DUYÊN love

متخصصين في جميع انواع الديكورات الخشبيه والابواب والشبابيك وسلالام الفيلات نخبه كبيره من مهندسين الزوق والفنون والديكور متخصصين في منابر المحراب المساجد

تليفون \ 01004150300 \01227338209 \ 0502334775 /01069200584

Tôi vừa tốt nghiệp kinh tế không dư giả nên thuê tạm một căn trọ cũ giá 500 ngàn/tháng. Đêm đầu tiên, tôi vô tình làm vỡ...
06/18/2026

Tôi vừa tốt nghiệp kinh tế không dư giả nên thuê tạm một căn trọ cũ giá 500 ngàn/tháng. Đêm đầu tiên, tôi vô tình làm vỡ một chậu hoa sau nhà. Dưới lớp đất khô… thứ nằm bên dưới khiến tôi đứng tim...

Tôi vừa tốt nghiệp đại học, chưa xin được việc, trong túi chỉ còn đủ tiền ăn tạm một tháng. Nhà ở tỉnh xa, nên ở Sài Gòn tôi phải tìm nơi trọ thật rẻ.

Cuối cùng, tôi tìm được một căn nhà cũ nằm trong con hẻm sâu, giá 500 ngàn/tháng, nghe còn rẻ hơn kí túc xá.

Căn trọ ẩm thấp, trần gỗ mục, góc tường mốc. Mùi ẩm lâu ngày bám vào không khí, nhưng chủ nhà – một bác gái ngoài sáu mươi, hiền lành – cam đoan:

– Chỗ này trống lâu rồi, nên bụi bặm. Con chịu khó dọn tí là ở ngon. Khu này yên tĩnh lắm.

Yên tĩnh là được, tôi nghĩ thầm. Chỉ cần ngủ được, có chỗ để đặt balo, cắm laptop, thế là đủ.

Tôi trả tiền, dọn vào ngay chiều hôm ấy.

Căn trọ qua bàn tay tôi dọn dẹp thì cũng tạm sạch. Khu vực sau nhà có một khoảnh sân nhỏ, cây cối um tùm. Có đúng một chậu hoa sứ cũ để ở góc, thân cong queo, lá rụng gần hết, đất khô như chưa được tưới nước nhiều tháng.

Tôi không để tâm nhiều.

Đêm đầu tiên, tôi mới hiểu tại sao nó rẻ như vậy…

Tầm 1 giờ sáng, khi tôi đang chìm vào giấc ngủ thì nghe tiếng lạch cạch từ phía sau nhà.

Tôi bật dậy, tim đập thình thịch.

Tiếng gió thổi hay tiếng ai?

Lạch… cạch…

Tiếng vật gì đó chạm vào cửa sau. Lúc đó, tôi nghĩ chắc mèo hoặc chuột.

Kệ, tôi ngủ tiếp.

Đến gần 3 giờ sáng, lại tiếng lạch cạch. Lần này kèm theo tiếng… thở dài.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Nhưng tôi tự trấn an: “Chắc nhà cũ, tiếng gió lọt vào khe tường thôi.”

Tôi không muốn trở thành người yếu bóng vía, nhất là khi… hết tiền chuyển trọ.

Sáng hôm sau, tôi quyết định kiểm tra khu vực sau nhà. Có thể cửa bị long bản lề, hoặc chốt lỏng.

Ra đến nơi, tôi thấy… không có gì bất thường.

Chỉ có cái chậu hoa cũ – đêm hôm qua trông bình thường – giờ lại hơi nghiêng, như ai vừa động vào.... Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận 👇👇👇

вỏ vợ нιếм мυộn chạy theo nнân тìnн, 4 năm sau gặp lại ở đáᴍ ᴛᴀɴɢ mẹ vợ cũ, người chồng ᴄʜếᴛ đứɴɢ khi thấy đứᴀ ᴛʀẻ giống...
06/18/2026

вỏ vợ нιếм мυộn chạy theo nнân тìnн, 4 năm sau gặp lại ở đáᴍ ᴛᴀɴɢ mẹ vợ cũ, người chồng ᴄʜếᴛ đứɴɢ khi thấy đứᴀ ᴛʀẻ giống hệt mình... Tɾờι ơi...
Hương đứng bên li/nh c/ữu, ɢầʏ ʀộᴄ đi, đôi mắt sưɴɢ ʜúᴘ ᴠì ᴋʜóᴄ nhiều. Nhìn cô ấy trong bộ đồ ta/ng trắng toát, lòng tôi dấy lên một nỗi χóт χα mơ hồ.
Ngày xưa, tôi đã từng yêu người phụ nữ này biết bao nhiêu. Chúng tôi đã từng mơ về ngôi nhà và những đ/ứa tr/ẻ. Nhưng cuộc đời không như mơ.
Ký ức ùa về như một cuốn phim quay chậm. Hai năm sau ngày cưới, tin vui vẫn bặt vô âm tín. Áp lực từ bố mẹ tôi ngày càng lớn, những lời bóng gió xa xôi về việc "thay mái" để có người nối dõi khiến không khí gia đình lúc nào cũng căng như dây đàn. Kết quả kh/ám cho thấy Hương khó ma/ng th/ai. Chúng tôi đã dốc cạn tiền bạc, bán cả những món đồ giá trị nhất để làm th/ụ ti/nh nh/ân tạo. Một lần, hai lần, rồi ba lần... tất cả đều thất bại.
Sự tú/ng qu/ẫn về kinh tế cộng với nỗi tuyệt vọng vô hình đã đẩy tôi ra xa Hương. Tôi h/èn nh/át. Thay vì ôm lấy vợ để cùng vượt qua gi/ông bã/o, tôi lại tìm đến rư/ợu và rồi ng/ã vào vòng tay của một người đàn bà khác trong cơ/n s/ay chán chường. Tôi đã nghĩ đó là lối thoát, hoặc tệ hơn, tôi ích kỷ muốn thử xem liệu mình có thể có con với người khác hay không.
Hương biết chuyện. Cô ấy không đá/nh ghe/n, không ầm ĩ. Cô ấy chỉ lẳng lặng đặt tờ đơn ly hôn lên bàn. Lúc đó, thú thật, tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi ký đơn, nghĩ rằng mình đã được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân không lối thoát này. Thắp xong nén hương cho mẹ vợ cũ, tôi định quay ra về ngay vì không muốn đối diện lâu với ánh mắt của họ hàng bên vợ cũ. Vừa bước nhanh ra sân, tâm trí còn đang mải miết với những suy nghĩ hỗn độn thì...
"Ui da!"
Một cú va chạm mạnh khiến tôi loạng choạng. Một đứa b/é tr/ai chừng 3t, đang mải đuổi theo quả bóng nhựa, đã la/o sầm vào chân tôi rồi ng/ã ng/ửa ra đất.
Theo phản xạ, tôi vội cúi xuống đỡ thằ/ng b/é dậy, miệng rối rít: "Chú xin lỗi, cháu có đa/u không?" Thằ/ng b/é ngước lên, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn tôi. Và khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh tôi như sụp đổ... xem chi tiết dưới bình luận...👇👇

06/18/2026

THÁI NGUYÊN: Kính thưa hội đồng xét xử 🤣🤣🤣

Bà Lan, 55t - doanh nhân giàu có trong lĩnh vực BĐS ở Hà Nội. Bà quen Hưng, một nhân viên phục vụ nhà hàng trẻ hơn bà 2 ...
06/18/2026

Bà Lan, 55t - doanh nhân giàu có trong lĩnh vực BĐS ở Hà Nội. Bà quen Hưng, một nhân viên phục vụ nhà hàng trẻ hơn bà 2 giáp. Hưng nhẹ nhàng, biết chiều chu:ộng khiến bà Lan yêu say đ:ắm. Yêu được 1 năm, bà Lan mua ô tô, chung cư cho Hưng ở. Ai ngờ một lần đến mà không báo trước, bà nh:ục nh:ã khi biết căn hộ anh ta đang ở đã…👇

Bố vợ 85 tu:;ổi sống cùng 20 năm không góp tiền ăn, ông vừa qu::a đ:ời thì con rể s:ốc nặng khi luật sư tìm đến thông bá...
06/18/2026

Bố vợ 85 tu:;ổi sống cùng 20 năm không góp tiền ăn, ông vừa qu::a đ:ời thì con rể s:ốc nặng khi luật sư tìm đến thông báo chuyện động trời...Khi ông Hòa bước chân vào nhà con gái và con rể lần đầu tiên cách đây 20 năm, chẳng ai trong gia đình nghĩ rằng ông sẽ sống ở đó lâu đến thế. Lúc ấy, ông vừa tròn 65 tuổi, gầy gò, tóc bạc, ánh mắt lúc nào cũng xa xăm như người đã buông bỏ gần hết những vướng bận của trần thế. Sau khi vợ mất, ông không còn nơi nào để nương tựa ngoài cô con gái út – Hạnh – người duy nhất vẫn còn giữ liên lạc thường xuyên và dường như cũng là người con duy nhất còn yêu thương ông thật lòng.
Chồng Hạnh – anh Nam – vốn là người kín đáo, sống có trách nhiệm, nhưng cũng không dễ chịu gì với chuyện “nuôi bố vợ” dài hạn. Anh chưa từng nói thẳng điều ấy ra, nhưng qua những ánh mắt, tiếng thở dài sau mỗi bữa ăn, những lần lén tính toán chi tiêu sau lưng vợ, Hạnh đều hiểu. Dù vậy, cô luôn cố gắng giữ gìn mái ấm, thuyết phục chồng bằng sự dịu dàng và một lòng tin rằng, làm phúc thì trời thương.
Ông Hòa không bao giờ đụng đến tiền bạc trong nhà. Không góp tiền ăn, không hỗ trợ chăm cháu, ông sống lặng lẽ trong căn phòng nhỏ cuối nhà, quanh quẩn với vài chậu bonsai cũ kỹ và quyển sách cũ. Ban ngày, ông hay ra công viên gần nhà ngồi ngắm chim bay, lâu lâu mới trò chuyện vài câu với hàng xóm. Buổi tối, ông ăn cơm xong là về phòng, chẳng mấy khi góp chuyện.
Nam từng khó chịu vì sự thờ ơ ấy. “Ông sống mà như không sống cùng gia đình,” anh từng nói với vợ. “Ăn không, ở không, chẳng giúp được gì, cũng chẳng buồn hỏi han ai.”
Nhưng Hạnh vẫn nhẹ nhàng: “Ông già rồi, em chỉ mong ông sống yên ổn những năm tháng cuối đời.”
Có lúc Nam muốn nói chuyện thẳng thắn với ông Hòa, nhưng rồi lại thôi. Không phải vì thương, mà vì thấy vô nghĩa. Ông cụ như người đã sống xong đời, chẳng điều gì lay động được. Vậy là anh cắn răng, sống cùng “một người xa lạ trong nhà” suốt 20 năm.
Thế rồi, một ngày đầu mùa hạ, ông Hòa trút hơi thở cuối cùng sau một cơn đột quỵ. Không kèn trống, không di chúc, không để lại lời nhắn. Căn phòng nhỏ ông ở chỉ còn lại vài cuốn sách, một bàn thờ vợ ông, và chiếc rương gỗ cũ kỹ khóa kín.Tang lễ diễn ra giản dị. Nam và Hạnh lo liệu tất cả như một nghĩa vụ sau cùng. Sau khi an táng xong, Nam thấy nhẹ lòng – không phải vì thoát khỏi gánh nặng, mà vì cuối cùng, một mối quan hệ chẳng thể gọi tên đã kết thúc.
Nhưng chưa đầy một tuần sau đó, một người đàn ông mặc vest lịch thiệp xuất hiện trước cửa nhà họ với một phong bì dày. Anh ta là luật sư riêng của ông Hòa.
"Xin lỗi đã làm phiền anh chị, nhưng tôi được ông Hòa ủy quyền gửi đến một số giấy tờ, và một điều mà ông muốn hai người biết sau khi qua đời," người luật sư nói.
Nam và Hạnh nhìn nhau, không khỏi ngạc nhiên. Cả hai chưa từng nghe ông Hòa nhắc đến bất kỳ tài sản hay kế hoạch gì.... Xem tiếp tại bình luận 👇👇

Anh công nhân khu công nghiệp nhịn ăn gửi tiền cho cô gái quán Mộng Đêm chữa bệnh, đến khi cô khỏe lại, anh mới biết cô ...
06/18/2026

Anh công nhân khu công nghiệp nhịn ăn gửi tiền cho cô gái quán Mộng Đêm chữa bệnh, đến khi cô khỏe lại, anh mới biết cô bị bệnh không thể chấp nhận được...
Khu công nghiệp Hòa Phát Nam, ca đêm tan lúc 11 giờ.
Tuấn, công nhân tổ ép nhựa, người gầy rộc, lưng lúc nào cũng dính mùi dầu máy, dạo này cứ vừa làm vừa lén nhìn điện thoại.
Trên màn hình, là tin nhắn của Vy — cô gái anh quen ở quán Mộng Đêm ven quốc lộ.
Vy từng hát ở đó, giọng khàn mà buồn đến lạ, nghe như có khói thuốc len vào từng câu chữ.
Tuấn không giàu, nhưng thương Vy thật lòng. Anh kể với đồng nghiệp:
“Con bé đó tội lắm, ba mẹ mất sớm, lại bệnh nữa… Em nó chỉ cần có tiền chữa trị là có thể làm lại cuộc đời.”
Thế là suốt ba tháng liền, anh nhịn ăn sáng, đi bộ thay vì bắt xe, cuối tháng gửi cho Vy gần hết lương — hơn 8 triệu.
Cô cảm ơn, khóc trong điện thoại, hứa khi khỏe sẽ bỏ quán, về quê làm lại từ đầu cùng anh.
Đến một hôm, Vy nhắn:
“Anh ơi, em xuất viện rồi, tối nay gặp em ở quán Mộng Đêm nhé, em có chuyện phải nói.”
Tuấn vui như trẻ con. Anh mang theo bó hoa cúc dại tự hái ngoài đường.
Nhưng khi bước vào quán, đèn sáng trưng, bàn ghế kê lại gọn gàng, không còn tiếng nhạc như mọi khi.
Cô chủ quán thấy anh, lắc đầu khẽ nói.
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Biết chồng có người phụ nữ khác, vợ đặt 20 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm đến để tuyên bố một việc s//ốc...Cả làng ai cũng...
06/18/2026

Biết chồng có người phụ nữ khác, vợ đặt 20 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm đến để tuyên bố một việc s//ốc...
Cả làng ai cũng ngạc nhiên khi nghe nhà Loan đặt 20 mâm cỗ, thuê rạp cưới dựng ngay sân trước. Người ta xì xào: “Chắc cưới vợ hai cho chồng nó” hoặc “Hay thằng út đỗ đại học?”. Ai cũng tò mò.
Loan đứng trước cổng, mặt trang điểm nhẹ, tóc búi cao, váy lụa màu kem. Mọi người đến đủ. Bên nhà ngoại, bên nhà nội, hàng xóm láng giềng. Chồng Loan, anh Hưng, cũng ngơ ngác bước ra từ trong nhà, áo sơ mi bỏ ngoài quần, nhìn vợ với ánh mắt không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Loan cầm micro, giọng rõ ràng:
– Hôm nay tôi mời mọi người đến không phải để mừng sinh nhật, cũng không phải đám cưới hay giỗ chạp. Tôi muốn tuyên bố một việc rất quan trọng, liên quan đến gia đình tôi.
Tiếng xì xào nhỏ dần. Anh Hưng nuốt nước bọt. Loan nhìn thẳng vào chồng, không run, không giậ/n d/ữ. Cô nói tiếp:
– Tôi biết chồng tôi có người phụ nữ khác, cô ta chính là... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Mẹ ruột qu;a đ;ời nhưng nhà chồng không ai đến dự dù hai nhà cách nhau 3km, tôi trách m;ó;c suốt những ngày sau đó, cho ...
06/18/2026

Mẹ ruột qu;a đ;ời nhưng nhà chồng không ai đến dự dù hai nhà cách nhau 3km, tôi trách m;ó;c suốt những ngày sau đó, cho đến đúng ngày thứ 49 thì bố mẹ chồng mới lò dò sang. Tôi gượng tiếp cho phải phép, đến khi mẹ chồng thông báo 1 tin, tôi ng;ã g;ụ;c
Mẹ tôi qu;a đ;ờ;i vì u;ng th;;ư và gia đình mới làm lễ cúng tuần đầu cho bà chu toàn. Nhưng trong đám ta//ng của mẹ tôi, phía thông gia không có ai xuất hiện.
Dù chồng lo lắng, đôn đáo hỗ trợ gia đình tôi tổ chức tang lễ suôn sẻ cho mẹ, nhưng sự vắng mặt của bố mẹ anh vẫn khiến mọi người không hài lòng, buông lời trách móc.
Tôi chỉ biết hôm đó, gia đình có nhờ chồng tôi làm phong bì phúng điếu. Còn lý do cả bố cả mẹ chồng đều không tới dự đám tang thì tôi không hay, dù trước đó hai nhà duy trì mối quan hệ rất thân thiết. Tôi hỏi chồng cũng chỉ bảo, ông bà bận việc quan trọng không tới dự được.
Đến lễ cúng tuần đầu của mẹ, bố tôi gác lại chuyện cũ, vẫn gọi điện mời thông gia đến dự. Có lẽ bố tôi cũng muốn "thăm dò" thái độ của gia đình thông gia.
Kỳ thực, tôi rất giận nên nghĩ, đám tang mà bố mẹ chồng chẳng đến, chẳng thông báo một lời thì lễ cúng tuần đầu cũng đâu có lý do gì mà tới.
Tôi tự nhủ, nếu nhà chồng không đến thì chờ qua 49 ngày của mẹ, tôi sẽ nói chuyện với họ cho rõ ràng.
Nhưng lần này, bố mẹ chồng tôi có đến, thắp nén nhang cho mẹ tôi và gửi lời chia buồn với gia quyến.
Tới cuối buổi lễ, bố mẹ chồng tôi mới đến chỗ bố mẹ tôi, gọi tôi lại nói chuyện với vẻ mặt rất ái ngại. Mẹ chồng tôi nói rằng, bà cảm thấy rất áy náy và có lỗi vì không đến viếng đám tang mẹ tôi.
Tôi chẳng buồn nghe, lấy cớ dọn dẹp đi vào trong bếp. giờ sang thì chẳng phải kiếm cái lý do cho phải lẽ! Tôi h;ậ;m hực đá thúng đụng nia, ai ngờ mẹ chồng xuống tận bếp báo cho tôi tin d;ữ...Phần 2 dưới cmt 👇👇👇👇

06/18/2026

Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra... tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Tôi là Minh, người đàn ông ngoài ba mươi với thân hình gầy gò, gương mặt hốc hác và đôi mắt luôn ánh lên sự nhẫn nại. Cuộc đời tôi từng rất giản đơn và bình dị bên vợ – Thảo – trong căn nhà cấp bốn nhỏ ở vùng ngoại ô yên ả của thành phố Huế. Chúng tôi cùng là giáo viên tiểu học, không giàu có nhưng đủ sống, và quan trọng hơn hết, luôn trân quý nhau.
Biến cố ập đến vào một chiều cuối năm, khi Thảo đi chợ Tết và gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm nghiệt ngã khiến cô tổn thương cột sống nặng, dẫn đến liệt nửa người. Khi nhận cuộc gọi từ bệnh viện, tôi còn đang đứng lớp. Vội vã lao đến nơi, tôi gần như không nhận ra vợ mình – người phụ nữ luôn rạng rỡ, năng động – giờ chỉ nằm đó, đôi mắt ầng ậng nước, miệng mấp máy chẳng thành lời.
Từ ngày Thảo nằm l/i/ệt giường, tôi xin nghỉ việc dài hạn. Từng thìa cháo, từng miếng băng, từng lần xoay trở lau người – tôi làm hết. Căn nhà nhỏ dần biến thành nơi điều trị tại gia với đầy đủ thuốc men, thiết bị, và mùi sát trùng. Nhiều người thương tình khuyên tôi gửi cô vào trung tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu: "Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được."
Ngày nối ngày, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu ăn, chăm vợ, rồi tranh thủ nhận sửa điện tại nhà để có chút thu nhập. Tối đến, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho cô nghe, xoa bóp tay chân mong có ngày dây thần kinh hồi phục. Có lần, ngón tay cô khẽ động đậy – một phản ứng nhỏ nhưng khiến tôi rưng rưng, như thấy phép màu.
Thảo gần như không nói. Cô sống trong sự im lặng kéo dài, chỉ đôi khi gật đầu hoặc lặng lẽ khóc. Tôi tin đó là biểu hiện của sự bất lực – và cũng là sự cảm động. Tôi không nghi ngờ. Tôi chỉ thương.
Dần dần, họ hàng hai bên cũng không còn ghé thăm nhiều như trước. Có người thẳng thắn bảo tôi buông tay, sống cho mình. Nhưng tôi không trách. Tôi hiểu, chăm người bại liệt là hành trình dài và đơn độc, không phải ai cũng đủ sức đi hết cùng mình.
Cuộc sống trôi chậm rãi trong một vòng quay quen thuộc. Cho đến buổi chiều hôm ấy…
Trên đường đến tiệm sửa điện, tôi bỗng nhớ ra để quên ví. Trong đó có giấy tờ quan trọng và cả tiền khách đã thanh toán. Tôi quay xe về nhà, chỉ nghĩ sẽ ghé lấy rồi đi ngay. Nhưng khi mở cửa bước vào, tôi chết đứng tại chỗ.
Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, hắt vào phòng. Và chính vệt sáng ấy đã phơi bày tất cả: một cảnh tượng không thể ngờ, không thể tưởng tượng, không thể tha thứ.
Căn phòng mà suốt 5 năm tôi xem là nơi tận tụy, nơi chứng minh tình yêu và hy vọng, giờ đây… phản bội tôi bằng sự thật phũ phàng đến cay nghiệt...Quý độc giả đọc tiếp tại bình luận 👇 👇👇 👇

Bán đất hàng chục tỷ ở quê, ông Lâm gi-ả ngh-èo lên thành phố thử lòng con, rồi lặng người trước hành động của con út......
06/18/2026

Bán đất hàng chục tỷ ở quê, ông Lâm gi-ả ngh-èo lên thành phố thử lòng con, rồi lặng người trước hành động của con út...“Ông Lâm ngồi co ro bên lề đường Sài Gòn, chiếc áo sơ mi cũ sờn, đôi dép nhựa sắp đứt quai. Đứa con gái út bất chợt đi ngang, ánh mắt thoáng một giây sững sờ rồi quay đi. Nhưng chỉ một lát sau, cô quay lại... Và hành động ấy khiến ông suýt bật khóc.”
Ông Lâm năm nay 68 tuổi, là một lão nông ở vùng ven ngoại ô Bắc Giang. Cả đời ông cần mẫn làm lụng, tích cóp từng đồng từ vườn vải, ao cá, mảnh ruộng, và mấy lô đất ngày xưa mua rẻ như cho mà nay đã lên tới hàng chục tỷ đồng.
Vợ mất sớm, ông một mình nuôi ba đứa con: Long (con cả), Lan (con thứ), và Linh (con út). Mỗi người một tính, lớn lên đều học hành thành đạt rồi lần lượt rời quê lên thành phố lập nghiệp. Khi kinh tế khá giả, ông chia cho mỗi người một phần đất – riêng phần còn lại, ông vẫn giữ tên mình. Nhưng ông không cho biết giá trị thực tế, chỉ nói “còn vài sào để dưỡng già”.
Thời gian trôi, ba đứa con mỗi năm chỉ về quê một, hai lần, thường là vào dịp giỗ mẹ. Nhưng từ ngày có vợ con riêng, những cuộc về quê cũng thưa dần. Gần đây, ông gọi điện thăm, cả ba đứa đều kêu bận rộn, hẹn lần lữa.
Một đêm, ông trằn trọc mãi. “Mình có tiền, có đất… nhưng liệu con cái có còn xem mình là cha? Hay chỉ là một ‘người già ở quê’ phiền phức?”
Và rồi ông quyết định lên thành phố, không báo trước, để “thử lòng con”.
Chuyến xe khách sáng sớm đưa ông tới bến miền Đông. Ông mặc bộ đồ cũ nhất, mang theo túi vải đựng vài bộ quần áo, ít bánh đa quê. Không điện thoại, không báo ai. Ông bắt đầu từ nhà Long – đứa con trai cả, giám đốc công ty xây dựng.
Ông đứng trước cổng biệt thự hiện đại, bấm chuông. Người giúp việc ra mở, nhìn ông từ đầu đến chân rồi lắc đầu:
– “Ông hỏi ai?”
– “Tôi là bố của anh Long…”
– “Dạ? Ông là… bố hả? Đợi con gọi chủ nhà.”
Một lát sau, Long bước ra, mặt thoáng ngạc nhiên, rồi cau mày:
– “Bố lên sao không báo trước?”
– “Tôi… muốn thăm các con. Ở quê buồn quá.”
– “Dạ… giờ con bận lắm, đang họp. Bố ở đây cũng không tiện, chật chội…”
Chật chội? Căn nhà ba tầng rộng thênh thang mà chật?
Long lúng túng bảo người giúp việc pha tách trà, rồi gọi taxi đưa ông qua nhà Lan – cô con gái giữa, làm giáo viên trường quốc tế...Quý độc giả đọc tiếp đây. ...Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇 👇

Address

El-Mansura
San Francisco, CA
1004

Telephone

+201004150300

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when DUYÊN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category