09/06/2020
Ấu thơ luôn là điều gì đó rất êm đềm.
Ngày bé, nhà mình ở một xóm nhỏ, gần sát chân núi. Năm mình học lớp 1 vẫn còn thắp đèn dầu học bài mỗi đêm. Thời đó phương tiện giải trí cũng chẳng có nhiều. Lâu thật lâu mới có một gánh hát Bội về diễn. Mình nhớ được xem duy nhất một lần. Nhưng lúc đó nhỏ tuổi quá, xem hát chẳng thấy gì hay cả. Ấn tượng đọng lại duy nhất chỉ là gương mặt say sưa nghe hát của ngoại và các bà, các thím tóc hoa râm.
Vào thời điểm đó, thứ phương tiện giải trí hiện đại và được ưa thích hơn các vở tuồng, chèo chính là chiếc tivi trắng đen. Loại tivi dùng điện từ bình ắc quy. Cả thôn chỉ duy nhất 1 chiếc. Ăng - ten không bắt được nhiều đài nên người ta chủ yếu là mở băng video phim bộ rồi thu vé xem. Người lớn chỗ mình hay gọi là đi xem vi - đô. Mình nhớ tối tối ba hay hỏi: "Thỏ đi coi vi - đô hông?". Mình tất nhiên là dạ ngay. Những năm đó, 100d mua được 2 viên kẹo dừa. Đêm nào trước khi hai cha con đi xem vi - đô má cũng cho mình 200d. Mình cho vào túi mang đi rồi lại mang về trả má.
Đường từ nhà đến chỗ chiếu phim không xa lắm nhưng khó đi. Buổi chiều ba hay róc lá dừa khô bó lại thành đuốc. Đêm xuống, ba cõng mình trên lưng, hai cha con đốt đuốc lội sông đi xem phim. Đến giờ, mình vẫn chẳng thể nhớ nổi đã xem những gì. Kí ức duy nhất đọng lại là tàn lửa rụng từ bó đuốc rơi xuống mặt sông nghe xèo xèo, là lần nào mình cũng ngủ gục trong lúc xem phim, đến khi tỉnh dậy thì đã thấy nằm trên lưng ba trở về.
Bây giờ, mỗi lần nhớ lại những ngày ấy, mình vẫn thấy dường như là một giấc mơ xa xôi. Vì nó quá êm đềm. Dù đã từng rất kham khổ và thiếu thốn, nhưng chẳng hiểu sao kí ức của mình chỉ đọng lại những thứ dịu dàng. Ngay cả bóng tối của những đêm theo ba lội sông cũng đẹp như một thước phim điện ảnh đen trắng. Và có lẽ vì được lớn lên như thế, nên đến giờ mình vẫn cứ khư khư giữ thật nhiều những mộng mơ.
N.