Ths.Kts.Táo Họa Sỹ

Ths.Kts.Táo Họa Sỹ Ngôi nhà thân yêu của kts Táo Họa Sỹ

Phật dạy về đạo làm người để cả đời an nhàn hạnh phúcPhật dạy về đạo làm người để cả đời an nhàn hạnh phúc, có hậu về sa...
11/03/2022

Phật dạy về đạo làm người để cả đời an nhàn hạnh phúc
Phật dạy về đạo làm người để cả đời an nhàn hạnh phúc, có hậu về sau tránh mọi tai ương trong cuộc đời.
Điều phật dạy về đạo làm người
1. Nguồn gốc mọi đau khổ của con người chính là luyến ái.
2. Dứt bỏ nóng giận, diệt trừ tính kiêu căng, không luyến ái vật chất, không còn ham muốn dục vọng, sẽ giải thoát được mọi sự ràng buộc và không bao giờ bị phiền não.
3. Trong sạch và nhơ bẩn cũng đều tùy thuộc nơi mình. Không ai có thể làm cho người khác trong sạch hay ô nhiễm.
4. Cuộc sống của chúng ta được định hình bởi chính tâm trí của chúng ta. Chúng ta sẽ trở thành những gì chúng ta nghĩ.
5. Người chinh phục chính mình còn vĩ đại hơn một nghìn lần người chinh phục ngàn người trên chiến trường.
6. Nếu không tìm thấy ai để hỗ trợ trên con đường tâm linh, hãy đi một mình. Không ai đồng hành với người chưa trưởng thành cả.
7. Không có nỗi sợ hãi với những ai tâm trí không ngập tràn ham muốn.
8. Nếu có điều gì đáng làm, hãy làm nó bằng tất cả trái tim.
9. Chính bạn phải phấn đấu. Các chư Phật chỉ vạch ra con đường.
10. Những ai phá hủy được cội nguồn của sự ghen tị sẽ luôn bình yên trong tâm hồn.
11. Không có sự ô nhiễm nào lớn hơn sự thiếu hiểu biết.
12. Thế gian đau buồn bởi cái chết và sự tan rã. Nhưng người khôn ngoan không đau buồn vì họ nhận ra bản chất của thế giới.
Bốn nghiệp kết mà Phật dạy
Sát sinh, trộm cắp, dâm dật, vọng ngữ, đây là bốn điều xấu ác mà bất cứ ai cũng nên tránh, hàng ngày đọc báo chúng ta vẫn thường thấy nhan nhãn các tội phạm phạm bốn điều trên: giết người, cướp của… gây cho xã hội những bất an thường nhật. Rõ thấy, những điều mà Phật dạy chẳng có gì khác ngoài những chuyện thực thường ngày ở thế gian.
Bốn trường hợp ác
Tham dục, sân hận, sợ hãi, ngu si. Về tham dục, không phải cứ tham dục là điều xấu, mà tham dục cần phân biệt có hai loại, loại tham dục phục vụ ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy) khiến cho tâm trí mê mờ, dẫn đến những vọng tưởng điên đảo, sân hận, sợ hãi và ngu si… loại tham dục này thì cần phải loại bỏ, loại tham dục thứ hai phục vụ cho chánh kiến, chánh tư duy, chánh nghiệp… cho sự học hành, phát triển nhân cách, tinh thông trí tuệ, nâng cao dân trí, sự phồn thịnh xã hội, sự bình an, sự hạnh phúc..thì cần thực hành và phát huy.
Sáu nghiệp hao tổn tài sản cần tránh:
1. Đam mê rượu chè.
2. Cờ bạc.
3. Phóng đãng.
4. Đam mê kỹ nhạc.
5. Kết bạn người ác.
6. Biếng lười.
Lời Phật dạy về đạo làm người để tránh mọi tai ương
Như vậy, Phật dạy người nào tránh được bốn nghiệp kết, bốn việc ác, sáu nghiệp hao tổn tài sản thì không những đời này đẹp và cả đời sau cũng được hưởng những quả tốt đẹp.
Cần từ bỏ ý niệm xấu xa sâu thẳm trong tâm hồn của mỗi con người thì mới mang lại điều phước lành, sự an nhàn trong cuộc sống.
Tu để đời này có duyên lành và đời sau cũng có duyên lành, trong hiện tại được người ngợi khen, xã hội ngợi khen, gia đình ngợi khen và trên hết phương ấy được an ổn, xã hội ấy được tốt đẹp, không lo sợ…
Đi chùa mà giữ tâm địa ác thì đi để làm gì?
Tu không cần đi chùa nhiều, đọc kinh nhiều, ăn chay giỏi, làm công quả chuyên cần, xây chùa cất miếu...nếu làm được những điều này thì tốt. Nhưng vấn đề chính yếu của tu là thấu hiểu và "quyết tâm" ứng dụng những điều Phật dạy vô đời sống hằng ngày của mình.
Ra đường chẳng may mà đi xe đụng chạm thì nên cười rồi bỏ qua, cái gì bỏ qua được thì bỏ qua. Đừng vì cái nhẹ mà “mặt sưng mày sỉa” thái độ với nhau.
Nên Từ Bi Hỷ Xả
Chỉ một chữ "xả" thôi , nếu thực hiện được là chúng ta cũng đến gần Niết Bàn rồi. Đi chùa, tham gia Phật sự là điều tốt, nhưng đó là bước đầu, nếu chúng ta bước xuống thuyền rồi đứng đó, không tự chèo thuyền đi , không ứng dụng những điều học hỏi ở kinh sách, ở chùa vô đời sống hằng ngày thì mãi mãi không bao giờ có thể đến được bến bờ giải thoát an lạc bên kia.

Phật dạy: 4 thứ trong đời tuyệt đối đừng không được mắc nợTrong cuộc sống này, có 4 thứ tuyệt đối đừng để mắc nợ dù đó l...
11/03/2022

Phật dạy: 4 thứ trong đời tuyệt đối đừng không được mắc nợ
Trong cuộc sống này, có 4 thứ tuyệt đối đừng để mắc nợ dù đó là người thân của mình.
Nợ tiền bạc

Nhiều người vẫn nghĩ rằng, đã là anh chị em trong nhà thì chẳng cần phân biệt của anh của tôi, như vậy mới là thân thiết. Nhưng sự thật thì dù cho có là anh em thì tiền bạc cũng phải phân minh để tránh sứt mẻ tình cảm. Giữa anh em không cần quá rõ ràng về mặt tài chính nhưng nhất định có những khoản phải sòng phẳng, cần trả thì phải trả đúng lúc. Như vậy tình cảm mới bền vững lâu dài.

Nợ ân tình

Giữa bạn bè với nhau tốt nhất đừng nên vướng vào những món nợ ân tình, đặc biệt nếu là người thân thì lại càng không nên nợ. Nhiều người vẫn hoài nghi, đã là người thân thì sao tránh được nợ ân tình. Bởi lẽ thường thì người một nhà vẫn hay giúp đỡ nhau nhưng chính điều đó chúng ta cần sống trọn vẹn với lương tâm. Người giúp ta một thì ta nhớ phải trả gấp đôi, thậm chí là hơn nữa.
Trong cuộc sống này cũng có những loại ân tình mà chúng ta chẳng thể nào báo đáp. Đó chính là công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Vậy nên hãy không ngừng cố gắng để báo đáp cho cha mẹ của mình.

Nợ trách nhiệm

Cuộc sống này cũng như vở kịch vậy, trong vở kich đó mỗi người sẽ có mội vai diễn khác nhau, trách nhiệm khác nhau. Ví dụ như người con thì phải có trách nhiệm hiếu kính với cha mẹ, những người sinh thành ra mình. Tuyệt đối không được rũ bỏ trách nhiệm hay nói cách trách đó là món nợ trách nhiệm mà con cái phải dành cho bậc cha mẹ mà cần phải trả.

Nếu là người cha người mẹ thì trách nhiệm của bạn chính là nuôi dưỡng, giáo dục con cái của mình. Để con cái có môi trường sống tốt, được giáo dục văn minh.
Nếu là vợ chồng phải có trách nhiệm chung thủy, tôn trọng lẫn nhau. Tu ngàn kiếp mới nên duiyene vợ chồng thế nên nhất định phải cùng nhau yêu thương, sống có trách nhiệm với nhau.

Nợ thời gian

Người thân bên cạnh chúng ta chẳng bao giờ yêu cầu chúng ta phải có sự thành công to lớn, mà đôi khi chỉ cần đơn giản là các thành viên biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Đó chính là hạnh phúc, chứ không phải cứ nhiều tiền bạc, nhà lầu xe hơi, mỗi ngày ăn sơn hào hải vị mới là hạnh phúc.

Cảnh giới cao nhất của đời người là phải đạt được 2 chữ này1. Giữ mìnhCảnh giới cao chính của làm người là giống kẻ khờ,...
11/03/2022

Cảnh giới cao nhất của đời người là phải đạt được 2 chữ này
1. Giữ mình

Cảnh giới cao chính của làm người là giống kẻ khờ, rõ ràng cái gì cũng biết, nhưng lại biểu hiện giống như kém cỏi. Loại người này không thích khoa trương, không tỏ ra tài trí hơn người, luôn bình dị gần gũi, như vậy trái lại, lại được mọi người yêu thích.

Xã hội hiện nay thật giả lẫn lộn, lòng người trắng đen khó đoán. Dù bạn thực sự là người thông minh, nhưng một khi thể hiện ra, sẽ lập tức sẽ bị người khác đố kỵ.

Một người thích khoe khoang, có thể vì muốn đề cao bản thân, vì hư vinh, muốn nở mày nở mặt… nhưng khi bạn làm điều đó ở quan trường hoặc tại nơi làm việc, thì sẽ bị mọi người xa lánh. Như vậy, nếu cứ thích gì làm nấy, đó là hành động thông minh hay là gây họa?
2. Họa từ miệng mà ra

Người ta vẫn thường nói:“Họa từ miệng mà ra”,từ xưa đến nay, số người vì cái miệng mà mang họa không phải là ít. Nhiều người thích khoe khoang tài ăn nói sắc bén, thích bàn luận tốt xấu về người khác, bàn luận chuyện thị phi… thì tai họa là điều sớm muộn.

Nhưng cũng có người, chỉ vì một câu nói vô tình, bị đồn thổi, cắt câu lấy nghĩa, mà gây nên mối hận thiên thu.

Cho nên, nếu ngay từ đầu nói chuyện có thể suy xét cẩn trọng, chẳng phải sẽ tránh được rất nhiều phiền não sao? Cách đối nhân xử thế, không được quên “Họa từ miệng mà ra”.

3. Nhẫn nhịn

Anh hùng thật sự, có thể tiến cũng có thể lui. Không ai nói cả đời đều thuận lợi, cho nên, lúc đắc ý có thể hãnh diện, nhưng không được quá kiêu ngạo, lúc thất thế càng không thể để tinh thần sa sút, cần tích lũy năng lượng, chờ đợi thời cơ, thua keo này ta bày keo khác.

Trong lúc nhẫn chịu, có thể nếm trải bao dư vị của nhân sinh, lấy khổ làm vui, lấy tĩnh chế động, lấy lui làm tiến.

4. Bề ngoài khờ dại, nội tâm thông suốt

Người quá xét nét thì không có bạn, cho nên làm người không thể quá khôn khéo, quá so đo. Bình thường hồ đồ một chút, cho người khác một khoảng không gian, cũng là cho mình một bầu trời rộng lớn.

Đương nhiên, biểu hiện ra có thể hồ đồ, nhưng trong nội tâm cần rõ ràng minh bạch, lúc nào cũng phải điều chỉnh chính mình, phóng tầm mắt ra xa, đừng nhắm vào khuyết điểm của người khác, phải hiểu được chịu thiệt một chút mới đắc được những thứ to lớn.

5.Tấm lòng phải độ lượng

Núi không tự nhận mình cao, nước cũng không bao giờ tự nhận mình sâu. Bất kể việc gì trong cuộc sống cũng không nên tính toán quá chi li bởi “Lùi một bước biển rộng trời cao”. Đừng nên quá so đo được mất hơn thua của bản thân mà hãy bao dung độ lượng ngay cả với những người từng làm tổn thương mình.

Cổ nhân nói: “Độ lượng như là kho đựng vàng, độ lượng càng lớn thì phúc càng lớn. Trời bao dung vạn tượng, đất nâng đỡ vạn vật thế gian”.

13 BÀI HỌC TỪ NHỮNG LỜI RĂN DẠY CỦA ĐỨC PHẬT!Những bài học được đúc kết ngắn gọn, dễ hiểu từ các lời răn của Đức Phật hẳ...
17/10/2019

13 BÀI HỌC TỪ NHỮNG LỜI RĂN DẠY CỦA ĐỨC PHẬT!
Những bài học được đúc kết ngắn gọn, dễ hiểu từ các lời răn của Đức Phật hẳn sẽ giúp ích cho bạn trong cuộc sống đầy biến động và thử thách này.

Siddhartha Gautama (Tất Đạt Đa Cồ Đàm) sinh ra đã mang thân phận Thái tử cao quý, nhưng ông đã từ bỏ danh phận và ngôi vị để đi theo Phật giáo, tu hành đắc đạo, trở thành Phật để giúp con người thoát khổ, có cuộc sống vô ưu và tìm được giá trị đích thực của cuộc sống.

Trong suốt những năm tháng bôn ba khắp nơi để tìm hiểu cuộc sống của muôn dân, Ngài đã gặp biết bao con người với những số phận khác nhau. Với mỗi một người tìm đến Ngài để xin giúp đỡ, Ngài lại đưa ra những gợi ý, những lời khuyên khác nhau.

Mỗi lời thuyết giảng của Ngài đều là một bài học ý nghĩa, mà nếu chúng ta biết lĩnh hội và áp dụng đúng, có thể mang lại những lợi ích không ngờ trong cuộc sống.

Dưới đây là 13 bài học cuộc sống được đúc kết cô đọng từ những lời răn dạy của Đức Phật.

1. Hạnh phúc là một hành trình, không phải một điểm đến

Nếu hôm nay bạn hạnh phúc, đừng nghĩ nó là cái đích của bạn và bạn đã đạt được nó. Nên nhớ rằng hạnh phúc có thể sẽ không ở lại mãi mãi với bạn. Hãy coi nó là một hành trình, thì nó sẽ còn tìm đến bạn nhiều lần khác nữa.

Dù phải đối mặt với những nỗi buồn trong cuộc sống thì cũng không nên đánh mất hy vọng, vì giai đoạn buồn đau đó tất sẽ qua đi, nó chỉ giống như một đoạn đường ghập ghềnh mà thôi.

2. Hãy coi bản ngã của mình như một chiếc áo rộng

Nhiều người coi bản ngã, tức cái tôi của mình như một chiếc áo vĩnh viễn, bó sát vào cơ thể mà không thể cởi ra. Thế nhưng, Đức Phật nói, những người đó sẽ không bao giờ hiểu được thế nào là nhân ái, yêu thương và có được hạnh phúc đích thực.

Hãy coi cái tôi của mình là một chiếc áo rộng: Khi cần để cứu vãn một mối quan hệ, hay để giúp đỡ ai đó, đừng ngần ngại cởi nó ra.

3. Sai lầm nhiều khi nằm ở suy nghĩ rằng bạn luôn có thời gian để làm việc gì đó

Đây là suy nghĩ của rất nhiều người, khi luôn cho rằng họ có rất nhiều thời gian, và không cần phải vội vàng. Họ phung phí quỹ thời gian của mình cho những trò vui vô bổ, cho những ngày tháng trì trệ, hoặc ở một thái cực khác, lại dành toàn bộ thời gian cho công việc, mà bỏ bê cha mẹ, vợ con.

Nhưng hãy nhớ rằng, thời gian trôi qua chẳng chờ đợi một ai, có những việc đến khi bạn ngoảnh lại định làm thì đã quá muộn.

4. Nếu bạn thắp đèn cho người khác thì chiếc đèn cũng sẽ soi sáng cả con đường của bạn

Một giáo viên tốt là người biết chia sẻ tất cả những kiến thức của mình với học sinh. Đạo lý ở đời cũng như vậy: Nếu bạn thắp đèn để dẫn đường cho người khác thì ánh sáng của chiếc đèn ấy cũng sẽ soi sáng cho con đường của bạn. Đừng ngần ngại cho đi, vì giúp người cũng là giúp ta.

5. Nếu chuyện có thể giải quyết được thì không cần lo lắng, còn nếu chuyện đã không thể giải quyết thì có lo lắng cũng vô ích

Trong cuộc sống bận rộn này, đôi khi chúng ta bị rơi vào cái bẫy lo lắng đủ thứ trên đời. Nhưng Đức Phật nói, chuyện gì cũng có cách giải quyết, và đừng rơi vào tâm trạng lo lắng, phiền muộn vì những điều tiêu cực này không những không giúp gì cho bạn, mà còn khiến cho bạn khó mà có một tâm trí bình tĩnh, sáng suốt để xử lý các vấn đề.

6. Rắn biết lột xác, con người cũng nên biết rũ bỏ những quá khứ không vui

Quá khứ là một phần của cuộc sống, nhưng nếu bạn không biết buông bỏ, nó sẽ là gánh nặng đeo bám bạn cả đời. Con người sống vì hiện tại và hướng tới tương lai, hãy mạnh dạn để lại đằng sau những gì không vui mới là thái độ sống đúng đắn và mang lại cuộc sống an yên cho bạn.

7. Hạnh phúc sẽ tới khi lời nói và hành động của bạn đem lại lợi ích cho chính bạn và cho người khác

Khi sếp tặng thưởng hoặc thăng chức cho nhân viên vì người này đã làm việc tốt, thì nhân viên là người được hưởng lợi chính, nhưng sếp – người giúp anh ta cũng sẽ vui không kém, và niềm vui này chính là thứ hạnh phúc có được khi họ đã giúp được người khác.

8. Tình yêu thật sự chỉ sinh ra từ sự thấu hiểu

Nhiều người mới chỉ YÊU mà chưa thực sự HIỂU nhau, nên nhiều mối quan hệ, tuy rất đẹp, nhưng vẫn không thể nào có được kết cục viên mãn là vì thế.

Nên nhớ rằng, tình yêu và cảm xúc thăng hoa chỉ là sự khởi đầu cho một mối quan hệ. Chỉ khi có sự thấu hiểu và chấp nhận nhau thì mối quan hệ ấy mới có thể tồn tại và bền vững.

9. Mỗi chúng ta đều chính là tác giả của cuộc đời mình

Có một thanh niên kia bị nghiện thuốc phiện, anh ta liền đổ lỗi cho những người bạn đã lôi kéo, rủ rê mình, nhưng điều này thật ra là hoàn toàn sai. Mỗi kết quả mà chúng ta nhận được đều là kết quả hành vi của chính chúng ta.

Nếu ý chí ta kiên quyết và mạnh mẽ, sẽ không ai có thể bắt chúng ta làm điều chúng ta không mong muốn. Chính vì thế, mỗi chúng ta chính là tác giả của quyển sách viết về đời mình, đừng đổ lỗi cho ngoại cảnh, vì đó chỉ là các yếu tố tác động bên ngoài, và bạn đủ sức thay đổi chúng, chỉ là do bạn có muốn hay không mà thôi.

10. Chiến thắng bản thân còn khó hơn là chiến thắng kẻ khácCuộc sống này có rất nhiều cám dỗ, con người cũng có rất nhiều lý do để thoái thác những việc cần làm, do đó, chiến thắng được bản thân mới là thứ chiến thắng vinh quang và khó khăn nhất và nó nên là cái đích mà bạn hướng đến.

11. Mỗi buổi sáng ta lại được sinh ra 1 lần nữa, những gì ta làm hôm nay là quan trọng nhất

Mỗi buổi sáng bạn đều thức dậy nên có lẽ sẽ coi nó là điều hiển nhiên, không cần phải chú ý tới, nhưng thật ra, có rất nhiều người muốn mà không thể làm được điều đó.

Do vậy, có thể thức dậy vào mỗi buổi sáng, lắng nghe tiếng chim hót líu lo, nhìn thấy tia nắng xuyên qua khung cửa là bạn đã sở hữu điều may mắn nhất trong cuộc sống này, hãy vui vẻ đón nhận và tận hưởng nó.

Nên nhớ rằng tương lai là điều không chắc chắn, nhưng cái chết thì lại chắc chắn là một phần của tương lai và bạn cần phải biết tận dụng mọi cơ hội còn lại của mình để làm những việc quan trọng nhất với mình.

12. Đừng ghen tị, hãy ngưỡng mộ

Ghen tị là một trong những cảm xúc tiêu cực nhất của con người, và cũng là nguyên nhân đẫn đến nhiều bi kịch. Ghen tị chỉ khiến con người ta trở nên thấp kém, hèn mọn, so đo với người khác.

Trong khi đó, nếu thay cảm giác này bằng sự ngưỡng mộ, bạn tự nhiên sẽ thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn và tự mở cho mình một cánh cửa thành công, bằng cách học hỏi điểm tốt từ những người mà bạn ngưỡng mộ.

13. Thiền định không mang lại điều gì cụ thể, mà chỉ lấy đi của bạn những điều không hayCó một lần, Đức Phật bị một người hỏi rằng, "Ngài ngồi thiền như vậy thì được gì?" Đức Phật mỉm cười và nói rằng, thiền không mang lại điều gì cho Ngài cả, chỉ là nó giúp Ngài mất đi nhiều thứ, như sự tức giận, căng thẳng, cảm giác bất an, sợ hãi tuổi già và cái chết mà thôi.

Theo Love You Family

HAI NGƯỜI PHỤ NỮ DƯỚI VỰC SÂU.Một người không sợ miệng đời mà chấp nhận bỏ hết áo quần làm thành sợi dây vượt lên miệng ...
03/10/2019

HAI NGƯỜI PHỤ NỮ DƯỚI VỰC SÂU.

Một người không sợ miệng đời mà chấp nhận bỏ hết áo quần làm thành sợi dây vượt lên miệng hang cũng như vượt qua thị phi. Người thứ 2 thì chỉ biết ngồi khóc vì sợ miệng đời sợ nhục nhã nên suốt đời họ sẽ chết dần chết mòn trong cái hố sâu mang tên miệng đời.
Hai bên bức tường của con đường cuộc đời mỗi chúng ta đi luôn khắc chi chít từng lời phỉ báng, chế nhạo, chỉ trích. Chúng ta không thể vừa đi vừa lần mò, đọc hết từng câu chữ vô tâm vô tình ấy rồi ôm lấy ức chế, khổ đau mãi.
Cuộc đời này ngắn lắm, chớp mắt trôi qua đã hết nửa quãng thanh xuân. Có bao nhiêu chuyện khác phải lo để tồn tại, cớ gì phải vơ hết chuyện thiên hạ về mình?
Ai chửi, ai phán xét, ai chỉ trích cứ kệ, nhói một tí, thương tổn một tí có chết được đâu. Thời gian để đấy sống cho bản thân và gia đình đã, hơi đâu đi làm tròn nghĩa vụ với tất cả mọi người.
Chẳng bao giờ người ta cần có lý do để ghét bỏ ai đó. Yêu hay ghét là cảm giác của mỗi người, mà con người luôn là tạo vật đầy rẫy mâu thuẫn, thế nên, có bới móc tìm ra lý do cũng chẳng để làm gì.

Hãy luôn tâm niệm: Miệng là của người khác, còn tai là của mình. Thay vì nghe những lời chê bai đau lòng, hãy chọn lọc những điều tốt đẹp để mà lắng nghe và hành động .

ĐẠI BÀNG CỦA THÀNH CÁT TƯ HÃNBuổi sáng nọ, Thành Cát Tư Hãn và các thuộc hạ của ông đi săn. Thành Cát Tư Hãn mang theo t...
30/09/2019

ĐẠI BÀNG CỦA THÀNH CÁT TƯ HÃN

Buổi sáng nọ, Thành Cát Tư Hãn và các thuộc hạ của ông đi săn. Thành Cát Tư Hãn mang theo trên cánh tay của ông con chim Ưng mà ông yêu thích. Đến trưa không được gì cả, Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, và để khỏi phải cáu kỉnh với đám thuộc hạ, ông rời nhóm, cỡi ngựa đi một mình. Trong sức nóng của mùa Hè, ông khát nước nhưng mọi dòng suối đều khô cạn. Thế rồi, hết sức ngạc nhiên, ông nhìn thấy một dòng nước nhỏ chảy ra từ một tảng đá ngay trước mặt ông.

Ông lấy ra chiếc cốc bằng bạc ra hứng nước. Thật lâu nước mới chảy đầy cốc và, ngay khi ông đưa chiếc cốc lên môi thì con chim Ưng bay lên và giật chiếc cốc rồi ném nó xuống đất.

Thành Cát Tư Hãn giận lắm, nhưng vì con chim Ưng rất được ông yêu thích nên ông cúi xuống nhặt chiếc cốc lên, lau sạch bụi, và lại hứng nước. Khi nước chỉ mới được nửa cốc, con chim Ưng lại lao đến tấn công làm đổ nước.
Lần nầy, ông rút kiếm ra khỏi vỏ, nhặt chiếc cốc và lại hứng nước, vừa canh chừng dòng nước, vừa để ý đến con chim Ưng. Ngay lúc ông có đủ nước trong cốc và sắp uống, thì con chim Ưng lại bay lên và lao về phía ông. Thành Cát Tư Hãn, với một nhát kiếm, đâm thủng qua lồng ngực con chim.
Tuy nhiên, dòng nước kia cũng đã khô cạn; và Thành Cát Tư Hãn quyết định tìm một cái gì đó để uống, ông leo lên tảng đá để tìm nguồn suối khác. Ông kinh ngạc khi thấy có một vũng nước, và ngay giữa vũng nước đó là xác một con rắn độc nhất của miền đất này. Nếu ông lỡ uống nước đó, chắc hẳn ông đã chết rồi. Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, ôm theo xác của con chim Ưng.

- Ông ra lệnh làm một bức tượng chim bằng vàng, và trên một cánh chim, ông khắc dòng chữ :
“Thậm chí khi một người bạn làm điều gì đó anh không thích, người đó vẫn cứ là bạn của anh”.
Và trên cánh bên kia, ông khắc dòng chữ :
“Bất cứ hành động nào được thực hiện trong sự giận dữ đều là hành động đưa đến sự thất bại”.

(ST TĐK)

CHA XIN LỖI VÌ ĐÃ "DẠY" CON LÀM Ô-SIN CHO CHỒNG!!!"Mấy hôm trước, tôi từ quê lên thăm con gái. Vợ tôi bận trông cháu nội...
20/07/2019

CHA XIN LỖI VÌ ĐÃ "DẠY" CON LÀM Ô-SIN CHO CHỒNG!!!

"Mấy hôm trước, tôi từ quê lên thăm con gái. Vợ tôi bận trông cháu nội nên mình tôi khệ nệ xách mấy món quà quê lên cho con. Con tôi lấy chồng đã năm năm, có hai đứa con một trai một gái, sống trong một căn chung cư mua trả góp. Hai vợ chồng cùng đi làm công sở, cuộc sống nhìn chung thoải mái, êm đềm. Thường thì con về thăm cha mẹ nhưng đợt này con bận quá, lâu chưa về nên vợ giục tôi đi thăm con.

Tôi lên ngay tối thứ Sáu, đúng lúc con tan sở. Con thấy tôi lên thì mừng lắm, tíu tít mời cha ngồi rồi vội chạy đi làm bếp. Dăm phút sau thì chồng con cũng về tới, chào hỏi cha vợ xong xuôi thì ngồi xuống bàn ăn, mở tờ báo ra đọc và hỏi vợ bao giờ có cơm tối. Con gái tôi vừa trả lời chồng, vừa chạy đi chạy lại như con thoi để thổi cơm, xắt rau củ, làm cá…

Trong lúc đứa con gái lớn ngồi chơi Lego, con gái tôi tranh thủ thời gian chờ cơm canh sôi thì đưa con trai nhỏ đi tắm, rồi lại giục con gái lớn đi tắm và thu dọn quần áo bẩn trên sàn. Chồng con gái tôi vẫn ngồi đó, điềm nhiên xem báo, như không trông thấy vợ đang ba đầu sáu tay tất bật với việc nhà. Hai con tắm xong thì con rể tôi mới đứng dậy, đi vào tắm rửa và cũng không quên “tiện tay” để mặc tờ báo, cốc nước trên bàn, áo vest vắt ngang thành ghế. Con gái tôi đưa hai con vào bàn ăn, mời tôi ngồi vào bàn dùng cơm rồi dọn dẹp các thứ linh tinh hộ chồng. Bữa cơm tối diễn ra trong cảnh con rể tôi vừa ăn vừa trò chuyện với cha vợ rôm rả (mà không biết tôi đang rất khó chịu), còn con gái tôi tất bật với hai đứa nhỏ. Bữa ăn kết thúc lúc 8h00 tối, con gái tôi chỉ kịp và vội miếng cơm rồi đi dọn rửa chén bát, con bé vẫn chưa được nghỉ ngơi và vẫn còn nguyên bộ đồng phục đi làm trên người. Con rể tôi dùng bữa xong thì thong thả dắt hai con xuống chung cư tản bộ, không quên rủ cha vợ đi cùng nhưng tôi từ chối.

Tôi ở lại, giúp con dọn dẹp chén bát nhưng con gái cứ xua tay bảo cha đi lên nghỉ ngơi đi, con làm nhoáng cái là xong. Tôi hỏi: “Ngày nào đi làm về, con cũng làm từng này việc nhà à?”. Con gái tôi cười xòa: “Dạ, làm có chút mà cha, như mẹ hay làm ở nhà vậy thôi. Mẹ đi làm đồng về thì cũng lo việc nhà như con mà. Con quen rồi!”. Xong con lại chạy đi, chúi mũi vào rửa bát, quét nhà, bỏ mặc tôi đứng như trời trồng bởi câu con vừa nói: “Như mẹ hay làm ở nhà vậy thôi”.

Ừ phải, vợ tôi ở nhà cũng y vậy. Sáng dậy là dỡ cơm cho chồng rồi đi chăm heo, chăm gà, chạy ra đồng phụ chồng cấy lúa… Chiều về, vợ tôi lại tất bật thổi cơm, lau nhà, rửa bát… luôn tay luôn chân. Còn tôi, cũng y như con rể của mình, về đến nhà là thong thả ngồi uống nước chè xanh, ăn tối xong là đi đánh cờ với mấy ông bạn, còn vợ ở nhà làm gì, tôi chẳng mấy quan tâm.

Sáng hôm sau, tôi trở về quê. Ngồi trên xe, nhớ lại cảnh con gái sáng nay tiếp tục quần quật lo cho hai đứa con và chồng, rồi tất tả đưa cha ra bến xe, dúi cho cha vài triệu, mà thương con rớt nước mắt.

Con gái, cha xin lỗi vì sau một ngày cùng làm việc vất vả như nhau ở ngoài đồng, cha đã cho phép mình được ngồi chơi nhàn nhã và xem chuyện mẹ con một mình tất bật với việc nhà là chuyện hiển nhiên. Chính cha đã “dạy” con rằng chồng có quyền hưởng thụ, còn vợ có nghĩa vụ phục vụ chồng.

Cha xin lỗi vì cha đã luôn ngồi đó, chờ mẹ con phục vụ từng bát cơm, cốc nước đến cái tăm xỉa răng, soạn cho cha từng cái áo cái quần, thu dọn cho cha từng mẩu thuốc lá mà cha tiện tay vứt bừa. Chính cha đã “dạy” con rằng chồng có quyền làm một đứa trẻ lớn xác, còn vợ có nghĩa vụ làm một “bà mẹ” thứ hai cho chồng.

Cha xin lỗi vì ngày hôm qua, cha chỉ có thể ngồi đó mà nhìn con như ô-sin trong nhà mình, trong khi chồng con cứ như ông hoàng mà cha chẳng thể nói, chẳng thể làm được gì, vì chính cha cũng đã và đang cư xử với mẹ con y như vậy. Chính cha đã “dạy” con rằng những bất công mà con đang chịu là chuyện bình thường của phụ nữ.

Từ hôm nay, cha sẽ không cư xử với mẹ con như vậy nữa. Cha sẽ tự lo cho mình những việc cá nhân, cha sẽ không vứt đồ bừa bãi rồi để mặc mẹ con thu dọn, cha sẽ rửa bát và lau nhà, trong khi mẹ con thổi cơm và giặt đồ. Cha sẽ dạy lại con rằng vợ chồng là phải cùng chia sẻ với nhau và con, con là một người mẹ, người vợ, chứ không phải là người hầu của chồng.

Cha xin lỗi con và mẹ con, ngàn lần xin lỗi!"

HÒA HỢP TRONG TÌNH CẢM.Tại sao tỉ lệ hai người chia tay vì lý do không hợp nhiều hơn là lý do hết yêu hay kể cả ngoại tì...
20/07/2019

HÒA HỢP TRONG TÌNH CẢM.

Tại sao tỉ lệ hai người chia tay vì lý do không hợp nhiều hơn là lý do hết yêu hay kể cả ngoại tình, chung quy đều ít hơn lý do không phù hợp, tại sao?

Hai người đến với nhau, ngay từ khi sinh ra thì môi trường sống đã khác, thì lấy đâu ra người ngay từ đầu đến với nhau đã hợp nhau?

Chúng ta khi kết thúc một mối quan hệ tình cảm vì lý do "không hợp" mà cả hai đều không hiểu rõ việc thế nào gọi là "ích kỷ" chúng ta đều chỉ sống cho riêng mình mà không nghĩ, đôi khi trong tình yêu, cần phải thay đổi và thích ứng với đối phương.

Có những người thì quá mức nhàn hạ, và đối phương thì lại quá mức bận rộn, người nhàn hạ thì sinh ra nhiều rảnh rỗi, mà rảnh rỗi thì lại hay lắm trò. Còn người bận rộn thì hay sinh ra mệt mỏi, mà sự mệt mỏi lại cần được tiêu hóa, mà người nhàn hạ thì lại trách người bận rộn vô tâm, rồi người bận rộn lại nói người nhàn hạ không hiểu chuyện. Mà thực chất thì cả hai đều không hiểu đối phương và chỉ sống cho cảm xúc riêng mình.

Có những người thì nhạy cảm với lời nói, còn đối phương thì lại hay nói ra nhưng không suy nghĩ. Chung quy thì người nói vô ý người nghe để tâm, nên trong tình yêu, đôi khi phải học cách đặt mình vào suy nghĩ của đối phương để sống.

Hoặc có những người cuộc sống của họ vô cùng náo nhiệt, có rất nhiều người, còn đối phương cuộc sống thì chỉ có một mình họ, chỉ xoay quanh họ. Một người thì có nhiều người cần để tâm, còn một người thì chỉ để tâm đến một người.

Tình yêu cũng sống như sợi chun, phải cần cả hai cùng nhau đàn hồi, cùng nhau đưa đẩy, chứ không phải là một người cố gắng vô nghĩa.

Thật ra, lý do "không hợp" chỉ là bao biện cho thói ích kỷ, không muốn thay đổi bản thân và không đủ bao dung với người mình yêu thương mà thôi.
Chúng ta bên nhau, không chỉ là để yêu, mà là để cùng nhau cố gắng cùng nhau hoàn thiện bản thân, là chúng ta nhìn xem đối phương yêu mình bao nhiêu và vì mình thay đổi thế nào.

Thật ra khi thật lòng yêu một người.

Nếu anh ấy nói đừng giảm cân nữa, vì tốt và lo lắng cho mình, nhất định sẽ không giảm cân nữa.

Nếu nói anh ấy đừng uống rượu nhiều, vì biết bạn lo lắng anh ấy sẽ bớt uống rượu đi.

Hoặc là, khi bạn làm việc muộn, anh ấy biết và chờ bạn đi ngủ cùng, ngày hôm sau nhất định sẽ xong việc trước giờ đi ngủ vì bạn không muốn anh ấy mệt mỏi.

Hoặc là khi anh ấy mệt mỏi với công việc, anh ấy muốn yên tĩnh, nhất định hãy im lặng không gặng hỏi, đến khi anh ấy thoải mái, anh ấy sẽ tự nói.

Cuộc đời này tỉ lệ có thể gặp được người thích hợp 100% là rất nhỏ.

Nhưng vì yêu nên đôi khi chúng ta vì nhau mà thay đổi, vì nhau mà bao dung, và hòa nhập với nhịp sống của đối phương.

Không nhanh không chậm, vừa để nắm tay nhau là đủ.

Nếu gặp được người như thế. Hãy cúi người buông xuống sự kiêu ngạo của bản thân. Và đồng thời anh ấy cũng phải vì bạn mà dẹp đi cái tôi vốn có của đàn ông.

Vì cuộc đời này, bạn không tìm người thích hợp, mà tìm người phù hợp để cùng nhau cố gắng.

Bởi những thứ quá hoàn hảo, hoặc bước đi trên con đường quá phẳng phiu, thường không lưu giữ quá nhiều.

LÚC NIỆM PHẬT LÀ LÚC ĐỘ SANHNgay lúc niệm Phật cũng là lúc độ thoát chúng sanh. Chúng sanh có hai loại: một là ở bên tro...
29/03/2019

LÚC NIỆM PHẬT LÀ LÚC ĐỘ SANH

Ngay lúc niệm Phật cũng là lúc độ thoát chúng sanh. Chúng sanh có hai loại: một là ở bên trong thân và tâm của mình , hai là chúng sanh ở bên ngoài. Nói: “Ngay lúc niệm Phật là lúc độ chúng sanh”, tức là độ chúng sanh ở ngay nơi thân và tâm của mình. Chúng sanh ở bên trong đó là những ai? Từ sáng đến chiều không biết bao nhiêu ý niệm phiền não khởi lên trong lòng nào là thương, ghét, buôn, vui, tham muốn, mong cầu,...một ngày khởi lên không biết bao nhiêu mà kể. Đó là những chúng sanh ở bên trong tâm. Niệm Phật là độ hết chúng sanh của mình qua bờ giác thanh tịnh an lạc, không còn lăng xăng, loạn động nữa. Đó chính là làm Phật độ chúng sanh trong cõi nước của mình.

Khi tâm mình đã được yên tĩnh sáng suốt, đức tướng bên ngoài đầy đủ từ bi, trí tuệ thì mọi người nhìn thấy sẽ tự nhiên mến mộ, phát tâm tu theo mình. Con thấy mẹ tu được an lạc, liền phát tâm dành nhiều thời gian tu tập như mẹ. Anh thấy em tu hành niệm Phật có được những lợi ích thiết thực, liền sanh lòng mến mộ gần gũi học hỏi. Hàng xóm, láng giềng thấy được sự chuyển đổi của mình, thì sanh lòng quý mến muốn được niệm Phật thanh tịnh như mình,...Đó là chúng ta đã độ thoát con cháu, anh em, bà con, hàng xóm. Như vậy ngay lúc niệm Phật là lúc độ thoát được chúng sanh trong tâm mình và những người quanh mình vậy.

Trong kinh Kim Cang, ngài Tu Bồ Đề hỏi Đức Phật:

- Người phát tâm Vô thượng Bồ đề, làm thế nào để hàng phục được tâm? Làm thế nào an trụ được tâm?

Đức Phật đáp:

- Phải độ hết tất cả chúng sanh vào Vô dư Niết bàn.

Như vậy chỉ một câu danh hiệu Phật mà gom trọn tông chỉ của kinh Kim Cang. Niệm Phật chuyên nhất, thì tất cả những vọng tưởng phiền não đều trở về với tâm lặng lẽ thanh tịnh, tức là “Độ thoát tất cả chúng sanh vào Vô dư Niết bàn”.

Ý Nghĩa Niệm Phật
Tác Giả: Thích Minh Thành

A Di Đà Phật.

[Diệu Âm Minh Thành]

Có ai ở đời mãi đâu mà...."giận với hờn!"**********************************************"Người nào ôm lòng phiền hận thì ...
29/03/2019

Có ai ở đời mãi đâu mà...."giận với hờn!"
**********************************************
"Người nào ôm lòng phiền hận thì đau khổ"

Nếu chúng ta có tài vật dư dả nên vui vẻ xả, giúp cho những người bần cùng đói rách. Của cải do mồ hôi nước mắt mình tạo, mình cảm thấy đủ hay dư thì vui xả cho những người nghèo thiếu hay những người ít ỏi hơn. Đó là hỷ xả tài vật bên ngoài.

Tuy vậy cũng hơi khó làm, vì có nhiều người, kẻ khác thấy họ dư mà bản thân họ lại thấy thiếu. Có một đồng muốn hai đồng, có hai đồng muốn mười đồng, có mười đồng muốn ba mươi đồng, muốn cho đến ngày tắt thở mà vẫn thấy chưa đủ. Như vậy làm sao xả được? Cho nên muốn hỷ xả chúng ta phải học Phật.

Phật dạy ít muốn, biết đủ. Chúng ta biết đủ thì mới xả được, không biết đủ thì không thể nào xả được. Người không biết đủ giống như cái túi không đáy, bỏ vào bao nhiêu tuột hết bấy nhiêu, bỏ bao nhiêu cũng không đầy, do cái bệnh không biết đủ, như vậy làm sao mà xả ?

Ví dụ mỗi ngày buổi trưa chúng ta ăn ba chén cơm là đủ no, dù có đồ ăn ngon, chúng ta cũng ăn ba chén, phần dư thì giúp cho người, hoặc cho vật. Dù đấy là phần dư của mình, nhưng cũng là một lối xả. Chớ nên ăn ba chén vừa no, thấy đồ ăn ngon, ăn thêm nữa, như vậy là phí phạm, vì lượng thức ăn chừng đó là đủ, ăn thêm là dư.

Đó là nói về cái ăn, còn bao nhiêu cái khác. Chẳng hạn như cái mặc, chúng ta có ba bộ đồ đủ để mặc, thêm bộ thứ tư là dư rồi nhưng có bộ thứ tư thấy chưa đủ, mua thêm bộ thứ năm cũng thấy chưa đủ nữa.

Như vậy chừng nào mới đủ để xả? Không biết đủ thì không bao giờ xả được. Muốn xả phải biết đủ, biết đủ mới xả được, của dư đem giúp người không một chút luyến tiếc. Đó là tâm hỷ xả, vui vẻ giúp người chớ không bị bắt buộc.

Hỷ xả tài vật tuy khó nhưng dễ hơn hỷ xả cố chấp phiền muộn ở tâm. Khi có người làm phiền mình thì gương mặt buồn hoặc nhăn nhó. Muốn hết phiền phải tập xả; xả này là tha thứ, là bỏ qua.

Phiền ở đây là phiền não và sân hận, hai thứ đó chất chứa trong lòng, mình phải buông xả nó đi. Người nào ôm lòng phiền hận thì đau khổ, đau khổ từ hiện tại cho đến mai kia, chớ không phải đau khổ trong hiện tại thôi.

Vì vậy, khi biết mình đang ôm lòng phiền hận người này kẻ khác thì phải vui vẻ bỏ, nghĩa là bao nhiêu cái phiền muộn đang chứa chấp trong lòng phải hỷ xả hết. Muốn xả của cải chúng ta phải biết đủ.

Muốn bỏ phiền hận phải làm sao?

Muốn bỏ phiền hận trong lòng, chúng ta phải thấy cuộc đời là vô thường, cái chết đang kề cận, ôm phiền hận làm gì.
Do nghĩ cái chết sắp đến nên chúng ta buông xả được phiền hận. Phiền hận chỉ làm khổ mình, khổ người, không lợi cho ai cả. Quán xét như vậy chúng ta buông hết, không buồn giận ai, lo tu cho tâm an ổn.

Chúng ta thấy cuộc đời như ảo mộng, ngày nay có mặt đây, ngày mai đã mất rồi. Sống trong tạm bợ mong manh, mình tạm bợ, người tạm bợ... Vậy tại sao không thương nhau, nâng đỡ nhau?

Nếu chúng ta biết mình là người bị kêu án tử hình và những người xung quanh cũng bị kêu án tử hình thì đâu có buồn giận nhau. Trong cuộc sống hằng ngày khi lẫn lộn chung chạ nhau, có dẫm lên nhau hay có làm phiền toái nhau cũng bỏ qua.

Phải nghĩ đến cái chết, chớ để tâm buồn giận. Nghĩ đến cái chết, chúng ta mới thấy cuộc đời là tạm bợ, sống không có cái gì bảo đảm. Vậy buồn giận nhau để làm gì? Hãy buông xả hết những gì chứa chấp trong lòng. Có ai ở đời mãi đâu mà giận với hờn.

Chúng ta đã học Phật, vậy có tập được hạnh buông xả chưa? Đi chùa cúng Phật có còn giận hờn bạn bè anh em không? Nếu ai còn phiền giận thì ngay bây giờ hãy nguyện đức Phật chứng minh xả hết, cho lòng trống rỗng không còn vướng bận việc gì.

Dù có buồn giận ai từ mười năm hay hai ba mươi năm, ngày nay dứt khoát phải xả. Phiền hận là rắn độc, dại gì chúng ta chứa rắn độc trong nhà. Nếu chứa rắn độc trong nhà thì sớm muộn gì cũng bị nó cắn.

Thế nên khi biết phiền não là rắn độc thì phải xả ngay, đuổi ra khỏi nhà, không dung chứa nó. Biết như vậy là tu đó. Phiền hận thì không vui, hết phiền hận, tâm hồn rỗng rang trống trải thì rất vui vẻ.

Muốn được vui vẻ, chúng ta phải tập hỷ xả những vật bên ngoài, hỷ xả những phiền hận trong lòng. Trong ngoài đều hỷ xả hết mới có cái vui chân thật. Sở dĩ đức Phật Di Lặc cười hoài là vì Ngài hỷ xả, còn chúng ta buồn hoài là vì chúng ta cố chấp phiền hận.

Cố chấp phiền hận là nguyên nhân của đau khổ, của bệnh tật, rất xấu xa đê hèn, dứt khoát phải xả bỏ. Mọi người ai cũng muốn mình là người vui tươi, ai cũng muốn mình là người sung sướng, nhưng tại sao lại chứa cái nhân đau khổ?

Có phải tự mình mâu thuẫn với mình không? Khi nào giận ai, buồn ai là biết mình đang hại mình làm cho mình xấu xa, làm cho mình đau khổ, làm cho mình bệnh hoạn.
(HT Thích Thanh Từ)

_()_TT_()_

Address

Thị Xã Từ Sơn
Bac Ninh
20000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ths.Kts.Táo Họa Sỹ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share