Hằng Nguyễn Art

Hằng Nguyễn Art Tác giả 02 tập thơ:
💙 Cô Ve Sầu Tháng Sáu
💙 Thư Gửi Mùa Đông

Thành Phố Không Tiếng KêuCó một thành phố nhỏ nằm dưới chân những ngọn đồi đá trắng. Mỗi sáng, khi mặt trời vừa chạm vào...
19/02/2026

Thành Phố Không Tiếng Kêu

Có một thành phố nhỏ nằm dưới chân những ngọn đồi đá trắng. Mỗi sáng, khi mặt trời vừa chạm vào đỉnh tháp chuông của hàng trăm ngôi đền, ánh sáng lan xuống từng con phố như một lời chúc bình an.

Chúng ta hãy tạm gọi nơi đó là Thành Phố Không Tiếng Kêu.

Không phải vì nó không có âm thanh. Thành phố ấy vẫn có tiếng chuông gió, tiếng trẻ con chạy trên bậc thềm, tiếng chim sẻ đậu trên mái ngói cổ. Nhưng có một âm thanh đang dần biến mất — âm thanh của sợ hãi trước lưỡi dao.

Mới đây thôi, giữa quảng trường trung tâm, một câu hỏi được đặt ra:

“Nếu nơi này là thánh địa của lòng từ bi, thì lòng từ bi có nên dừng lại ở cổng đền không?”

Câu hỏi ấy không còn là triết lý. Nó trở thành một quyết định.

Lệnh cấm giết mổ trong thành phố được ban hành. Các lò mổ đóng cửa. Những cửa hàng thịt tắt đèn. Không phải bằng tiếng ồn ào của chiến thắng, mà bằng một sự im lặng vừa dũng cảm vừa gây tranh cãi.

Thành phố chưa kịp quen với sự thay đổi.

Người bán thịt đang học cách bán gia vị. Người từng cầm dao đang tập trồng rau. Có gia đình lo lắng. Có người phản đối. Có người ủng hộ. Thành phố vẫn còn đang tranh luận, vẫn còn đang thích nghi.

Và chính trong những ngày rất mới ấy, tôi đọc tin về họ.

Tôi nhớ đến tuổi thơ của mình. Từ bé cho đến năm ba tuổi, tôi không ăn thịt. Không phải vì ai dạy, chỉ là cơ thể tôi không chấp nhận bất kỳ miếng thịt nào. Hành và tỏi cũng vậy — chỉ cần dính một chút nhỏ như móng tay thôi, vị giác của tôi cũng phát hiện ra và tôi lập tức muốn ói.

Cho đến một ngày, vì lo con gái mình sẽ không lớn nổi nếu không có thịt cá, cha đã cho tôi một cái tát “trời giáng” khi phát hiện tôi giả vờ ăn rồi lén nhổ cả cơm lẫn thịt ra ngoài. Và tất nhiên, cha tôi thắng lớn. Tôi buộc phải nuốt miếng thịt đầu tiên trong đời, cùng với vị mằn mặn nơi khoé miệng và hai hàng nước mắt.

Đó là nỗi lo rất đời của một người cha phàm trần — và cũng là một biểu hiện của tình yêu lớn lao theo cách ông hiểu.

Từ đó, tôi ăn thịt trong một định nghĩa được dạy rằng: “phải ăn thịt mới lớn được”, chứ không còn là lựa chọn của riêng mình.

Mãi về sau, khi trưởng thành và ở riêng, tôi mới có cơ hội quay lại với cảm giác ban đầu và chọn ăn chay trường.

Có lẽ vì thế mà khi nghe về một thành phố vừa quyết định dừng việc giết mổ, tôi không thấy đó là điều cực đoan. Tôi chỉ thấy đó giống như một con người cuối cùng cũng dám lắng nghe tiếng nói đầu tiên trong lòng mình — dù biết sẽ phải trả giá bằng những thay đổi lớn.

Và càng lớn, tôi càng thấy buồn mỗi khi đất nước tôi có những dịp vui: ngày cưới của những cặp đôi, ngày thôi nôi của một đứa trẻ, đám giỗ, đám tang của người đã khuất, hay Tết sum vầy của đại gia đình dân tộc. Trong những khoảnh khắc người ta thể hiện yêu thương bằng cách gắp cho nhau những miếng ăn đầy ân cần, tôi lại nghĩ đến những sinh mạng đã phải rời đi để trở thành biểu tượng của sự quan tâm ấy.

Tôi không phán xét ai. Nhưng tôi tự hỏi: nếu yêu thương là điều chúng ta muốn trao cho nhau, liệu có cách nào khác để thể hiện nó?

Sáng hôm sau khi lệnh cấm có hiệu lực, một đứa trẻ trong thành phố hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, sao hôm nay con không nghe tiếng con vật kêu nữa?”

Người mẹ im lặng một chút, rồi nói:

“Vì hôm nay, thành phố mình đang thử lắng nghe.”

Không phải mọi người đều đồng ý. Không phải mọi người đều vui. Nhưng có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, thành phố đã chọn thử một cách sống khác.

Có thể ở nơi khác, quyết định ấy sẽ gây bão tố.

Nhưng ở đây, dưới bóng những ngọn đồi đá trắng, một thành phố vừa bắt đầu một bước đi mới — còn vụng về, còn nhiều tranh luận — nhưng được khởi đầu từ một câu hỏi rất giản dị về lòng trắc ẩn.

Không phải để chứng minh mình đúng.
Chỉ để thử xem, nếu bớt đi một tiếng kêu, liệu thế giới có nhẹ hơn một chút không.

ÁI DỤC NỮ GIỚI – VÀ CÁI BẪY CỦA MA VƯƠNGNếu Ái Dục nơi nam giới thường bộc lộ bằng những xung động rõ ràng, dễ thấy và d...
28/01/2026

ÁI DỤC NỮ GIỚI – VÀ CÁI BẪY CỦA MA VƯƠNG

Nếu Ái Dục nơi nam giới thường bộc lộ bằng những xung động rõ ràng, dễ thấy và dễ bị quy kết, thì Ái Dục nơi nữ giới lại vận hành như một dòng chảy ngầm: sâu, mạnh và được kiểm soát tốt đến mức khiến người đối diện — và đôi khi chính bản thân họ — lầm tưởng rằng nó yếu hoặc không đáng kể. Đây là một ngộ nhận phổ biến, và chính ngộ nhận ấy là mảnh đất màu mỡ để tâm ái dục thao túng cả hai giới.

Các nghiên cứu về thần kinh học và nội tiết cho thấy phụ nữ không hề kém về mật độ và nhu cầu; ngược lại, họ có khả năng tiếp nhận và duy trì cảm hứng bền bỉ hơn nam giới nhiều lần. (Vì vậy, nếu bạn là nữ, bạn không cần phải hổ thẹn khi cảm thấy mình có nhiều ham muốn trong lĩnh vực này. Đó chỉ đơn giản là cơ chế sinh học - gọi theo ngôn ngữ đời sống - đang vận hành.

Sự khác biệt này nằm ở cơ chế điều tiết sinh học của các hoocmon.
Với tính nữ trong người nữ chiếm khoảng 70%, và tính nam khoảng 30%, tạo nên một hệ thống ưu tiên kiểm soát, trì hoãn và che giấu — tốt hơn đàn ông một cách rõ rệt.
Như tôi đã đề cập ở Phần 1: tính nam được lập trình với hệ gen săn bắt – hái lượm; trong khi tính nữ được lập trình với hệ gen “giữ lửa” — giữ thức ăn, giữ nhà, giữ sự sống. Nghĩa là khả năng duy trì dài hạn, nên ham muốn không tràn ra hành vi một cách thô lậu. Chính vì vậy, đàn ông thường bị đánh lừa: họ nhìn sự im lặng và kỷ luật ấy như sự vắng mặt của ái dục. Thực chất, đó chỉ là ái dục ở một cấp độ tinh vi hơn.

Cú lừa bắt đầu từ đây. Với nam giới — nơi tính nam chiếm khoảng 70% — tâm ái dục tạo ra cảm giác thiếu hụt tính nữ, thúc đẩy họ đi tìm sự bù đắp ở bên ngoài. Với nữ giới — nơi tính nữ chiếm khoảng 70% — tâm ái dục lại gieo vào tâm thức nhu cầu nương tựa vào tính nam để cảm thấy trọn vẹn và an toàn. Cả hai đều bị dẫn đến cùng một kết luận sai lầm: rằng sự cân bằng chỉ có thể đạt được thông qua người khác giới. Thế là cuộc truy cầu bắt đầu — trông như tình yêu, vận hành như bản năng, và kết thúc bằng sự lệ thuộc.

Và con quỷ khôn ngoan ẩn náu sau ái dục không cần làm gì cao siêu hay ồn ào. Nó chỉ cần đủ tinh vi để khiến con người tin rằng mình đang “tìm kiếm sự cân bằng”, trong khi thực chất là đang bị kéo sâu hơn vào nhị nguyên của ái dục. Trong khi đó, nếu tâm thực sự trở về trạng thái nguyên sơ, thì ái dục của cả hai giới tự khắc đã được cân bằng — với tính nam và tính nữ ở tỷ lệ 50/50. Khi ấy, không còn chuyện nam đi tìm nữ, nữ đi tìm nam, và mỗi bên tin rằng bên kia là mảnh ghép còn thiếu của mình.

Nhìn sâu hơn, cú lừa quá thông minh này đã dựng lên cho loài người một cơ chế cân bằng giả. Bởi sự cân bằng thực sự không nằm ở đối tượng bên ngoài, mà nằm ngay trong cấu trúc tâm nguyên sơ chưa được nhận diện. Hay nói cách khác: do vô minh che chướng, chúng ta đã bị lừa.

Phật học gọi đó là chưa trở về tâm ban sơ, tâm bất nhị. Khi tâm còn bị phân cực — nam/nữ, mạnh/yếu, kiểm soát/bộc phát — thì ái dục còn đất sống. Nhưng khi thấy rõ và không còn đồng hóa với các cực ấy, tính nam và tính nữ tự nhiên trở về trạng thái trung hòa. Ở điểm đó, ái dục không cần bị đàn áp; nó tự lắng xuống vì không còn nền tảng để vận hành.
Phải chăng,..Đây chính là lý do mà - trong các mô tả về những cõi cao, Dục không còn tồn tại theo cách thô lậu như ở cõi người, mà chỉ còn là sự giao cảm tinh thần nhẹ nhàng tinh tế, với ánh nhìn, cái nắm tay và sự chia sẻ về tư tưởng.

Liệu rằng toàn bộ cơ chế này có phải là một chiến thuật vô cùng tinh vi của Ma Vương, nhằm thao túng Luân Hồi & khiến chúng sinh mải mê tìm kiếm sự cân bằng bên ngoài, để không bao giờ kịp quay lại nhìn thẳng vào sự mất cân bằng bên trong.

Nếu có một “nhà tù vô hình” trói buộc luân hồi, thì ái dục — được khoác áo Tình Yêu, Bản Năng và Tự Nhiên — chính là song sắt được đánh bóng đẹp nhất của Ma Vương. Ông ta cũng không cần tra tấn; ông ta chỉ cần khiến chúng sinh tin rằng xiềng xích của mình là điều không thể thiếu để sống.

Đến đây người viết cũng mong mọi người không cho rằng người viết đang phê phán Tình Yêu. Bởi bản thân tôi vẫn tin : Tình Yêu được sử dụng đúng liều lượng thì nó là Biệt Dược Tâm Trí.

Bài viết mang tính suy tư cá nhân, kiến thức còn nhiều hạn chế.
Mong nguyện chúng ta sẽ có thêm một góc nhìn khác về Ái Dục trong việc điều ngự Tâm Ái Dục trên hành trình chuyển hóa Tâm thức.

Vô cùng cảm niệm công đức của bạn bè đã đọc đến đây.

Hôm nay là ngày vía Đức Liên Hoa Sinh.
Nguyện cầu cho tất cả chúng sinh đều đón nhận được sự gia Trì của Ngài & mười phương ba đời Chư Phật, mà khiển trừ được hết thảy chướng ngại trên con đường Phật đạo.

Om ah Hung, benza Guru Pema Shidi Hung 🙏 🪷 🪷 🙏 🪷 🙏

27/01/2026

🔝CÚ LỪA NGOẠN MỤC CỦA TÂM ÁI DỤC 🔝

Đã bao giờ bạn tự hỏi :
vì sao mình có cảm xúc tình dục với người này, nhưng lại hoàn toàn không có cảm xúc ấy với người khác?

Và đã bao giờ bạn nhìn thẳng vào cảm xúc của chính mình, để phân biệt xem điều đang khởi lên là tình dục, hay là một dạng kết nối cảm xúc bị hiểu nhầm là tình dục?

Khoa học thần kinh và tâm lý học tiến hóa cho thấy:
cảm xúc tình dục không xuất hiện ngẫu nhiên.
Nó là kết quả của sự tương tác giữa sinh học, ký ức, môi trường,
và đặc biệt là hệ thống hormone.

Ở nam giới, trước khi ham muốn tình dục xuất hiện, thường đã có một mức độ kết nối cảm xúc rất nhỏ – có thể là sự chú ý, thiện cảm, cảm giác được công nhận.

Nhưng não bộ xử lý điều này rất nhanh và rất… tiện.
Nó nói: “Chỉ là tình dục thôi.”

Không hẳn là nói dối.
Chỉ là nói thiếu.

Về mặt di truyền, đàn ông mang “hệ gen săn bắt – hái lượm”:
thấy mục tiêu → phản ứng nhanh → chiếm lĩnh.

Phụ nữ thì khác:
hệ gen “giữ lửa” – ổn định, chọn lọc, bảo toàn.

Nếu đàn ông chỉ cho phép mình ham muốn người mình yêu sâu sắc, thì loài người đã tuyệt chủng từ lâu rồi 😇😅🌝

Vì vậy, tâm trí buộc phải đơn giản hóa cảm xúc phức tạp thành ham muốn thuần túy, để nhiệm vụ sinh tồn không bị… trì hoãn bởi đạo đức.

Vấn đề không nằm ở ham muốn,
mà ở chỗ ta tin tuyệt đối vào câu chuyện mà tâm trí kể.

Trong tu tập, ái dục không cần bị đàn áp.
Nó cần được nhìn thẳng.

Khi bạn đủ tỉnh táo để thấy:

“À, đây là sinh học đang vận hành,”
“À, đây là gen đang lên tiếng,”
thì bạn không còn bị nó kéo đi nữa.

Không phải vì bạn thánh thiện hơn,
mà vì bạn hiểu rõ trò chơi.

Đi xuyên qua ái dục không phải bằng đạo đức, mà bằng trí tuệ sinh ra từ va chạm thật với đời sống.

Khi đã quá mệt với vòng lặp
ham muốn – thỏa mãn – trống rỗng, tâm tự biết buông.

Không cần tuyên thệ.
Không cần chiến đấu.
Chỉ cần thấy đúng bản chất.

Chúc những người đang tu tập
đủ tỉnh táo để đi xuyên qua ái dục của chính mình, trên con đường giải thoát.

🌟💖💯🙏🙏🙏🌟❣️✨

THẾ GIAN LÀ MỘT VÌ SAO TRƯỚC HỪNG ĐÔNG.( Tựa bài là do tôi trích dẫn lời Phật dạy...)Tôi mới nhận ra rằng,..Cuộc sống là...
25/01/2026

THẾ GIAN LÀ MỘT VÌ SAO TRƯỚC HỪNG ĐÔNG.

( Tựa bài là do tôi trích dẫn lời Phật dạy...)

Tôi mới nhận ra rằng,..
Cuộc sống là một giấc mơ giữa ban ngày — nơi bản ngã và tâm thanh tịnh đồng thời hiện diện.
Giấc mơ khi ngủ cũng là những điều “có thật” trong khoảnh khắc ấy, chỉ khác ở chỗ: ta không có quyền can thiệp. Mọi thứ diễn ra thế nào, ta buộc phải nhìn — như một trọng tài bất đắc dĩ, hay một khán giả bị kẹt lại trong chính bộ phim của mình.
Còn ban ngày, khi thức, đời sống vẫn mang dáng dấp của một giấc mơ. Nhưng lúc này, ý thức có mặt. Và ta có quyền lựa chọn: để bản ngã dẫn dắt, hay nghiêng dần về phía tâm thanh tịnh.
Nói vậy để kể lại giấc mơ ban ngày của tôi từ thời thơ ấu.
Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã chú ý đến sự ngăn nắp. Không ai dạy. Nhưng tôi thường là người ở lại sau cùng để xếp lại mọi thứ cho gọn gàng rồi mới yên tâm rời đi. Một hành động rất nhỏ, lặp lại nhiều lần, dần trở thành tập khí mà chính tôi cũng không ý thức được khi lớn lên.
Khi sống riêng, tôi giữ không gian của mình sạch sẽ, gọn gàng vừa đủ để cảm thấy an ổn. Không phải vì cầu toàn, mà vì tôi nhận ra: khi bên ngoài bớt rối, bên trong tôi cũng dễ thở hơn một chút.
Đôi khi tôi bắt gặp những cảnh rất đời thường: những chiếc vali mở b**g, đồ đạc vương vãi; những không gian chung bị bỏ quên trong sự lộn xộn vô thức. Không quá nghiêm trọng — nhưng đủ để khơi lên phản ứng trong tôi.
Có lúc tôi giật mình. Có lúc tôi khó chịu. Và có lúc tôi tự bật cười với ý nghĩ " mình đã khắt nghiệt đến khó ưa rồi đấy mình ơi :)) "
“Tôi thật vô dụng khi chỉ biết cất kỹ những cảm giác này vào một ngăn kéo có cái khoá bản ngã to tướng :))) "
Dựa vào đâu mà tôi chê bai tập khí của người khác, khi mà họ có thể không giỏi dọn dẹp nhưng lại rất giỏi kiếm tiền, rất giỏi xây dựng quan hệ, hay là rất giỏi duy trì việc luyện tập chăm chỉ mỗi ngày đúng giờ nhất định.
Biết ơn điều này đã cho tôi thấy **bản ngã của mình" béo - gầy" ra sao ... hehee ... " Nhưng cho tôi biện minh cho mình chút đỉnh, là ở chỗ: những hình ảnh bừa bộn đó, đã đến sau khi - tôi từng có duyên được đọc và lắng nghe những lời dạy về Vô Thường, từ một Bậc Thầy Giác Ngộ mà giờ tôi không còn nhớ tên chính xác nữa. Ngài nhắc rằng Ngài luôn sống giản dị, và luôn để phòng ốc gọn gàng, để nếu sau một giấc ngủ đêm, nếu Ngài ra đi, sẽ không làm phiền bất kỳ ai phải dọn dẹp phòng ốc cho Ngài.
Các Ngài là bậc cao quý mà còn tự giữ mình như vậy — thì đương nhiên, một người bình thường như tôi càng không dám kiếm cớ để buông xuôi trong đời sống hàng ngày. Tôi không có gì hay ho, chỉ cố gắng ** sống theo những gì mình học được nơi các bậc Thầy** một cách tốt nhất trong khả năng hạn chế của mình. Dù biết mình còn rất xa.
Cũng may mắn là, đôi khi tôi gặp được “ những cá nhân gọn gàng, sạch sẽ và tinh giản hơn tôi rất nhiều lần. " Nhà Sư Thích Minh Tuệ và tăng đoàn của Ông ấy 🙏 🙏 🙏 🙂
Họ tối giản đến mức nhẹ tênh. Không như người phàm phu chúng tôi - đi đâu là mang theo cả cuộc sống của mình theo một hay nhiều chiếc vali.
Vậy nên tôi tập giảm xuống: mua đồ vừa đủ tại chỗ, rồi tặng chúng cho ai đó cần, khi rời đi. Và tôi mua đồ cũ để bớt rác thải vải ra môi trường.
Tôi học buông dần thói quen tích trữ, và buông luôn cả ý niệm rằng “gọn gàng” là một thước đo đúng–sai. Gọn gàng, rốt cuộc, chỉ nên là một phương tiện để nhẹ hơn — chứ không phải một danh tính để bám vào.
Sở dĩ tôi dông dài như vậy về những tập khí và thói quen được hình thành từ nhỏ đến lớn, là bởi tôi tin rằng: chính những điều rất nhỏ này đang âm thầm tạo nên cách ta sống khi trưởng thành. Và đó cũng là tu Thân.
Tu từ hành vi mang tính trách nhiệm với bản thân mình — rồi đến người thân. Từ đó có thói quen và mở rộng ra cộng đồng, môi trường sống. Và khi đủ chín, tâm thức tự vận hành mà không cần cố gắng - Và chúng ta tự nhiên sẽ có sự quan tâm rộng lớn hơn nữa — với xã hội, với thiên nhiên, và xa hơn là với chúng sinh trong sáu cõi. Đó cũng chính là "khuôn mặt đời sống" của Tình Yêu Thương và Lòng Từ Bi.
Chúng ta không thể có Lòng Từ Bi bao trùm ngay lập tức sau một vài bài giảng Pháp hay là sau vài năm học Đạo, tập cúng dường, xả li chung chung... Tất cả đều cần bắt nguồn từ những điều nhỏ nhặt nhất. Như đứa trẻ tập đánh vần từng chữ cái, rồi thuộc được cả bảng chữ cái... rồi học ghép vần. Từng bước từng bước một.
Vậy nên, thật vui vì không có gì là quá muộn. Nếu ngày trẻ ta từng sống bừa bộn, thì hôm nay vẫn là một ngày rất tốt để bắt đầu gọn gàng hơn — theo nghĩa cả bên ngoài lẫn bên trong. Bởi việc này dễ dàng hơn nhiều lần việc đi kiếm tiền :)))
Và khi một hành trình dài mấy chục năm cuộc đời mình, ngoảnh lại, chỉ còn thấy nó như một cuốn phim tua nhanh, đôi khi gói gọn trong chưa đầy ba mươi giây của một ký ức. Chẳng phải đó cũng là một minh chứng rất sống động cho lời dạy của những bậc Toàn Tri của chúng ta — rằng đời sống này, rốt cuộc, mong manh và nhanh như một giấc mộng của Vô Thường hay sao?
Mọi việc, Mọi Con Đường...sau cùng, đều là do Ta. Ta tự do lựa chọn.

Hãy quán chiếu thế gian này
như một vì sao lúc hừng đông,
như bọt nước,
như tia chớp trong mây,
như giấc mộng,
như ảo ảnh.”
— Kinh Kim Cang (Vajracchedikā Prajñāpāramitā Sūtra)

🙏🙏🙏
Mình xin Cảm niệm công đức bạn bè đã đọc tới đây 🍀🌹🍀
( Ảnh cũ. )

✨ 18 Câu Hỏi Trong Kinh Kim Cang Kinh Luận 💎 1. Hỏi về Thân Phật: Làm sao để có được thân kim cang bất hoại?   * Đáp: Ph...
20/01/2026

✨ 18 Câu Hỏi Trong Kinh Kim Cang Kinh Luận 💎

1. Hỏi về Thân Phật: Làm sao để có được thân kim cang bất hoại?

* Đáp: Phải hiểu thân này là giả tạm, chỉ có Phật tính mới là chân thật. Tu hành là để nhận ra cái "tính" không sinh không diệt đó.

2. Hỏi về Tâm Kim Cang: Tâm ấy như thế nào?

* Đáp: Là tâm thanh tịnh, không bị lay chuyển bởi tám gió (thắng, thua, vinh, nhục, khen, chê, khổ, vui).

3. Hỏi về Chánh Pháp: Kinh nào là vua trong các kinh?

* Đáp: Kinh Kim Cang Bát Nhã là trên hết, vì nó chỉ ra cái thực tướng của vạn pháp.

4. Hỏi về Công Đức Xây Chùa: Xây chùa đúc tượng có phước báo thế nào?

* Đáp: Có phước báo nhân thiên, nhưng không bằng người tự xây "tòa tháp tâm" thanh tịnh bên trong mình.

5. Hỏi về Niệm Phật: Niệm danh hiệu Phật có công đức gì?

* Đáp: Niệm Phật không chỉ ở miệng mà phải ở tâm, khiến tâm mình hòa nhập với tính giác của Phật.

6. Hỏi về Tụng Kinh: Tụng kinh nhiều có được giải thoát không?

* Đáp: Tụng mà không hiểu và làm theo thì như đếm tiền cho người khác. Phải "hành" kinh mới được ích lợi.

7. Hỏi về Cúng Dường: Cúng dường thế nào là đúng pháp?

* Đáp: Cúng dường Phật tốt nhất là dùng tâm thanh tịnh, không chấp tướng, không mong cầu.

8. Hỏi về Bố Thí: Bố thí vật chất có phước lớn không?

* Đáp: Có phước, nhưng bố thí pháp (chia sẻ đạo lý) mới là vô thượng.

9. Hỏi về Ăn Chay: Công đức của người đoạn rượu thịt thế nào?

* Đáp: Công đức này lớn hơn mọi hình thức bố thí vật chất hay xây tháp cao đến cõi trời, vì nó trực tiếp nuôi dưỡng lòng từ bi và bảo vệ mạng sống chúng sinh.

10. Hỏi về Sự Khác Biệt Giữa Thánh và Phàm: Tại sao có người sinh ra cao sang, kẻ thấp hèn?

* Đáp: Do nhân quả từ đời trước. Người gieo nhân thiện được quả lành, người gieo ác nghiệp chịu khổ báo.

11. Hỏi về Cách Tu Hành: Người bận rộn làm sao tu được?

* Đáp: Tu là ở mọi lúc mọi nơi, trong từng ý nghĩ, không nhất thiết phải vào rừng sâu.

12. Hỏi về Ma Chướng: Làm sao để không bị ma dẫn dắt?

* Đáp: Giữ giới luật nghiêm minh và giữ tâm chính niệm thì ma không thể làm gì được.

13. Hỏi về Sự Giải Thoát: Làm sao để thoát khỏi luân hồi?

* Đáp: Phải dứt sạch tham, sân, si và thấu triệt tính Không.

14. Hỏi về Trí Tuệ Bát Nhã: Trí tuệ đó từ đâu mà có?

* Đáp: Không phải từ bên ngoài, mà từ sự quán chiếu sâu sắc vào tự tính của chính mình.

15. Hỏi về Thầy Tà và Thầy Chính: Làm sao phân biệt?

* Đáp: Thầy chính dạy người lìa tham ái, giữ giới. Thầy tà dạy người mưu cầu danh lợi, mê tín dị đoan.

16. Hỏi về Ngũ Giới: Tầm quan trọng của 5 giới (không sát sinh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, uống rượu)?

* Đáp: Đó là nền tảng của đạo làm người và là nấc thang đầu tiên để thành Phật.

17. Hỏi về Phước Báo Độ Người: Khuyên người tu hành có phước không?

* Đáp: Độ được một người quay về đường chính, công đức còn hơn xây bảy tòa tháp báu.

18. Hỏi về Quả Vị Phật: Ai cũng có thể thành Phật được không?

* Đáp: Tất cả chúng sinh đều có Phật tính, nếu tu hành đúng pháp đều chắc chắn thành Phật.

Nguồn: Hoàng Hưng

Ảnh bàn về "cái túi da hôi hám" này lười biếng quá. Nói lắm quá.
Dùng thời gian quý báu này mà làm những thứ thiết thực cho bản thân - thay vì bản ngã đi 😇🙏🙏🙏😇

Mồng một nhắc Mình.Phàm là việc gì, Bạn cũng nên chuẩn bị tâm thế tự chủ nhất và không kỳ vọng.Phàm là nhận gì, dù như ý...
19/01/2026

Mồng một nhắc Mình.

Phàm là việc gì, Bạn cũng nên chuẩn bị tâm thế tự chủ nhất và không kỳ vọng.

Phàm là nhận gì, dù như ý hay bất như ý...
Bạn cũng cần nhận với tâm Biết Ơn 🙏🙏🙏

Đó là món quà vô giá mà Hạnh Phúc luôn cho không tất thảy. Ai nhận bao nhiêu tùy ý. 💯🎉💯

Có một cái túi mang tên Kham Nhẫn - được phát miễn phí trên con đường bạn đi.

Hãy dùng nó để gói ghém tất thảy những gì bạn có, những điều bạn gặp.

Nếu lúc nào cảm thấy chênh vênh, hãy an trụ tâm trí bởi tâm chí thành đến Kim Cương Thượng Sư của bạn & cầu nguyện đến Ngài.

Bạn sẽ mau chóng vượt qua.

🙏🌷❤️‍🩹🌷🙏🌷❤️‍🩹🌷🙏

🪷🪷🪷🙏🙏🙏🪷🪷🪷Sau Mái Tóc là một Cái Đầu LâuTrong khóa tu NyungNey vừa qua, tôi ngồi ở phía sau — khoảng hơn hai mươi hàng ng...
15/01/2026

🪷🪷🪷🙏🙏🙏🪷🪷🪷

Sau Mái Tóc là một Cái Đầu Lâu

Trong khóa tu NyungNey vừa qua, tôi ngồi ở phía sau — khoảng hơn hai mươi hàng người.
Có một lần, khi đang tụng kinh trong đàn tràng trang nghiêm, tôi ngẩng lên.

Trước mắt là những chiếc đầu người sẫm màu xếp lớp phía trên, đang lắc lư theo nhịp bài kệ, giống như tôi.

Rồi bất giác, hình ảnh trong tâm tôi đổi khác.

Không còn là đầu.
Không còn là gáy.
Không còn là lưng của ai đó.

Mà là:

Một cái đầu lâu.
Hai cái đầu lâu.
Hai mươi cái đầu lâu.
Hai trăm cái đầu lâu.

Tóc và da che phủ bên ngoài — dài hay ngắn, dày hay mỏng — bỗng trở nên trung tính đến lạ.
Không đẹp. Không xấu.
Chỉ như một mớ vật chất chưa kịp được gọi tên, lơ lửng đâu đó trước khi trượt sang một khái niệm rất gần với… rác.

Trong vài giây, cảm giác trống rỗng hiện ra rõ ràng.

Và đúng lúc ấy, có điều gì đó lặng lẽ mở ra.

Những gì tôi đang thấy không còn là một con người cụ thể nào nữa, không còn là khuôn mặt quen hay lạ, không còn sự khác biệt hình tướng - chỉ là những cái đầu lâu sau lớp da và tóc, những khung xương sườn và một cột sống ở giữa, đang đu đưa như nhau.

Một nỗi buồn rất nhẹ thoáng qua - là sự xót thương cho vô thường của chính mình và của tất cả.

…Suy cho cùng, bên trong chúng ta - dù là ai, đẹp hay xấu, khỏe hay yếu — thì cái thân vật lý này cũng giống nhau cả.
Lục phủ ngũ tạng, máu mủ hôi tanh, và trong cùng là một bộ xương.
Ngay cả khuôn mặt xinh đẹp nhất, nếu lật ngược vào trong, thì cũng chỉ là một cái đầu lâu chưa được hiển lộ ra ngoài.
Sự thật là vậy.

Vậy thì tại sao chúng ta cứ phải chấp vào hình tướng để phân biệt đẹp – xấu, thích – ghét?
Tại sao chúng ta dễ dàng tán thán hình ảnh của Phật, mà lại khó chịu khi thấy một người bình thường đẹp hơn chính mình?
Đằng nào thì bên trong cũng chỉ là cùng một bộ xương di động mà thôi.

Nhưng nói cho công bằng - biết rõ là xương với máu mủ như nhau
không có nghĩa là chúng ta phải chọn một cái bao rách rưới để đựng nó.

Chúng ta không cần phủ nhận hình tướng.
Chỉ cần tỉnh táo, đừng để mình bị nó lừa.

Nếu đã là cát bụi, thì có lẽ chúng ta nên chọn một cái bao đẹp, bền, nhiều tính năng - dùng tốt, chịu được thời gian, phục vụ đời sống cho ra hồn - thay vì một cái bao te tua hay cố tình tỏ ra khổ hạnh cho đẹp mắt người khác.

Biết bên trong là vô thường
không đồng nghĩa với việc phải đối xử cẩu thả với cái vỏ bên ngoài.

Vì vậy, nếu phải lựa chọn,
chúng ta có thể chọn một cái bao đẹp, bền, dùng được nhiều việc —
trong khi vẫn nhớ rất rõ rằng:
bên trong nó, rốt cuộc, cũng chỉ là một bộ xương đang đi tạm trong đời.

“Sắc là vô thường.
Thọ, tưởng, hành, thức đều vô thường.
Thấy rõ như thật như vậy, tâm liền nhàm chán,
và chính từ sự nhàm chán ấy mà được giải thoát.”
— lời Đức Phật 🙏

Mình vừa kết thúc 1 tháng tu học trên Chùa. Vậy nên mình cảm thấy cũng nên chia sẻ với một số ace bè bạn vẫn còn quan tâ...
12/01/2026

Mình vừa kết thúc 1 tháng tu học trên Chùa. Vậy nên mình cảm thấy cũng nên chia sẻ với một số ace bè bạn vẫn còn quan tâm và quý mến mình, về một vài suy nghĩ của mình - đối với câu chuyện Luân hồi Sinh Tử - cái mà chúng ta nghe về nó rất nhiều, nhưng gần như hầu hết là nghe xong để đó và không chuẩn bị cho mình chút nhị tư lương nào, khi cái cuối cùng xảy đến. Mặc dù chúng ta luôn ồ à ... Khi ai đó ta biết đột ngột rời xa cõi tạm này... Ta cũng chỉ mơ hồ nghĩ - thế là hết.
Liệu có kiếp sau không nhỉ ?
Nếu có, xin họ được vãng sanh về Cực Lạc...
Còn việc làm sao để về được đó, thì ta phó mặc cho bản luận công - tội của Quỷ thần, Diêm Vương.
🙏🙏🙏
Và suy nghĩ mình cần chia sẻ với các bạn hôm nay là :
- mình mong rằng, chúng ta sẽ bớt chút thời gian cho việc tìm hiểu về một Hành Trình Sinh Tử này, tìm hiểu một chút về Brado, giai đoạn Thân Trung Ấm và các cõi tái sinh sau khi ta lìa xa " tấm áo cũ "...
Cái đó 🙏 không chỉ có ích cho ta sau này, mà trước nhất là có ích cho ta khi cần báo hiếu người thân.

Chúc các bạn sức khỏe thân tâm và vô cùng cảm niệm công đức của các bạn ace bè bạn, khi đọc tới đây 🙏🙏🙏

Om mani padme Hung 🙏🙏🙏

Nói chuyện với cái Tôi ;)– Giới là gì?– Hỏi rộng thế, trả lời kiểu gì?– Vậy cụ thể thì tại sao lại gọi là giới biệt giải...
12/01/2026

Nói chuyện với cái Tôi ;)

– Giới là gì?
– Hỏi rộng thế, trả lời kiểu gì?
– Vậy cụ thể thì tại sao lại gọi là giới biệt giải thoát?
– Hỏi xoáy. Đáp xoay vậy.
– Vì giữ đủ giới nguyện của người tu sẽ đạt được giác ngộ và giải thoát được những khổ đau do cái tôi của chính mình, do vô minh che chướng mà tạo thành.
– Ahh. Thế không giữ được “giới” thì sao?
– Cái ly bị bể sẽ chẳng còn đựng được nước.
Phá giới nguyện, tâm như nước tràn xuống đất, nhiễm nhơ, không uống được nữa.



Tôi lại thầm giễu nhại mình:
– Chẳng phải nhà ngươi luôn tuyên bố “Tu trước từ Miệng” sao?
Nói nhiều thế :P
Uhm 🤧😣🤐

Trong khóa tu NungNey vừa qua, Lopon Lama đã dạy chúng tôi luôn luôn nhớ giữ gìn sự thanh tịnh nơi Khẩu. Và Lopon Lama đã kể rằng, ở Tự viện của các ngài, có lúc đã thực hành những khóa tu tịnh khẩu – lên đến ba tháng không nói chuyện tạp.

Giữ gìn tịnh khẩu đồng thời học được sự kham nhẫn rốt ráo.

Và cái tôi vì thế cũng sẽ tự động được hạ xuống dần dần – cái nguyên nhân to lớn tạo ra những lỗi lầm từ vô thủy vô lượng kiếp của chúng ta cho đến nay.

Và giới vốn để bảo vệ mình, cách ly khỏi cái tôi.

Cho đến khi, và chỉ khi, ta biết xấu hổ mỗi khi dùng đại từ nhân xưng mang ngôi “tôi” trong cuộc sống, thì có lẽ khi ấy ta mới có thể nói về cái gọi là Tính Không.

Rồi thế nào là Chấp không và sao lại là Chấp có 🙂
… hihi, lại nói nhiều rồi. Nghỉ ngơi hôm nay, mai xuôi vạn lý rồi 🙂

Nụ cười Hạnh Phúc có bộ dạng ra sao vậy mọi người :) ?
12/01/2026

Nụ cười Hạnh Phúc có bộ dạng ra sao vậy mọi người :) ?

Address

Hanoi

Opening Hours

Monday 07:00 - 22:00
Tuesday 07:00 - 22:00
Wednesday 07:00 - 22:00
Thursday 07:00 - 22:00
Friday 07:00 - 22:00
Saturday 07:00 - 22:00
Sunday 07:00 - 22:00

Telephone

0963061390

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hằng Nguyễn Art posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category