Ethe-real Atelier

Ethe-real Atelier Kiến trúc Vi Tế • Subtle Spatial Practice
Ethe-real Co., Ltd. • Tax ID (MST): 0318314600

Về Ethe-real Atelier: Nhận diện thương hiệu - Không gian - Kỹ thuậtEthe-real Atelier là một studio kiến trúc tại TP.HCM,...
16/03/2026

Về Ethe-real Atelier: Nhận diện thương hiệu - Không gian - Kỹ thuật

Ethe-real Atelier là một studio kiến trúc tại TP.HCM, Việt Nam, theo đuổi một hướng thực hành gọi là "Kiến trúc Vi tế". Thực hành của Ethe-real hình thành từ sự giao thoa giữa tư duy không gian của triết học Á Đông và các lý luận hiện tượng học trong triết học phương Tây, nơi không gian được nhìn nhận không chỉ như một cấu trúc vật chất mà còn như một trạng thái cảm nhận gắn với việc sử dụng hằng ngày của con người.

Tên gọi Ethe-real bắt nguồn từ từ "ethereal", thường được dùng để chỉ những trạng thái nhẹ, tinh và khó nắm bắt - những cảm nhận mong manh nhưng có khả năng định hình bầu không khí của một không gian. Tên gọi này cũng phản ánh mối quan tâm của studio đối với những phẩm chất tinh tế và khó nhận ra ngay trong kiến trúc.

Từ cách tiếp cận đó, "Kiến trúc Vi tế" xuất hiện.

“Vi tế” là một khái niệm xuất phát từ Hán Việt, trong đó "vi" (微) chỉ những điều rất nhỏ và "tế" (細) chỉ sự tinh mảnh, khó nhận ra ngay. Theo nghĩa đó, “vi tế” nói về những khác biệt rất nhỏ nhưng có thể tạo nên ảnh hưởng sâu sắc.

Trong kiến trúc, sự "vi tế" không nằm ở sự phức tạp của hình thức, mà ở những thay đổi tinh nhỏ trong không gian: cách ánh sáng rơi lên bề mặt vật liệu, sự chuyển tiếp giữa các lớp không gian, hay một thay đổi nhẹ trong tỷ lệ có thể làm toàn bộ căn phòng trở nên dễ chịu hơn. Những yếu tố này thường không được nhận ra ngay lập tức, nhưng lại âm thầm định hình trải nghiệm của con người khi ở trong không gian đó.

Đối với Ethe-real Atelier, kiến trúc không chỉ là thứ để nhìn, mà là một bầu không khí để sống trong. Khi ánh sáng, vật liệu và cấu trúc được tổ chức đúng cách, chúng có thể tạo nên một dạng hạnh phúc rất dịu nhẹ trong đời sống thường nhật.

Bên cạnh việc tiếp cận kiến trúc như một trải nghiệm không gian, Ethe-real cũng nhìn nhận không gian như một phần của bản sắc thương hiệu. Những yếu tố vi tế trong kiến trúc, như ánh sáng, vật liệu, tỷ lệ và bầu không khí, không chỉ định hình cảm nhận của con người khi ở trong không gian, mà còn góp phần tạo nên một ngôn ngữ nhận diện riêng cho mỗi doanh nghiệp.

Từ góc nhìn đó, Ethe-real phát triển các giải pháp nhận diện thương hiệu tổng thể, bao gồm chiến lược thương hiệu, hệ thống nhận diện hình ảnh và thiết kế không gian. Trong hệ thống này, kiến trúc và nội thất được xem như một lớp biểu hiện của thương hiệu trong thế giới vật lý, nơi những phẩm chất tinh tế của không gian trở thành một phần của trải nghiệm thương hiệu.

Cách tiếp cận này cho phép bản sắc thương hiệu được thể hiện một cách nhất quán từ hình ảnh đồ họa đến không gian sử dụng hằng ngày, đồng thời mở rộng vai trò của kiến trúc từ việc tạo ra công trình sang việc định hình trải nghiệm thương hiệu.

Song song với hướng tiếp cận về trải nghiệm không gian, Ethe-real cũng phát triển một mảng kỹ thuật và triển khai dự án dựa trên mô hình hoá thông tin công trình (BIM). Mảng này tập trung vào việc kiểm soát cấu trúc, hệ thống kỹ thuật và phối hợp đa bộ môn trong các dự án có quy mô lớn, độ phức tạp cao hoặc yêu cầu kỹ thuật đặc thù. Nhờ nền tảng này, studio có khả năng tham gia vào các dự án phức tạp với vai trò phát triển thiết kế, triển khai kỹ thuật hoặc phối hợp cùng các văn phòng kiến trúc quốc tế trong vai trò đối tác địa phương.

Quá trình làm việc của studio dựa trên việc phát triển và tinh chỉnh thiết kế thông qua mô hình BIM, nơi hình học, tỷ lệ và các yếu tố không gian được kiểm soát và điều chỉnh liên tục. Quá trình này cho phép những khác biệt rất nhỏ trong kiến trúc được nhận ra và hoàn thiện, từ đó hiện thực hoá cách tiếp cận mà Ethe-real gọi là Kiến trúc Vi tế.

Sự song hành giữa tư duy không gian và năng lực kỹ thuật giúp Ethe-real tiếp cận kiến trúc như một hệ thống hoàn chỉnh, nơi những phẩm chất tinh tế của không gian được hỗ trợ bởi một nền tảng kỹ thuật vững chắc, cho phép các ý tưởng thiết kế được hiện thực hoá ở nhiều quy mô và bối cảnh khác nhau.

Ethe-real Atelier thực hiện các dự án nhà ở, không gian thương mại và các nghiên cứu kiến trúc – văn hoá ở nhiều quy mô khác nhau.

----------

About Ethe-real Atelier: Brand Identity - Space - Technique

Ethe-real Atelier is an architecture studio based in Ho Chi Minh City, Vietnam. The studio develops a design practice described as “Vi Tế Architecture.” This approach emerges from the intersection between spatial thinking in East Asian philosophy and phenomenological theories in Western philosophy, where space is understood not only as a physical structure but also as a lived experience shaped by everyday use.

The name Ethe-real originates from the word ethereal, which refers to something light, delicate, and difficult to grasp. It often describes subtle sensations that may appear fragile but have the ability to shape the atmosphere of a space. The name reflects the studio’s interest in quiet architectural qualities that are often present yet not immediately noticed.

From this perspective, the idea of Vi Tế Architecture emerges.

The term “vi tế” originates from Sino-Vietnamese. In this term, vi (微) refers to something extremely small, while tế (細) refers to something fine and delicate. Together they describe very small differences that can nevertheless produce profound effects.

In architecture, subtlety does not lie in the complexity of form, but in small spatial adjustments: the way light falls on material surfaces, the transitions between layers of space, or slight shifts in proportion that make an entire room feel more comfortable. These elements are often not immediately recognized, yet they quietly shape the way people experience a space.

For Ethe-real Atelier, architecture is not only something to be seen, but an atmosphere to live within. When light, material, and structure are organized carefully, they can create a gentle sense of happiness in everyday life.

Beyond approaching architecture as spatial experience, Ethe-real also considers space as part of brand identity. Subtle architectural elements such as light, materials, proportions, and atmosphere do not only influence how people feel in a space, but also contribute to forming a distinctive identity for each business.

From this perspective, Ethe-real develops integrated brand identity solutions, including brand strategy, visual identity systems, and spatial design. Within this framework, architecture and interior design are understood as physical expressions of a brand, where the subtle qualities of space become part of the brand experience.

This approach allows brand identity to be expressed consistently from graphic representation to everyday spatial experience, while expanding the role of architecture from simply creating buildings to shaping brand experience.

Alongside this spatial approach, Ethe-real also develops a technical practice based on Building Information Modeling (BIM). This area focuses on structural coordination, building systems, and multidisciplinary collaboration for projects with larger scale, higher complexity, or specific technical requirements. Through this technical foundation, the studio is able to participate in complex projects as a design developer, technical consultant, or local partner collaborating with international architecture offices.

The studio’s workflow is based on developing and refining design through BIM models, where geometry, proportion, and spatial relationships are continuously controlled and adjusted. This process allows very small architectural differences to be recognized and refined, ultimately realizing the approach that Ethe-real describes as Vi Tế Architecture.

The combination of spatial thinking and technical capability allows Ethe-real to approach architecture as a complete system, where subtle spatial qualities are supported by a solid technical foundation. This enables design ideas to be realized across different scales and contexts.

Ethe-real Atelier works on residential projects, commercial spaces, and architectural–cultural research across a wide range of scales.

----------

Ethe-real Atelier
TP.HCM, Việt Nam.
Hoạt động dưới pháp nhân Công ty TNHH Ethe-real (MST 0318314600)
Email: [email protected]
Website: https://ethe-realatelier.com/
Phone: 0828 617 567

Chúc mừng Smiljan Radić Clarke là chủ nhân của giải thưởng Pritzker 2026.Thực hành của Radić, với sự quan tâm đến những ...
13/03/2026

Chúc mừng Smiljan Radić Clarke là chủ nhân của giải thưởng Pritzker 2026.

Thực hành của Radić, với sự quan tâm đến những cấu trúc mong manh, những vật liệu thô sơ và mối quan hệ trực tiếp giữa kiến trúc với cảnh quan, cũng là một trong những nguồn tham chiếu quan trọng trong cách Ethe-real suy nghĩ về không gian.

Nhân dịp này, Ethe-real viết một bài ngắn về công việc của ông, đồng thời chia sẻ bản PDF El Croquis 167 – Smiljan Radić 2003–2013 như một tài liệu dành cho những ai muốn tiếp cận sâu hơn với thế giới của sự thực hành đặc biệt này. Bạn đọc truy cập vào link bên dưới bài viết rồi click vào ảnh bìa sách trong link để lấy file thông qua Google Drive.

------------------

Smiljan Radić: Kiến trúc như một trạng thái vật chất mong manh

Trong thực hành kiến trúc của Smiljan Radić, kiến trúc không xuất phát từ hình thức mà từ một trạng thái vật chất của thế giới. Các dự án của ông thường được hình thành từ những quan sát về các cấu trúc tạm bợ ven đường, những mái che tự phát, những không gian trú ẩn được dựng nên từ các vật liệu sẵn có. Những cấu trúc này, vốn nằm ngoài phạm vi của kiến trúc chính thống, lại chứa đựng một logic không gian nguyên sơ: nơi cấu trúc, vật liệu và nhu cầu sinh tồn được gắn kết trực tiếp với nhau.

Radić gọi chúng là construcciones frágiles – những cấu trúc mong manh. Chúng không được thiết kế để tồn tại lâu dài, nhưng chính tính tạm thời đó lại bộc lộ một dạng tri thức vật chất mà kiến trúc học thuật thường bỏ qua. Trong công việc của Radić, những cấu trúc này không được tái tạo như một hình thức, mà được chuyển hóa thành một thái độ thiết kế: một kiến trúc chấp nhận sự không ổn định, sự thô ráp của vật liệu và sự chưa hoàn tất của hình khối.

Do đó, nhiều công trình của ông xuất hiện như những vật thể vừa nguyên thủy vừa trừu tượng. Trong Casa para el Poema del Ángulo Recto, lớp vỏ bê tông đen nặng nề bao bọc một nội thất gỗ nhẹ, tạo nên một trạng thái căng thẳng giữa khối lượng và sự mong manh. Kiến trúc ở đây không đơn thuần là một ngôi nhà, mà là một vật thể đặt trong cảnh quan, nơi cấu trúc và vật liệu được sử dụng để định nghĩa một không gian nguyên khối.

Cách tiếp cận này cũng xuất hiện trong các dự án khác, nơi Radić thường làm việc với những hệ vật liệu nằm ngoài phạm vi kiến trúc truyền thống. Các khung kết cấu công nghiệp, lớp màng che tạm thời hay các khối đá lớn được đưa vào công trình như những thành phần có tính tự trị. Trong Mestizo Restaurant tại Santiago, các khối granite không chỉ đóng vai trò kết cấu mà còn trở thành những “nhân vật” vật chất trong không gian, khiến công trình giống như một phần của địa hình hơn là một đối tượng kiến trúc độc lập.

Ở Radić, kiến trúc hiếm khi được hiểu như một hình thức hoàn chỉnh. Nó tồn tại như một trạng thái trung gian giữa vật thể và cảnh quan, giữa cấu trúc và tình huống. Nhiều dự án của ông bắt đầu từ một điều kiện vật chất cụ thể – một lớp màng, một khung kết cấu, một vật thể có sẵn – từ đó hình khối được hình thành như một hệ quả, chứ không phải như một mục tiêu.

Song song với thực hành xây dựng, Radić cũng sử dụng minh họa như một không gian tư duy. Ông từng mô tả minh họa như một “vùng đất hoang”, nơi các ý tưởng kiến trúc có thể tồn tại trước khi trở thành công trình. Trong các hình ảnh này, kiến trúc xuất hiện như những vật thể mơ hồ nằm giữa cảnh quan, giữa thực và tưởng tượng. Chúng không phải là bản vẽ kỹ thuật, mà là những cấu trúc khái niệm cho phép kiến trúc được thử nghiệm trong trạng thái tự do nhất của nó.

Từ đó, công việc của Smiljan Radić có thể được hiểu như một nỗ lực tái định vị kiến trúc trong mối quan hệ với vật chất và cảnh quan. Thay vì tìm kiếm sự ổn định của hình thức, ông làm việc với những điều kiện mong manh, những cấu trúc chưa hoàn tất và những vật liệu không hoàn hảo. Trong bối cảnh đó, kiến trúc không còn là một đối tượng khép kín, mà trở thành một trạng thái tạm thời của thế giới vật chất.

------------------
English:

Congratulations to Smiljan Radić Clarke, the laureate of the 2026 Pritzker Prize.

Radić’s practice, with its attention to fragile structures, raw materials, and the direct relationship between architecture and landscape, is also an important reference in how Ethe-real thinks about space.

On this occasion, Ethe-real is sharing a short essay about his work, together with the PDF of El Croquis 167 – Smiljan Radić 2003–2013 for those who would like to explore this particular architectural practice more deeply.

Smiljan Radić: Architecture as a fragile material condition

In Smiljan Radić’s architectural practice, architecture does not begin with form, but with a material condition of the world. His projects often originate from observations of temporary roadside structures, improvised shelters, and spaces built from whatever materials are available. These constructions, usually outside the field of formal architecture, contain a primitive spatial logic where structure, material, and the basic need for shelter are directly connected.

Radić refers to them as construcciones frágiles – fragile constructions. They are not meant to last, yet their temporary nature reveals a kind of material knowledge that architectural discourse often overlooks. In Radić’s work, these structures are not reproduced as forms; instead, they become a design attitude. His architecture accepts instability, rough materials, and the possibility of incompleteness.

As a result, many of his buildings appear both primitive and abstract. In Casa para el Poema del Ángulo Recto, a heavy black concrete shell encloses a light wooden interior, creating a tension between mass and fragility. The house is less a conventional dwelling than a singular object placed within the landscape, where structure and material define a unified spatial condition.

This approach also appears in other projects, where Radić works with material systems that lie outside traditional architectural language. Industrial frames, temporary membranes, or large stone elements enter the building as autonomous components. In Mestizo Restaurant in Santiago, granite blocks act not only as structural elements but also as material protagonists within the space, making the building feel closer to a piece of landscape than to an isolated architectural object.

For Radić, architecture is rarely understood as a complete and stable form. It exists in an intermediate state between object and landscape, between structure and situation. Many of his projects begin from a specific material condition – a membrane, a structural frame, or an existing object – from which form emerges as a consequence rather than as an initial goal.

Alongside building, Radić also uses illustration as a space for thinking. He once described illustration as a “wasteland,” a territory where architectural ideas can exist before becoming buildings. In these images, architecture appears as ambiguous objects within landscapes, somewhere between reality and imagination. They are not technical drawings, but conceptual structures that allow architecture to be explored in its most open condition.

From this perspective, Smiljan Radić’s work can be understood as an attempt to reposition architecture within its relationship to material and landscape. Instead of pursuing formal stability, he works with fragile conditions, unfinished structures, and imperfect materials. In this context, architecture is no longer a closed object, but a temporary state of the material world.

------------------

Quy trình làm việc tại Ethe-real AtelierMỗi dự án bắt đầu từ một cuộc đối thoại, sau đó dần phát triển thành ý niệm khôn...
09/03/2026

Quy trình làm việc tại Ethe-real Atelier

Mỗi dự án bắt đầu từ một cuộc đối thoại, sau đó dần phát triển thành ý niệm không gian, bản vẽ và cuối cùng là một công trình được hiện thực hóa.

Chi tiết quy trình làm việc có thể xem trong hình dưới đây hoặc tại:

https://ethe-realatelier.com/design-process

Đây là một thực hành ngẫu hứng nhỏ về sự chồng lớp (layering), về ranh giới giữa hữu hình và vô hình, giữa định danh và ...
08/03/2026

Đây là một thực hành ngẫu hứng nhỏ về sự chồng lớp (layering), về ranh giới giữa hữu hình và vô hình, giữa định danh và bất định danh.

Đứng giữa những yếu tố tưởng chừng giằng xé đối với người làm kiến trúc, Ethe-real chọn cách hòa chúng về một điểm thống nhất.

Từ điểm thống nhất ấy, nhị nguyên xuất hiện; từ nhị nguyên, các trạng thái tiếp tục phân hóa, mở rộng thành vô số khả thể của không gian và trải nghiệm.

------------------
English:

This is a small improvised exercise on layering, exploring the boundary between the visible and the invisible, between the named and the unnamed.

Standing between these seemingly conflicting forces, Ethe-real chooses to reconcile them into a single point of unity.

From this point of unity, duality emerges; from duality, conditions continue to unfold and diverge, expanding into countless possibilities of space and experience.

LOCO COMPLEX  | CHÂU ĐÀO YẾN NHI giai đoạn làm việc ở THO.A - 2023LOCO Complex là một tổ hợp nightlife đa tầng nằm trên ...
05/03/2026

LOCO COMPLEX | CHÂU ĐÀO YẾN NHI giai đoạn làm việc ở THO.A - 2023

LOCO Complex là một tổ hợp nightlife đa tầng nằm trên đường Nam Quốc Cang, quận 1, TP.HCM, được hình thành như một không gian giải trí đô thị tích hợp nơi các hoạt động ăn uống, bar và club được tổ chức trong cùng một cấu trúc không gian liên tục.

1. KHU VỆ SINH - BẦU KHÔNG KHÍ, CYBERPUNK VÀ ĐIỆN ẢNH TARKOVSKY

Khu vệ sinh được lựa chọn là không gian mở đầu khi giới thiệu LOCO Complex vì đây là nơi thể hiện rõ nhất ngôn ngữ thiết kế của toàn bộ dự án trong một quy mô cô đọng. Thay vì chỉ là một không gian chức năng, WC được xem như một “micro-architecture”, nơi ánh sáng, vật liệu và hình học được kiểm soát chặt chẽ để tạo ra một trải nghiệm không gian đặc trưng.

Khu vệ sinh được cấu thành từ chuỗi vòm cong lặp lại, tạo nên một nhịp điệu liên tục của các lớp không gian. Những khung vòm này không chỉ định hình lối đi mà còn tạo nên các khung nhìn nối tiếp nhau, gợi đến cách Tarkovsky sử dụng kiến trúc và hành lang như một công cụ để kéo dài thời gian và chiều sâu cảm nhận không gian. Khi di chuyển qua từng lớp vòm, người sử dụng trải nghiệm một chuỗi không gian chậm rãi, nơi ánh sáng và hình khối dần dần mở ra thay vì bộc lộ ngay lập tức.

Trong LOCO Complex, cảm hứng điện ảnh của Tarkovsky được đặt cạnh ngôn ngữ vật liệu công nghiệp và thẩm mỹ cyberpunk. Chuỗi vòm cong lặp lại tạo nên các lớp không gian nối tiếp, tuy nhiên, thay vì bầu không khí hoài niệm và ẩm ướt của các cảnh phim, không gian ở đây được diễn giải lại bằng bề mặt kim loại, ánh sáng cyan và các chi tiết công nghiệp.

Trong bối cảnh đó, ánh sáng trở thành chất liệu chính của thiết kế. Hệ đèn tròn lớn trên trần tạo ra một bầu sáng khuếch tán, kết hợp với các dải hắt sáng chạy theo đường cong của gương và tường, khiến ánh sáng trượt theo bề mặt gạch mosaic nhỏ. Tông cyan lạnh bao phủ, tương phản với bề mặt kim loại của các chi tiết inox, tạo nên một bầu không khí vừa công nghiệp vừa siêu thực.

Sự kết hợp này khiến không gian vừa mang cảm giác tĩnh lặng và kéo dài thời gian theo tinh thần Tarkovsky, vừa mang tính công nghiệp và điện tử của văn hóa nightlife đương đại.

Trong LOCO Complex, khu vệ sinh vì thế không chỉ là một không gian phụ trợ. Nó hoạt động như một “scene” kiến trúc, nơi người sử dụng tạm thời tách khỏi nhịp điệu ồn ào của không gian giải trí bên ngoài, bước vào một khoảnh khắc tĩnh lặng và có tính riêng tư hơn. Chính sự cô đọng này khiến nó trở thành điểm khởi đầu phù hợp để giới thiệu toàn bộ tinh thần không gian của dự án.

------------------
English:

LOCO COMPLEX | CHÂU ĐÀO YẾN NHI working period at THO.A

LOCO Complex is a multi-level nightlife complex located on Nam Quốc Cang Street in District 1, Ho Chi Minh City. It is conceived as an integrated urban entertainment space where dining, bar, and club activities are organized within a continuous spatial structure.

1. RESTROOM | ATMOSPHERE, CYBERPUNK AND TARKOVSKY’S CINEMATIC LANGUAGE

The restroom is chosen as the opening space when introducing LOCO Complex because it condenses the core spatial language of the entire project. Rather than being merely a functional area, it is conceived as a form of micro-architecture, where light, material, and geometry are carefully orchestrated to create a distinct spatial experience.

The space is composed of a sequence of repeating arches that establish a continuous rhythm of layered spaces. These arches not only define circulation but also frame a series of successive visual perspectives. This spatial strategy recalls the way Andrei Tarkovsky employed architecture and corridors in his films to stretch the perception of time and deepen the experience of space. As visitors move through each arch, the space unfolds gradually, allowing light and form to reveal themselves slowly rather than all at once.

Within LOCO Complex, Tarkovsky’s cinematic sensibility is juxtaposed with industrial materiality and cyberpunk aesthetics. While the repeating arches echo the layered corridors often found in Tarkovsky’s films, the atmosphere here departs from the nostalgic and humid environments of his cinematic worlds. Instead, the space is reinterpreted through metallic surfaces, cyan lighting, and industrial details.

In this context, light becomes the primary design material. A large circular ceiling light produces a diffused luminous field, complemented by concealed lighting that traces the curves of the mirror and walls. Light glides across the small mosaic tiles, while the cold cyan tone contrasts with reflective stainless steel surfaces, creating an atmosphere that is simultaneously industrial and surreal.

This combination produces a spatial condition that feels both contemplative and temporally extended in the spirit of Tarkovsky, while also resonating with the industrial and electronic energy of contemporary nightlife culture.

Within LOCO Complex, the restroom therefore functions as more than a supporting space. It operates as an architectural “scene”, where visitors momentarily step away from the intensity of the entertainment spaces outside and enter a quieter, more introspective moment. This condensed spatial experience makes it a fitting point of departure for introducing the overall spirit of the project.

Photo: Quang Dam

TỔ HỢP DỰ ÁN THÀNH PHẦN TRONG KHU CÔNG NGHIỆP VV3  | Ethe-real Atelier x Ryan Nguyen (Vĩnh Hưng Nguyễn) ​- 2024VV3 INDUS...
01/08/2025

TỔ HỢP DỰ ÁN THÀNH PHẦN TRONG KHU CÔNG NGHIỆP VV3 | Ethe-real Atelier x Ryan Nguyen (Vĩnh Hưng Nguyễn) ​- 2024
VV3 INDUSTRIAL ZONE – PARTIAL PROJECT SET

Nhà máy may Việt Vương 3, một dự án công nghiệp tiên tiến, không chỉ phản ánh sự chuyên nghiệp trong quản lý sản xuất mà còn thể hiện cam kết mạnh mẽ đối với môi trường và sức khỏe cộng đồng. Ý tưởng thiết kế của dự án bắt nguồn từ việc giải quyết hai vấn đề lớn của nhà máy sản xuất quy mô lớn: tạo ra một môi trường làm việc thoải mái cho công nhân với việc sử dụng năng lượng ở mức thấp nhất, và thiết lập một ngôn ngữ module hài hòa giữa máy móc và con người. Từ đó, chúng tôi đã phát triển một bộ triết lý thiết kế:
- Một vòng tuần hoàn: Elements;
- Hai bộ nhận diện đối lập: Nặng/Nhẹ và Ổn Định/Bất Ổn Định;
- Ba lớp không gian: Nhà - Máy - Nhân.

1. Khối Nhà Máy: Không gian làm việc chính của công nhân là ở tầng 2 của công trình, nơi không có sự che mát của bóng cây. Trong nỗ lực kiến tạo một hệ thống để lưu thông gió tự nhiên đến khắp khối tích của không gian nhà máy rộng lớn, chúng tôi đã triển khai một cấu trúc mái đặc biệt như một bộ máy tự vận hành để tối ưu hóa khả năng lưu thông gió tự nhiên. Các ống mái dài theo phương xiên, được cấu thành theo hướng gió chủ đạo, với tiết diện được tính toán, chạy xuyên suốt nhằm mục đích đẩy dòng gió xuống sâu vào lòng khối nhà máy, theo một trình tự phân khúc rõ ràng. Hệ thống này, tạo nên một luồng gió lưu thông mạnh mẽ bên trong nhà máy, kể cả tại những khu vực trung tâm nhất, nơi mà không khí thường trở nên đọng lại. Bên cạnh vật liệu thì tiết diện lòng ống mái cũng góp phần thay đổi vận tốc và hạ nhiệt độ luồng gió đi vào không gian bên trong nhà máy.
Đồng thời, đối với đường giao thông chính của Nhà máy may Việt Vương 3, chúng tôi đã chuyển đổi không gian hành lang tầng hai thành một khối buffer độc lập, một kiến trúc bao quanh nhưng vẫn tách biệt khỏi bốn mặt của công trình. Sự tái cấu trúc này không chỉ làm nền tảng cho việc thiết kế một hệ facade xanh có chiều sâu theo yêu cầu của chủ đầu tư mà còn biến những mảng vườn rỗng-đặc xen kẽ thành một hành lang thoải mái, gần gũi với thiên nhiên, nơi công nhân có thể tìm thấy sự thoải mái trong mỗi bước di chuyển quanh nhà máy. Không gian "Nhân" ở đây không chỉ đơn giản là dòng người chuyển động qua lại giữa hai lớp không gian "Máy" (nhà máy lớn và cố định) và "Nhà" (hành lang ban công nhỏ và nhẹ nhàng) mà còn là một diễn đạt của sự giao thoa và kết nối. Những module facade này có ngôn ngữ kết cấu xen kẽ và đan vào nhau lấy cảm hứng từ hoạt động dệt may, chức năng chính của nhà máy Việt Vương 3
2. Khối Nhà Bảo Trì: Để thiết kế khối Nhà Bảo trì, chúng tôi chú trọng đến việc duy trì tinh thần và những đặc trưng cốt lõi từ nhà máy, đồng thời thực hiện quá trình tinh lược hóa để tạo nên một mặt bằng không gian mở (free plan), đơn giản, nơi sự lưu thông không khí và máy móc được tối ưu hóa đến mức cao nhất. Vì thế, các mảng phình ra trên mặt đứng của nhà bảo trì được thiết kế để đóng vai trò là những khoảng không chứa bồn cây xanh, và hơn hết là để đặt các loại máy móc và dây, ống kết nối giữa các tầng, biến chúng thành những "lõi phục vụ" (servant space) chủ chốt được thể hiện lên mặt đứng, hỗ trợ cho hệ thống máy móc trong nhà bảo trì kết nối nhau. Đối nhau qua khu vườn, khối Nhà Bảo trì như một cá thể liên tục từ nhà máy, cả về nhận dạng lẫn công năng.
3. Khối Nhà Khách: Thiết kế khối Nhà khách mới để nối với nhà khách hiện trạng có phong cách tân cổ điển, trong bối cảnh của một kiến trúc công nghiệp, là một thách thức. Chúng tôi đã thiết kế dựa trên cơ sở của kiến trúc khung rỗng đặt trên nền tảng vững chắc của khối đặc như ở khối nhà máy. Tầng một của Khối Nhà Khách, không gian sinh hoạt chung, được thiết kế như một khối đặc được đẩy lên từ hồ nước giảm nhiệt, như cách tiếp đất của nhà sông nước miền Tây. Các cột đỏ nối liền không gian từ dưới mặt nước lên đến mái nhà nhắc nhở về sự mạch lạc của bộ khung nhà máy. Góc xiên của những mặt phẳng tường, được tiếp tục từ nhà máy, giúp chúng tôi có thể khoét những mảng cửa sổ đa dạng, vừa cung cấp nhiều tầm nhìn ra khu vườn xung quanh, vừa đảm bảo sự riêng tư của khách khi sinh hoạt.
Tầng hai, nơi đặt các module phòng ngủ, được cài cẩn thận vào "bộ khung công nghiệp," như một sự liên kết mật thiết với nhà máy. Sự đối lập giữa đặc và rỗng không chỉ được thể hiện qua cấu trúc vật lý mà còn qua sự chuyển động và tĩnh lặng của không gian sống. Tuyến giao thông kéo dài, được thiết kế có chủ đích, kết nối các không gian này, tạo ra một trải nghiệm, tuy từng lúc khác nhau, nhưng liền mạch cho người sử dụng.

Dự án lấy cảm hứng từ nhịp hậu công nghiệp của Bruther, tuyến giao thông của Richard Rogers, served/servant space của Louis Kahn, cửa sổ của Lina Bo Bardi, cột nối không gian của Pezo von Ellrichshausen, và màu đỏ từ nhà máy hiện trạng cùng khu đất.

Nhà máy May Việt Vương 3 không chỉ là một công trình kiến trúc mà còn là biểu tượng của sự hài hòa giữa công nghệ và thiên nhiên, giữa hiện đại và truyền thống. Mỗi không gian kiến trúc được cân nhắc tỉ mỉ, phản ánh sự quan tâm đến môi trường và sức khỏe của cộng đồng.

------------------

English:
Viet Vuong 3 Sewing Factory is an architecture that not only reflects the professionalism in production management, but also is infused with great respect to the environment and society’s healthiness. We started the project by attempting to answer the two biggest problems of the large-scale factory typology: creating a comfortable working environment for the workers with the least energy used, and creating a module that works with and connects machinery and humans. Hence, we developed a set of design concepts:
1 Cycle of Elements;
2 Sets of Oppositions: Heavy / Light and Stable / Unstable
3 Layers of Space: Home - Machine - Human.

The Factory:
The main working space is on the second floor, without any shades from the surrounding trees. We created a roof system consisting of diagonal tubes running along the roof, similar to the direction of the strong wind annually. These tubes’ diameter is carefully manipulated inside to direct the air flow into the volume below, providing fresh air even in the center of the mass, where the air tends to be trapped. The material also helps cool off the air before pushing it downwards.

Furthermore, the main circulation of the factory was pushed outside of the volume and turned into a separated buffer hallway space, wrapping around the 4 faces. This allows us to give remarkable depth to the green facade, which was insisted on by the clients. We decided to divide this facade into a rhythm of solid and void, turning the hallway into one that is familiar in scale and well shade with an abundance of greeneries, so that workers can be inside such a comfortable and homey space every time they circulate around the factory. Here, the “Human” layer of space is personal and unstable, vibrating between the two separated spaces: “Machine”- large and stable; and “Home” - small and light. These facade modules are also constructed by a tectonic language of weaving, inspired by the action of sewing, the factory’s main function.

The Maintenance House:
We design the Maintenance House as an extension of the factory’s architectural language, with an added process of minimizing architectural moves to create a free floor plan, in order to maximize the air and machineries’ movement. Thus, we designed the facade to have some calculated protruded spaces, to not only house some planters, but more importantly, accommodate the large machines with the pipes and wires behind them. Those vertical solid spaces act as servant spaces that are expressed onto the facade.

The Guest House:
To design a new Guest House adjacent to the neo-classicism existing one is a true challenge. We continue the architectural language of light framework on top of heavy mass from the Factory. The 1st floor, housing communal spaces, was designed like a mass being lifted from the cooling water pond, inspired by how the vernacular Wester Vietnamese houses engage with the ground. The red columns rising from the water, through both floors, to the roof, converse a dialogue thoroughly back to the Factory. Similarly, the diagonal walls, taken after the Factory, allows us to carve out various orientations of windows that secure both different views out to the gardens around and the privacy for the guests’ domestic activity.

The second floor was designed by inserting “guestroom pods” into the light frameworks that is also reminiscent of the Factory. This opposition between the light and heavy also spatialized into the visitors’ stillness and activeness. The meticulous elongated circulation connects these layers of space, forging an experience that is different at each turn, yet seemingly continuous.

The project borrows the rhythm of post-industrial architecture from Bruther, circulation expression from Richard Rogers, served/servant spaces from Louis Kahn, openings from Lina Bo Bardi, columns that connect space from Pezo von Ellrichshausen, and the red from the existing factory.

Viet Vuong 3 Sewing Factory Complex embodies the harmonic fusion between technology and environment, between contemporary and traditional. Each space was designed with great care so that they are productive to the environment and society’s liveliness.

Address

Võ Văn Kiệt
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ethe-real Atelier posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Ethe-real Atelier:

Share