02/04/2026
Duyên tùng đứng lặng giữa trời,
Thân gầy mà vững, xanh đời tháng năm.
Gió qua vẫn giữ âm thầm,
Một màu bền bỉ, một tâm an lành.
Rễ ăn sâu đất mong manh,
Mà nuôi chí lớn, vươn cành đón sương.
Dáng cong như nét thư vương,
Nhẹ mà có lực, khiêm nhường mà sang.
Chẳng cần hoa sắc rộn ràng,
Chỉ xanh một dáng, đủ làm say mê.
Ai nhìn cũng thấy chậm ghê,
Mà sao bền bỉ, chẳng hề đổi thay.
Duyên tùng – như một lời hay,
Dạy ta sống chậm, tháng ngày bình yên. 🌿