20/02/2024
ÁNH TRĂNG CÓ TỐT KHÔNG?
Tác giả: yansui95
Trans: Bách Hoa Như Mộng
CHƯƠNG 12:
Phần 49.02:
"Anh trả em quyền nuôi con, làm thế thì em sẽ tha thứ cho anh chứ?” Tiêu Chiến buông tay, cầm tờ giấy đã chuẩn bị trước trên tủ đầu giường ra.
Dựa theo quy định pháp luật thì dù cả hai đã ly hôn nhưng vẫn có thể chuyển quyền giám hộ, chỉ cần đôi bên cùng chung nhu cầu và mong muốn, ký tên trên giấy uỷ quyền rồi công chứng là được.
"Anh đã ký tên rồi, anh trả Toả Toả cho em, anh không lấy gì cả, anh thật tâm ăn năn hối lỗi rồi.” Tiêu Chiến đưa giấy uỷ quyền cho Vương Nhất Bác :”Anh biết mình không nên lợi dụng em, anh chỉ hi vọng có thể bồi thường chút gì đó.”
Tiêu Chiến cho rằng anh nhượng bộ như vậy là đã thể hiện thành ý quá rồi, nếu Vương Nhất Bác còn băn khoăn về việc anh lừa cậu để sinh con hợp pháp, thì anh trả Toả Nhi cho cậu thôi. Dù sao Toả Nhi thương anh nhường nào, dù mất quyền giám hộ thì con trai vẫn sẽ chọn đứng về phía anh.
Vương Nhất Bác cầm bút, chẳng do dự giây nào mà ký luôn lên bản hiệp nghị :” Mai tôi sẽ mang đi công chứng. Con trai về với tôi.”
"Em đồng ý tha thứ anh rồi đúng không?” Tiêu Chiến ngồi chồm hổm trên giường, thân hình mong manh cùng khuôn mặt tội nghiệp thật dễ khiến người khác nảy sinh ý muốn bảo vệ.
"Chuyện nào ra chuyện đó, anh không cần Toả Nhi thì tôi nhận.” Vương Nhất Bác ném giấy uỷ quyền lên giường :” Trước sáng mai anh vẫn còn cơ hội đổi ý.”
Tiêu Chiến tưởng rằng Vương Nhất Bác đang thử mình, lập tức bày tỏ quan điểm :” Anh tuyệt đối sẽ không đổi ý.” Người đàn ông kéo bàn tay thanh niên, anh quỳ thẳng người, nhích đầu gối từng chút một, tựa vào lòng đối phương. Tiêu Chiến nhìn vào đôi mắt người kia, đặt bàn tay cậu lên sau eo mình :” Em mà còn tức giận thì cứ mắng anh, đánh anh đi. Em đánh sưng, đánh nát mông anh thì anh cũng chịu. Chỉ cần em tha thứ anh.”
Vương Nhất Bác đã bắt đầu cảm thấy khó chịu, hương hoa hồng lan toả trong không gian càng ngày càng nồng.
"Phải để tôi buông lời cay đắng thì anh mới cam tâm sao?”
"Em nói rồi, em nói em hận anh, nói là vĩnh viễn không thích anh nữa.” Tiêu Chiến sụt sịt mũi, nước mắt đẫm đôi bờ mi, nhìn thanh niên :” Bây giờ anh chẳng còn gì cả, Toả Nhi cũng đưa em, vậy mà vẫn chưa đủ ư?”
"Tôi không thích anh.” Khoé miệng Vương Nhất Bác nhếch khẽ, cười lạnh :” Sao tôi còn yêu anh được nữa chứ? Tôi hận anh không kịp, nếu không phải Toả Nhi ở đây, cả đời này tôi sẽ chẳng muốn dính dáng gì tới anh nữa đâu.”
Vẻ mặt Tiêu Chiến thảng thốt trong phút chốc, tuy anh biết tất cả mọi đặc quyền của mình với Vương Nhất Bác đã bị cậu thu hồi hết rồi, nhưng chưa bao giờ tưởng đến việc bản thân sẽ đi đến bước đường này. Giờ khóc vô dụng, làm nũng cũng vô dụng, giải thích vô dụng, ốm đau cũng vô dụng.
"Vậy em muốn đi yêu ai? Cô ấy tốt hơn anh ư?”
"Liên quan gì tới anh.” Vương Nhất Bác đã sớm thấy rõ bộ mặt thật của Tiêu Chiến, hoá ra anh ta chẳng yêu ai ngoài chính mình cả, ngay cả Toả Nhi cũng dễ dàng trao đi như thế đã là minh chứng rõ nhất cho điều này.
"Anh muốn em yêu anh, chỉ cần em yêu anh, em làm gì cũng được.” Tiêu Chiến gỡ nút áo ngủ của mình.
Vương Nhất Bác tiến đến gần, hai tay choàng lên eo đối phương, cậu nhìn thẳng vào mắt anh mà chẳng hề nao núng, sau khi bắt lấy một ý cười thoáng qua trong đôi mắt kia, thanh niên trầm giọng hỏi :” Anh lại mới nghĩ ra trò đùa sứt sẹo nào nữa?”
Tiêu Chiến giật mình ngơ ngác :” Cái gì?”
Vương Nhất Bác đưa tay xoá sạch nước mắt trên mặt anh :” Có phải anh nghĩ – Haha, tên ngốc này lại bị lừa nữa rồi, tưởng cứng miệng lắm, hoá ra chỉ vậy thôi..”
Tiêu Chiến ngừng thở, vội đáp : “Không, anh không hề, anh không hề nghĩ thế…”
Vương Nhất Bác bình tĩnh hỏi :” Trong lòng anh, có phải tôi rất ngu xuẩn, thấp hèn chăng? Chỉ là thứ súc vật dùng nửa thân dưới suy nghĩ, nào có tôn nghiêm?”
Não bộ Tiêu Chiến đã tê liệt, lương tâm anh chưa bao giờ chịu dày vò đến thế. Anh biết, niềm tin Vương Nhất Bác dành cho anh đã sụp đổ hoàn toàn, thậm chí lớp phòng bị của cậu càng ngày càng dâng cao.
"Không phải... Anh không nghĩ như vậy…”
"Lúc anh hôn Lạc Vân Kỳ thì anh nghĩ cái gì? Lúc anh hỏi Hà Ngọc có muốn lên giường với anh không thì anh nghĩ cái gì?” Từng câu từng chữ trầm đến phát run :” Tại sao anh nhất quyết phải đứng đối nghịch với tôi, những tài nguyên mà anh sử dụng, quá nửa là vòng quan hệ của cả hai chúng ta, chắc anh không biết nhỉ? Cái giới giải trí nhỏ bé này, ai mà chưa biết Tiêu Chiến anh, vì một con kiến mà đứng ở mặt đối địch với tôi?”
“ Những vị đạo diễn mà anh tìm, trong đó, có bao nhiêu người là từ tôi. Là tôi tự móc nối quan hệ giới thiệu cho anh, lúc anh đứng dưới đáy vực khó lòng gượng nổi. Bây giờ anh lại tìm họ dắt mối cho Lạc Vân Kỳ. Anh bảo họ sẽ nhìn tôi với con mắt như thế nào? Mà Lạc Vân Kỳ là ai? Là bản sao của tôi, chỉ là loại hàng fake phỏng theo. Đúng vậy, tôi với anh ly hôn rồi, ai cũng biết chúng ta ly hôn rồi. Nhưng trong mắt người ngoài, tất cả mọi thứ anh làm còn tởm lợm hơn cả việc ‘đội nón xanh’ cho tôi (đội nón xanh: phản bội trong hôn nhân)”
“Tôi muốn công khai với anh, anh mở miệng 1 câu tài nguyên, 2 câu chú ý mặt mũi. Thế rồi cuối cùng lăn lộn đến giờ lại không cần mặt mũi nữa à? Chỉ vì một con cờ chết tiệt. Tôi cũng muốn hỏi anh, ngoại trừ việc cậu ta là omega thì còn chỗ nào xứng đáng để anh làm vậy?”
Đầu ngón tay Tiêu Chiến lạnh run, quả thật khi ấy anh chẳng suy xét hậu quả gì cả, hơn nữa, dù sao anh và Lạc Vân Kỳ cũng cùng một công ty, chỉ cần nói rằng ông chủ yêu cầu anh hỗ trợ là được.
Tiêu Chiến chắc chắn không biết, rằng nếu khi đó anh và Lạc Vân Kỳ không đi lại với nhau thì Vương Nhất Bác sẽ quay đầu. Khi ấy, Vương Nhất Bác còn nghĩ có phải bản thân quá nghiêm khắc, nặng nề với đối phương rồi hay không.
Vương Nhất Bác cài cúc áo cho anh :” Tôi nể mặt Toả Nhi nên còn quan tâm anh một chút, mọi việc tôi làm đều là vì bảo hộ Toả Nhi, mong anh đừng ảo tưởng. Bây giờ tôi nói đủ rõ ràng chưa?”
Tiêu Chiến ngã ngồi trên giường, anh nghe tiếng Vương Nhất Bác rời đi, đóng cửa, cuối cùng không thể chịu được nỗi tuyệt vọng mà vùi mặt vào tay.
Có một số điểm Vương Nhất Bác rất giống Tiêu Chiến. Vương Nhất Bác bị phá nát mọi nhận thức rồi mới kéo cao tường rào quanh mình, Tiêu Chiến thì ngay từ đầu sẽ đứng ở hàng rào của chính mình, nhìn ra ngoài thế giới. Điểm chung của hai người chính là hàng rào phòng thủ đều cứng rắn, khó có thể đột phá.
Ngày hôm sau , Toả Nhi mắt liền thấy Vương Nhất Bác, cậu nhóc vô cùng hạnh phúc mà ghé vào người ba, vừa hôn vừa reo :” Baba! Baba về rồi nè!”
Vương Nhất Bác chơi đùa với Toả Nhi một lúc rồi mới rời giường :” Hai ngày nữa ba có một trận thi đấu nên giờ phải đi luôn. Đừng buồn, đợi xong xuôi ba sẽ về với con. Được không?”
Toả Nhi gật đầu, nghiêm túc cổ vũ :” Yes sir! Baba cố lên nha!”
Vương Nhất Bác xoa đầu con trai.
"Mama ốm thì sao ạ?”
"Không có vấn đề gì nữa rồi. Con phải nghe lời người lớn, chăm sóc mama thật tốt nhé.”
"Vâng." Toả nhi ngoan ngoãn đồng ý.
Vương Nhất Bác vốn chẳng hề muốn tranh đoạt quyền giám hộ với Tiêu Chiến, cậu cũng chẳng đề cập lại vấn đề này nữa, đúng như những gì cậu nghĩ, Tiêu Chiến cũng không nói thêm gì.
Thời gian gấp rút, Vương Nhất Bác chào tạm biệt Toả Nhi xong liền rời đi.
Chị Sở ôm Toả Nhi vào lòng, Toả Toả nắm bàn tay nhỏ, ánh mắt tràn đầy mất mát nhìn về phía bóng dáng cao lớn của ba xa dần.
Tiêu Chiến đứng trước cửa sổ, trong tay cầm tờ giấy uỷ quyền, anh không thể trả Toả Toả cho Vương Nhất Bác, trả Toả Toả cho Vương Nhất Bác, cậu ấy sẽ không bao giờ chịu gặp anh nữa. Vương Nhất Bác đã nói, tất cả là vì Toả Nhi…
Link Wattpad: https://www.wattpad.com/user/nhatkybjyx22320
Link mục lục truyện: https://www.facebook.com/nhatkybjyx1712/posts/pfbid0QFc6VL38CQ3uRdq6NMcYEAcJuzLYsxQXRcQtx5F7We9jz1oRPmkEyNPwPikCs9Ekl
Link MỤC LỤC FANFICTION https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=146214043554939&id=101396124703398
Xem thêm tại MỤC LỤC NHẬT KÝ BJYX: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=120151946161149&substory_index=0&id=101396124703398
Ps. Vui lòng không re-up.