhanh chóng bị cuốn vào
những vòng xoáy của cám dỗ. Nó bắt đầu thấy chán mỗi khi ngồi tâm sự với anh. Những khi đẩy
xe lăn cho anh cùng đi dạo phố, nó đã biết xấu hổ.
Nó so sánh anh với những người theo đuổi nó. Và
dĩ nhiên, anh luôn bị thua thảm hại.
Gần đến ngày cưới, nó bỗng hoãn lại vì lý do công
việc. Mọi người ai cũng tin và thông cảm cho nó.
Bố mẹ 2 bên thì thương nó nhiều khi nó vẫn quyết
định cưới anh dù anh như thế. Bạn bè thì khâm
phục và ngưỡng mộ tình yêu mãnh liệt của anh và
nó. Nó thì lại thấy chán nản và mệt mỏi lắm rồi. Nó đã đem lòng yêu một anh bạn đồng nghiệp nhưng
lại không dám nói với anh, nó không muốn anh
buồn bởi anh đã hi sinh vì nó quá nhiều. Nhưng hơn ai hết, nó không muốn đám cưới này
diễn ra. Anh không còn là tình yêu to lớn của nó
nữa mà đã trở thành gánh nặng từ lúc nào không
hay. Cứ nghĩ đến chuyện sau khi kết hôn nó sẽ phải
gánh vác làm trụ cột trong gia đình là nó đã muốn
n gã khụy và từ bỏ ngay lập tức. Đôi khi nó thèm được anh ôm thặt chặt, thèm được tựa vào vai
anh, thèm được anh cõng đi dọc bãi biển. Những điều đó rất đơn giản nhưng giờ chỉ là mong
ước không bao giờ thực hiện được. Nó khóc, nó
thấy ngạt thở quá, sao ông trời lại khiến nó khó xử
thế này. Sau một tuần đi du lịch về nó quyết định sẽ chia
tay với anh, nó không thể trói buộc cuộc đời nó
với một người tàn phế không có tương lai như
anh được. Dù biết mình thật độc ác và nhẫn tâm nhưng nó
không còn sự lựa chọn nào khác. Nó hẹn anh ở
một quán cafe quen thuộc.
_Anh à...em ...em muốn... Nó thấy nghẹn ứ ở cổ, ấp úng mãi không nói ra
được, nó cũng không dám nhìn thẳng vào mắt
anh.

Anh mỉm cười:
_Chúng ta chia tay em nhé! Nó sững sờ, tròn mắt nhìn anh.
_Nếu ở bên anh mà em không có hạnh phúc thì
chẳng thà bắt anh xa em còn hơn. Nó cúi mặt, khẽ hỏi:
_Anh hết yêu em rồi à? Anh không nói, chỉ im lặng lắc đầu.
Tròng mắt trái của anh nhìn nó, sâu thẳm và hun
hút buồn.
_Thế sao anh muốn chia tay? Còn nữa, anh chưa
bao giờ hỏi khi nào em hết yêu anh.

_Với anh điều đó không quan trọng! - anh điềm
đạm nói

- Dù em có thú ghét anh thì anh vẫn mãi yêu em. Lẽ
ra anh đã chết ngay từ hôm đó, nhưng anh chợt nghĩ rằng nếu anh ngừng thở rồi thì sẽ không thể
yêu em được nữa, thế nên anh cố gắng sống bằng
được. Nhưng giờ đây thấy mình thừa thãi quá, lại
thành gánh nặng của mọi người. Việc duy nhất
anh có thể làm cho em là cầu mong em hạnh phúc.
Nó cúi gằm mặt xuống, mắt rưng rưng. Nó không
ngờ anh lại yêu nó nhiều đến thế. Bỗng dưng điện
thoại nó rung, người yêu mới đang
gọi cho nó. Nó không nhấc máy, anh nhắc khẽ:
_Người ấy đang gọi đấy, em đi đi. Nó nhìn anh, không nỡ cất bước.
_Đừng lo cho anh, anh không sao đâu, em hạnh
phúc là anh vui rồi.
Anh cười. Khó khăn lắm nó mới đứng dậy được.
Nó nhìn anh rất lâu rồi vẫn quyết định đi. Người yêu mới đợi nó ở ngoài.
_Em làm gì mà lâu thế, anh đợi mãi.
_Anh này, anh có yêu em không?

_Anh có!

_Thế khi nào anh mới hết yêu em?

_Đến khi em chán ghét anh, em đuổi anh đi.
Nó sững sờ, người đàn ông đứng trước mặt nó không yêu nó nhiều như anh.

_Ơ kìa, sao mắt trái em ướt thế kia?
Nó giật mình, nó đang khóc, nó khóc một bên, cái
bên mà anh cũng chỉ có thể khóc được. Nó chợt
nhận ra bao thói quen của anh đã ngấm vào cuộc
sống của nó. Nó thực sự không chỉ mắc nợ anh mà
vẫn còn yêu anh rất nhiều, người đó đã không tiếc
tính mạng để nó được sống, đã đấu tranh với cái chết để lại được yêu nó, sao nó lại đành lòng mà bỏ
anh được. Nó nhìn người yêu mới: _Anh này, mình chia tay nhé, tuần sau em tổ chức
lễ cưới rồi, em xin lỗi! Nó nói rồi quay đầu chạy lại quán cafe, nơi mà nó
vừa để quên một báu vật ở đó. Nó biết rằng khi
tình yêu trở thành gánh nặng thì phải cố mà gánh
lấy, chứ không được phép từ bỏ, vì bỏ rồi sẽ thấy
hối hận ♥♥♥
--------------------------------

20/05/2012

Thực sự anh rất thích ôm em từ đằng sau :)

Để cảm thấy em bé nhỏ trong vòng tay anh

Không chỉ để cả hai đứa cùng nhìn về một hướng...

Mà còn để em ở phía trước biết rằng ở phía sau mình vẫn có một vòng tay ấm áp đang chờ đợi để được che chở, quan tâm...

Hãy nhớ điều đó em nhé! ♥♥♥

20/05/2012

♥ Chia tay
- Hai người 2 thế giới..
- Cậu quen người mới..
- Tớ tới với người sau..
- Mình lướt qua nhau..
- Như chưa bao giờ quen biết..
♥ Thế nhưng..
- Cậu sẽ chẳng bao giờ tìm được 1 người có thể
yêu cậu nhiều hơn tớ
- Và tớ cũng thế..
- Sẽ chẳng bao giờ tìm ra 1 người làm tớ khóc
nhiều như cậu :")

16/05/2012

Trong tình yêu...
...Mọi chuyện không bao giờ là êm đềm mãi mãi.
.
Có ghen.
Có giận.
Có hờn.
...
Nhưng sau tất cả những điều đó. .

~ Cần lắm 1 niềm tin để cho vết thương được lành...
.
Ai cũng nên bỏ bớt cái tôi của mình đi...
.
Giận hờn giúp ta hiểu nhau hơn
giống như Ghen là gia vị của tình yêu vậy...

15/05/2012

♥ ♥ ♥ Khi yêu ai chẳng muốn được ở
bên cạnh người mình yêu, nhưng có
những điều tình yêu không thể quyết
định và cuộc sống luôn có nhiều thử
thách
Khi khoảng cách là vật trở ngại... Yêu xa là khoảng cách xa vời vợi mấy nghìn
kilomet, là những lúc thương nghẹn
lòng mà không thể ở bên để sẻ chia
chút hơi ấm, là xa những cái nắm tay,
xa những vòng ôm. Yêu xa là đôi khi đi
ngoài phố nhìn người ta đi bên nhau hạnh phúc, trao nhau những ánh nhìn
ấm áp mà bỗng cảm thấy tủi thân,
ghen tị, thèm một cái siết tay tiếp thêm
can đảm. Yêu xa là đi đâu cũng phải đi
một mình, mòn mỏi mong chờ đến
một ngày nào đó, được gặp nhau, dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi.
Trong cuộc sống đầy những căng
thẳng như thế này, chúng ta yêu nhau
phần nhiều vì muôn được gắn bó và
cảm thông, được dìu nhau qua những
thử thách và khó khăn nhưng chính khoảng cách ấy thực sự đã trở thành
vật ngăn cản đến tình yêu của rất
nhiều cặp đôi.
Đôi khi những câu chuyện điện thoại,
những dòng chữ chạy trên màn hình
hay những buổi tối thâu đêm nhắn tin cũng dần đi vào lỗi mòn xã giao
thường tình. Những bất ngờ trong
ngày lễ tình yêu, sinh nhật, hay 8/3 rồi
cũng loanh quanh bánh, điện thoại
hay một cái entry tren blog. Không còn
bất ngờ nào để con gái có thể mong đợi hơn được nữa. Và đôi khi là cả sự
ghen tị của những rung động nhất thời
cộng hưởng với sự thiếu thốn của tình
yêu xa. Vậy phải chăng yêu xa sẽ làm
tình yêu trở nên mờ nhạt?
Trên thực tế, niềm tin càng nhiều bao nhiêu thì sự hồ nghi, ghen tuông vu vơ
càng dày bấy nhiêu. Xa nhau, nhớ
quay quắt, cảm thấy tủi thân khi nhìn
những cặp đôi tay trong tay, yêu mà
không được đi chơi cùng nhau, không
cảm nhận được sự yêu thương trực tiếp từ người ấy, dù vẫn liên lạc cùng
nhau nhưng vẫn có cảm giác khó nắm
bắt, không chạm tới được… Nhưng mỗi
khi gọi điện không ai nhấc máy, mỗi
khi mail 1-2 ngày không thấy trả lời...
chúng ta không thoát ra được những câu hỏi: người ấy đang làm gì, ở đâu,
với ai... Những nghi ngờ, lo lắng không
có điều kiện gặp nhau, nhìn thẳng vào
nhau để giải thích đã tạo ra những
khoảng cách có thể không lấp đầy
được. Khoảng cách sinh ra hoài nghi, sự lặng im khiến bạn buồn tủi, thiếu
quan tâm khiến cả hai có khoảng lặng
rộng dần, rồi chỉ cần một thử thách
nhỏ là dễ ghen, dễ bực tức, dễ đau
khổ, rồi khóc, rồi quyết định vội vàng,
cứ đòi chia tay để cả hai khỏi mệt mỏi. Nhưng tình cảm, không phải nói là làm
ngay được. Tình yêu ở xa như ngọn
lửa trong gió… Ai đó nói rằng: “Tình
yêu ở xa như ngọn lửa trong gió. Gió
sẽ thổi tắt những ngọn lửa nhỏ và làm
bùng những ngọn lửa to”. Bạn ạ, nếu bạn là một người đang yêu
xa và tâm hồn đang hướng về một
người nào đó mà rất lâu mới gặp, bạn
luôn hy vọng và có niềm tin về một
chuyện tình yêu trong mơ của hai
người, thì nên nhớ rằng: Yêu xa đã là một thử thách lớn. Vì vậy, bạn đừng
tạo thêm áp lực cho người yêu của
mình bằng việc giận hờn lung tung,
nghi ngờ vô cớ… Tình yêu sẽ rời xa bạn
rất nhanh, nếu như lúc nào bạn cũng
tỏ ra bực bội, hờn giận với tần suất dày đặc. Nếu ở gần nhau, giận hờn sẽ giúp
hiểu nhau và yêu nhau hơn, nhưng
nếu đã có khoảng cách không gian, mà
còn giận liên tục thì chỉ đẩy cả hai xa
dần…
Yêu xa, tình yêu chân thành thôi chưa đủ. Bạn cần phải lý trí, vị tha một chút,
sáng suốt và thực tế nữa. Tình yêu
không phải lúc nào cũng lãng mạn, bất
diệt như bạn hằng mong, biết chấp
nhận thử thách và vượt qua, bạn sẽ
được đền đáp xứng đáng. ♥ ♥ ♥

15/05/2012

Đừng vì một ai đó mà quên chính bảnthân
mình..
Bạn nên biết. Đối với ta họ là tất cả.
Còn
..
..
..
..
Đối với họ..
..
..
..
Biết đâu..
.
.
.
. Ta không là gì :)
hãy trân trọng, quan tâm chính bản thân mình, trước khi bạn muốn quan tâm đến người khác!

---

Bởi vì tôi khác bạn....

Tôi ít nói với người lạ,
.........nói nhiều với người quen.
.. Đôi khi ko rảnh
......... chứ ko phải chảnh .

Đừng phát biểu Tôi kiêu
..........đơn giản là Tôi khÔng thích

Có quyền không nói chuyện với Tôi nhưng...
......... đừng phán xét Tôi

Có quyền không nhìn Tôi nhưng...
......... đừng đánh giá Tôi

Bởi vì...
............Tôi khác Bạn!

12/05/2012

Từng ngày, từng giờ, từng giây, từng phút anh lun nhớ đến em, kể cả trong giấc ngủ... Nhưng e co nhớ đến anh???

Address

Tân Bình/
Ho Chi Minh City

Telephone

01697137318

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhà Dennis posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share