06/05/2026
TÔI KHÔNG BỎ PHỐ, TÔI CHỈ ĐANG TÌM ĐƯỜNG VỀ NHÀ 🌿
Tôi là một 8x đời chót đúng nghĩa, sinh ra tại vùng quê Thái Nguyên trong một gia đình bình dân. Ký ức tuổi thơ tôi gắn liền với những ngày mẹ làm giáo viên tiểu học nhưng lương được trả bằng... lân đạm, còn bố thì bôn ba đủ nghề từ Nam ra Bắc rồi dừng chân thành thợ điện dân dụng.
Thời đó, nhà nào làm nghề mổ lợn mới là "đại gia" thực phẩm, chứ với nhà tôi, "đặc sản" chắc chắn là lạc rang muối. Thịt thà hiếm hoi đến nỗi mỗi khi thấy mình hâm hấp sốt, tôi lại thấy... hân hoan, vì chỉ lúc đó mới được ưu tiên ăn một quả trứng luộc – một đặc quyền xa xỉ thời bấy giờ.
Đến năm tôi 8 tuổi, gia đình mới bắt đầu bớt nghèo. Những bữa cơm có thịt mặn lưa thưa xuất hiện. Anh trai tôi vốn tính tiết kiệm, lại hay được mẹ khen nên ăn dè đến mức một miếng thịt có thể "đưa đẩy" hết cả bát cơm.
Dù bố mẹ đều có nghề, anh em tôi vẫn phải hoàn thành "khóa học" chân lấm tay bùn như bao đứa trẻ nhà nông khác: nuôi lợn, nuôi gà, cấy lúa rồi lại lên đồi hái chè... không thiếu việc gì. Ngày ấy, tôi là một đứa trẻ "ăn chưa no, lo chưa tới", và thú thực là... tôi không hề thích làm việc. Tôi ghét cái nắng cháy da khi phải theo mẹ đi cấy đến ê ẩm lưng; ghét những buổi hái chè bị bọ lẹt đốt đau buốt; ghét cả những chiều phải vớt bèo, băm chuối nấu cám lợn trong khi đám bạn đang tụ tập vui chơi.
Nhưng trên tất cả những nỗi "ghét" trẻ con đó là lòng thương mẹ. Mẹ tôi gầy yếu, lại bị bệnh tim nên thường xuyên không khỏe. Có những ngày mẹ nằm bệt trên giường, tôi cũng chỉ biết leo lên nằm cạnh mẹ, nước mắt lã chã vì sợ "mẹ chết". Thế là tôi vẫn hoàn thành mọi việc mẹ giao, dù đôi khi vẫn hay "vặc" lại lời mẹ bằng câu lý sự cùn: "Nó chăm nhưng mà nó học dốt!". Tôi của tuổi thơ, quả thực không dễ khuất phục chút nào.
Bù lại, những ngày tháng ấy cho tôi những gia tài mà thế hệ trẻ bây giờ khó lòng tìm thấy: là những chiều hít hà hương rừng núi, là những tối trời đen kịt nằm trên sân ngắm sao, hay mớ kiến thức về động thực vật bản địa mà chẳng sách vở nào dạy hết. Tất cả là những trải nghiệm tuyệt vời, chuẩn bị cho tôi một bản năng thích nghi bền bỉ.
Bước ngoặt lớn nhất là năm tôi đỗ lớp 10 trường huyện. Đường sá vất vả nên tôi bắt đầu cuộc sống tự lập từ sớm. Rồi những năm tháng cấp 3 ròng rã "đầu tuần chở gạo đi, cuối tuần đạp xe về" cũng trôi qua. Đích đến tiếp theo là Hà Nội — thành phố phồn hoa mà đứa trẻ quê nào cũng mơ ước.
Những ngày đầu ở thủ đô, tôi như "con bò lạc", suốt hai tháng trời chỉ dám đi duy nhất một con đường từ nhà đến trường. Nhưng rồi cái chất "nhà quê" nhanh chóng giúp tôi bắt nhịp. Tôi đi học, đi làm thêm, bị những vòng xoáy của cơm áo gạo tiền cuốn đi. Rồi ra trường, đi làm được 2 năm, chưa kịp báo hiếu gì nhiều cho bố mẹ thì tôi... lấy chồng.
Cuộc đời cứ thế đi đúng "lộ trình": lấy chồng, sinh con, quay cuồng với công việc. Những chuyến về quê thưa dần, có lúc tôi tưởng như sợi dây liên kết với quê hương đã thực sự đứt gãy giữa nhịp sống hối hả.
Thế nhưng, khi mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, tôi và chồng bắt đầu khao khát một khoảng lặng. Chúng tôi thèm một nơi có vườn, có mây, có núi; thèm cho các con được chạy nhảy trên cỏ cây và ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao giống như mẹ chúng ngày xưa.
Ở tuổi 36, sau bao năm bôn ba, tôi chợt thấy mình "phải lòng" chính những ký ức tuổi thơ từng có lúc muốn chối bỏ. Thế nhưng, tôi không "bỏ phố về quê" theo trào lưu. Đơn giản là tôi đang cần ngay một "trạm sạc pin" riêng cho cả gia đình mỗi cuối tuần — nơi các con tôi được chạm tay vào đất, còn vợ chồng tôi được hít hà mùi sương sớm thay vì khói bụi. ✨
Đây không chỉ là một ngôi nhà, mà là món quà tôi chuẩn bị trước cho bản thân của nhiều năm sau, khi có thể thảnh thơi mỉm cười nghỉ hưu giữa khu vườn của chính mình. Nơi ấy, thật may mắn, lại chính là Quê hương. 🏡