03/02/2024
Tản mạn cuối năm.
Mấy ngày nay ra đường tắc từ sáng đến tối, nhà nhà người người hối hả mải miết cuốn đi trên đường. Ngồi nhà gặm nhấm "Những mùa đông yêu dấu"...
Hành trình 1 năm đóng lại rồi thì sẽ mở ra một cánh cửa năm mới. Năm nào mà chẳng như vậy, chỉ khác là thời gian thì ngắn lại và lòng người ngày càng quay vào bên trong, ngại bon chen, tranh giành, ngại giao lưu, giải thích, thậm chí cả ngại chia sẻ… một mình giống như là một sự cân bằng hoàn hảo.
Muốn về đây, không có khỉ ho cò gáy thì cũng chim hót dế kêu, có tiếng gió rít cánh cửa gỗ va đập quên cài then, có tiếng mưa rơi lộp độp trên lá khô, gà thì gáy vang xóm làng. Mọi thứ xưa như trái đất, thô ráp mộc mạc và thơm tho mùi tự nhiên. Hít thở sâu rồi nhắm mắt lại để thụ hưởng làn gió trong lành phả lên từ mặt gương hồ, để cảm tiếng lá xào xạc, để muốn nghe tiếng côn trùng và mùi hương cỏ cây đang xâm lấn cơ thể, để thấy tôi không phải thân thể này, và tôi thậm trí không phải tâm trí này...