06/04/2026
Ba tháng trước, cuối cùng mình đã làm workshop đầu tiên về NVC sau bao năm ấp ủ.
Không phải ở Hà Nội, "địa bàn" mình thường hoạt động. Không phải ở Sài Gòn, nơi Giao tiếp Trắc ẩn đang phát triển mạnh mẽ.
Mà là ở Hội An, nơi chưa từng là nhà nhưng luôn cho mình cảm giác trở về.
Trong một không gian nhỏ nhắn như chính sự tự tin của mình. Và trùng hợp, tên nó là Nhà An Ấm.
Cùng lúc, cùng chuyến đi này, mình được nghe rằng mình đã "dùng NVC để manipulate (thao túng) và guilt trip (làm cho thấy có lỗi) suốt bao lâu" và khiến ai đó run sợ khi yếu thế hơn trong cán cân quyền lực này.
Đau. Sốc. Kinh ngạc. Chết lặng. Tê dại.
Mình muốn nói rằng, không phải đâu, hiểu như vậy là sai rồi. Nhưng trong những hiểu lầm nguy hiểm về NVC, có cả quan niệm "There is no right or wrong (and this is right)".
"Không có đúng hay sai, và điều này luôn đúng"
Không thể nói người khác sai, nếu muốn áp dụng NVC với họ.
Nhưng mình vẫn luôn giữ niềm tin vào sự tương đối và chủ quan này : không có ai luôn luôn đúng, chẳng có ai hoàn toàn xấu, làm gì có ai hoàn hảo trong mọi việc.
Vì NVC không phải câu trả lời cho mọi vấn đề. Càng không phải kỹ năng hay công cụ để giành được điều mình muốn.
Ta dùng NVC khi quan tâm, khi muốn kết nối, muốn cùng đối phương làm cho cuộc sống của nhau đẹp hơn.
Và dù còn chập chững, vụng về, còn đầy hoài nghi về năng lực của bản thân. Dù vẫn thường xuyên vấp váp và tổn thương vì những nhận xét như thế...
Mình vẫn muốn bước tiếp cùng NVC/GTTA. Như một người học, một người thực hành, và khi có thể, là một người chia sẻ.
Chứ có lẽ còn lâu, có thể là chẳng bao giờ, mình mới dám gọi bản thân là thành thạo, là một chuyên gia. Vì đó cũng không phải mục tiêu của mình.
Mình chỉ muốn giúp cuộc sống của bản thân và của những người xung quanh đẹp hơn, vậy thôi.