27/05/2026
Có những lúc ngồi một mình khuya quá, mình cũng thấy buồn.
Không phải vì nghề cực, mà vì cảm giác mình không còn nhiều thời gian cho chính mình như trước nữa.
Ngày xưa có thể ngồi hàng giờ chỉ để nghĩ về một khoảng sáng đẹp, một cái bóng đổ lên tường hay một cảm giác rất mơ hồ trong không gian. Có khi ngồi im thôi cũng thấy trong đầu đầy ý tưởng.
Còn bây giờ vừa mở mắt là công việc, tiền bạc, con cái, trách nhiệm.
Nhiều lúc đang nghĩ dang dở một thứ gì đó thì lại bị kéo về với đời sống thường ngày.
Rồi cũng có lúc sợ thật…
sợ mình dần mất đi cái phần mơ mộng từng làm mình yêu kiến trúc đến vậy.
Nhưng càng đi qua nhiều thứ mới càng hiểu, có khi kiến trúc không mất đi.
Nó chỉ không còn nằm ở những thứ quá xa nữa.
Nó nằm ở cảm giác đi làm về muộn vẫn thấy nhà còn sáng đèn.
Nằm ở tiếng con chạy ra cửa.
Nằm ở một bữa cơm ngồi đông đủ mà tự nhiên thấy nhẹ lòng sau một ngày mệt.
Rồi tự nhiên mình hiểu vì sao người ta nói kiến trúc đi ra từ đời sống.
Vì nếu chưa từng thật sự cần một nơi để trở về,
thì sẽ khó hiểu hết cảm giác của một mái nhà.
Có thể bây giờ mình không còn “bay” nhiều như trước.
Nhưng những thứ mình làm ra bắt đầu có cảm xúc hơn, thật hơn.
Vì cuối cùng, thứ làm một công trình chạm được vào người khác…
thường không phải là cái mình cố gắng thể hiện,
mà là những gì mình đã thật sự sống qua.