23/04/2025
Vườn nhà mình có nhiều cây mít lắm, mấy tháng trước khi mới dọn về vì bận việc sửa nhà dựng bếp nên mình gọi mấy anh lái vào thu mua, họ thu mua được đúng 1 lần rồi mấy lần sau đó vào đều nói là không mua được vì mít bị xơ đen, bị này nọ. Mình cũng muốn học thêm nên nhờ anh lái chỉ cách chăm và sau khi nghe anh chỉ xong vài lần thì tụi mình biết là không thể làm theo được. Vì đơn giản chăm sóc để bán được cho lái là phun xịt liên tục mỗi tuần và nhúng thuốc để chín đều và nở to múi mít cho trái nặng đủ chuẩn mít hạng nhất giá cao hơn.
Không bán được cho lái mình không ngại, mình chỉ sợ mít ra nhiều ăn không hết để bỏ đi thì lãng phí, và theo lời họ nói thì không thuốc này nọ cây sẽ chết dần hết. Anh lái sau vài ba lần đến vườn tìm cắt mít không thấy trái nào đạt rồi cũng không thấy anh gọi hỏi thăm mít hay ghé ngang lần nào nữa.
Nhà mình lại tự mày mò học cách chăm mít, trò chuyện với cây mít. Không bỏ mặt cũng không mong cầu đòi hỏi, nhất là trong những năm đầu tiên là thời gian để được hiểu nhau, để trả lại cho đất vườn thời gian và không gian phục hồi tự nhiên.
Vậy mà, mấy trái mít ngày nào còn là cái bông đã túc tắc lớn, rồi chín thơm ngào ngạt, cứ chín trái nào là nhà mình lại xẻ ra mời hàng xóm ăn chung, hàng xóm biết cây trái của nhà mình an lành nên có con cháu ở Sài Gòn về cũng dặn để dành cho cô mấy trái bưởi trái mít chín cho cháu đem về thành phố ăn.
Mít nhà mình không gọi là mít sạch, vì với mình đã là đồ ăn thì hiển nhiên là sạch, mít là mít thôi, những trái mít được lớn lên một cách bình thường, không bị thúc ép cưỡng cầu, được sâu được chim ăn ruồi chích tự nhiên mà không phải can thiệp thuốc thang hoá học gì. Cuối cùng thì đất trời đã nuôi mít, chúng mình chỉ là những người được nhận quà từ Đất Mẹ thôi.