04/11/2023
[Phần 1]
Đô thị hóa cuộc sống.
Hara: Hôm nay chúng tôi đã được xem một ngôi nhà rất thú vị.
Nishizawa: Vậy à? Cảm ơn ông rất nhiều vì đã nói như thế.
Hara: Điều đầu tiên tôi nghĩ là nó khá khác biệt so với cách chúng tôi tạo ra kiến trúc. Rõ ràng, bạn có thể nhìn thấy điều đó từ bên ngoài, cả thành phố và ngôi nhà kế bên (lol). Từ những cửa sổ lớn của House A (2006), ngôi nhà ở bên cạnh nó trông giống như một bức tường. Moriyama House (2005) cũng mang lại cho chúng tôi cảm giác đang sống trong thành phố. Tôi nghĩ cách bạn suy nghĩ về vấn đề riêng tư rất khác biệt so với chúng tôi. Chúng tôi thì đang suy nghĩ về việc làm thế nào đóng công trình lại để tách biệt khỏi thành phố. Tuy nhiên, khi nhìn vào ngôi nhà mà bạn xây dựng, tôi nghĩ rằng đã có một sự chuyển đổi lớn về cách suy nghĩ làm thế nào để tạo ra các công trình.
Nishizawa: Nếu ông muốn sử dụng các từ như "đóng" và "mở", thì đúng là tôi đã cố gắng mở mọi thứ ra. Ngôi nhà đầu tiên tôi xây dựng là một biệt thự (Weekend House, 1999), nhưng nó là một ngôi nhà “đóng”. Sau đó, tôi cũng đã làm một số dự án căn hộ, nhưng chúng cũng không có không gian mở nhiều. Điều này xảy ra bởi vì một căn hộ là một công trình với nhiều phòng chật chội bên trong. Do đó, câu hỏi không thể tránh khỏi là làm thế nào để chia không gian bên trong của công trình và sắp xếp các phòng. Những việc tôi làm, như cách cố gắng tổ chức mọi thứ nhưng chỉ là bên trong một chiếc hộp, nó ngày càng trở nên giống như một khu vườn thu nhỏ và đóng hơn, và tôi cảm thấy mình đang mất đi năng lượng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng mình đang ở giới hạn về khả năng tạo ra một điều gì đó tốt hơn. Tôi có cảm nhận về điều đó. Trong quá trình đó, tôi nảy ra ý tưởng về việc phân tách kiến trúc. Tôi cảm nhận được rằng tôi có thể tạo ra kiến trúc hướng ra bên ngoài hơn, cụ thể ở đây là hướng ra đô thị ngoài kia, và ở nhiều khía cạnh tôi cảm nhận được rằng tôi có một cảm giác rất tốt về những khoảng mở.
Hara: Cả trong House A và Moriyama House, cư dân sống một cách trần trụi (lol), hay nói cách khác, họ đang sống trong một thành phố trong khi nhìn ra xung quanh. Phản ứng của cư dân như thế nào?
Nishizawa: Tôi muốn hỏi ông Moriyama về điều đó (lol). Ông Moriyama, là người sống trong một ngôi nhà mở, ông nghĩ gì về điều đó?
Moriyama: Hiện tại thì tôi không có gì phải lo lắng (lol).
Hara: Điều đó hoàn toàn không làm phiền ông ấy (lol). Tôi nghĩ đó là một cách sống kỳ lạ. Nhưng tôi đoán nhà tập thể đã từng trông như vậy. Cuộc sống của họ đều hiển thị ra thế giới bên ngoài và họ biết nhau. Sự rối ren của thành phố một cách nào đó vẫn không thay đổi từ khi đó, nhưng nếu bạn nhìn kỹ hơn, bạn sẽ nhận ra rằng việc rối ren thực sự là một điều tốt. Tôi không nghĩ vậy (lol). Đùa thôi, điều đó rất tốt. Tôi tự hỏi liệu có phải sự riêng tư mới đã lên ngôi không. Trước đây tôi đã nghĩ rằng công trình càng nhỏ thì càng phải đô thị hóa nó, nhưng tôi không thể nghĩ ra cách nào để tạo ra một công trình mà cuộc sống thành thị được phơi bày, đã vậy nó còn được biến thành một khu dân cư thực sự như thế này.
Nishizawa: Liệu điều này có khác với những gì ông đã từng nói về "tạo ra một thành phố trong nhà"?
Hara: Đúng vậy. Tôi đang suy nghĩ về cách thiết lập thế giới bên trong một ngôi nhà bằng cách cắt nó ra khỏi môi trường xung quanh, nhưng ở đây có một sự chuyển đổi táo bạo mà mọi thứ đều được phơi bày và đô thị hóa. Và khi tôi thực sự được trải nghiệm, nó lại rất tốt (lol). Thật thú vị khi bạn nói ra điều đó.
Nishizawa: Khi tôi nói về việc tự phơi bày, tôi không có ý là tạo ra một ngôi nhà không có sự riêng tư; ngược lại, tôi muốn tạo ra một ngôi nhà thoải mái với đủ không gian riêng tư. Nó sẽ càng thoải mái nếu bạn có thể cảm nhận môi trường xung quanh hơn là chỉ bên trong ngôi nhà. Tôi tự hỏi liệu điều đó có thể xảy ra hay không.
Hara: Khi bạn thực sự làm điều này, bạn có thể hiểu rõ nó. Hóa ra việc mở cửa ra ngôi nhà hàng xóm cũng không sao cả. Điều mà tôi đã ý thức là ý tưởng về cách biểu lộ ra bên ngoài những cái ở bên trong, vì chúng ta không thể mong đợi nhiều từ bên ngoài. Nói cách khác, đó là một phương pháp đảo ngược. Tuy nhiên, điều tôi cảm nhận về Moriyama House và House A là nó thực sự còn hơn một phép đảo ngược. Đó không phải là việc cắt đứt mối quan hệ giữa bên ngoài và bên trong. Hành động khai mở một công trình là hư cấu, nhưng khi bạn thực sự trải nghiệm nó, bạn cảm nhận được rằng nó là thực tế. Tôi chắc chắn rằng tỷ lệ này khá tốt. Một cửa sổ được làm nhỏ hơn so với hàng xóm của họ, và một cửa sổ lại được cắt ra to đùng đến mức chúng thực sự không phải là một vấn đề cần để tâm nữa, nên tôi không nghĩ rằng bạn đang cố tái tạo một quang cảnh. Tôi thật sự thích tỷ lệ đó. Điều đó có thể được sử dụng như một kỹ thuật, và nó có một số logic trong đó.
Nishizawa: Với Moriyama House, ta có thể cảm thấy nó giống như một căn phòng hơn là một kiến trúc. Tuy nhiên, điều này có đúng với House A không?
Hara: Đúng. Sau cùng, thì nó vẫn khá nhỏ phải không?
Nishizawa: Đối với House A, chúng tôi làm cho chiều cao trần và cửa sổ cực kỳ lớn. Tôi đang nghĩ về việc tạo ra một không gian lớn hơn thay vì một không gian nhỏ hơn bằng cách đó.
Hara: Nói ngắn gọn, tôi cảm thấy là ngôi nhà đang trồi ra ngoài (lol). Các thứ xung quanh tôi đang tỏa ra từ ranh giới cư trú của chính tôi, hay nói cách khác, tôi đang ở bên ngoài ranh giới. Chỉ có vài thứ được cho là phù hợp bên trong ngôi nhà này, bản thân tôi cảm thấy mình đang nhô ra khỏi nó và cứ thế xuất hiện trong không gian. Nếu nói về kích thước nhỏ, phòng trà Nhật cũng tương tự, nhưng phòng trà lại bị bao quanh, hay nói cách khác, chúng bị cắt đứt khỏi bên ngoài, vì vậy không có gì xung quanh bạn có thể trồi ra cả. Các kiến trúc sư không nhất thiết phải biết nhiều về cách con người có thể sống tốt, nhưng tôi nghĩ họ đã học được điều này thông qua việc nghiên cứu các trường hợp trong quá khứ và xem xét về con người. Tuy nhiên, việc tạo ra điều gì đó thoải mái dựa trên các trường hợp thực tế chỉ là việc lặp lại kinh nghiệm, và nó không thể trở thành một trải nghiệm mới. Nếu chúng ta không rời xa các ví dụ và tái tạo lại trải nghiệm của con người, cho họ thấy đó là môi trường xung quanh mới, chúng ta sẽ chỉ nhìn thấy những kiến trúc tương tự nhau.
Nishizawa: Đúng vậy.
Hara: Mọi người đều xây nhà để sống thoải mái. Nhưng tôi lại không cảm thấy hào hứng với những điều kiểu như vậy. Tóm lại, họ luôn làm theo ví dụ có sẵn trước đó, vì vậy họ chỉ có một cách sống giống nhau. Các kiến trúc sư đều được cho là chuyên gia dựa trên kinh nghiệm, nhưng nếu họ cũng chỉ làm theo những ví dụ thì dường như lúc này, họ lại không giống một chuyên gia. Thách thức quan trọng nhất đối với kiến trúc là thiết kế những điều mới lạ xung quanh chúng ta, hay nói cách khác, chứng minh những gì sẽ xảy ra trong tương lai. Nếu các kiến trúc sư không đưa ra những đề xuất mới, họ sẽ không đủ năng lực để đối thoại với sự đô thị hóa. Tôi nghĩ có nhiều cách tiếp cận trải nghiệm mới, nhưng hai ngôi nhà này tôi nghĩ đó là một gợi ý khá tốt.
Nishizawa: Tôi hiểu rồi, cảm ơn ông rất nhiều.
Hara: Nói một cách thực tế hơn, kiến trúc này sẽ không thể thực hiện được nếu không có công nghệ như tạo ra một nơi có chiều cao trần rất cao hoặc xây dựng nó bằng các tấm sắt. Điều quan trọng là phải xem xét kỹ tình hình và đưa ra các đề xuất mới để ứng phó.
Nói cách khác, tôi chỉ đang muốn tranh luận rằng sẽ rất thoải mái nếu mở nó ra. Tôi nghĩ bạn đã làm điều đó thành công. Ở đây, kiến trúc là một trong những đề xuất và điều này cuối cùng sẽ trở thành cơ sở để chúng ta nói về các thành phố.
Nishizawa: Khi bạn nghĩ về một thành phố, bạn có xu hướng nghĩ rằng đó là một điều phức tạp, rất lớn và không liên quan gì đến trải nghiệm của bạn, nhưng điều đó không phải là thực tế; về bản chất, đó chỉ là điều kết nối với trải nghiệm và cảm xúc của riêng bạn.
Hara: Đúng vậy. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là kích thước của khu vực xung quanh sẽ bao trùm cả thành phố. Đề xuất rằng có thể có một cách sống mới theo cách này đang trình bày mô hình cuộc sống và trải nghiệm con người, mà trở thành logic địa phương của thành phố và cũng có thể tham khảo đến các nơi khác. Bất kể bạn ở đâu, tôi có thể nói rằng điều này là có thể. Tất nhiên, xây dựng kiến trúc là quan trọng, nhưng không chỉ đơn thuần là xây dựng. Chúng tôi chỉ đang nói về cách xây dựng nó. Cả phong cách Beaux-Arts và Hiện đại. Nên làm loại cửa sổ nào, cách nào để làm mái, cách nào để làm tường, v.v. Chúng ta chỉ có một loại logic này. Tôi chưa từng nghĩ về việc kiến trúc được tạo ra từ trải nghiệm con người. Đó là ý của tôi khi nói rằng kiến trúc phải trở thành một sự kiện. Hệ thống trải nghiệm mới phải được mô tả đúng.
Nishizawa: Tôi hiểu. Cánh cửa sổ cũng là một công cụ mới để trải nghiệm. Đó là điều bạn cũng đã làm.
Hara: Tất nhiên tôi cũng nghĩ vậy. Ví dụ, nếu bạn hỏi tôi liệu có thể tạo ra một cái gì đó như thế này bằng các vật liệu khác ngoài tấm sắt không, tôi sẽ nói rằng điều đó là không thể. Tôi thật sự nghĩ rằng điều đó đúng, nhưng nếu bạn không có nhận thức rằng, “tại sao ta không tiếp cận ngôi nhà hàng xóm một cách trần trụi như vậy?” Thì tôi không nghĩ là có thể tạo ra được một thứ như vậy từ bất kỳ điều gì khác.
Nishizawa: Đúng vậy. Từ nhận thức đó, phương pháp tạo ra nó xuất hiện.
Hara: Điểm yếu của kiến trúc hiện đại là nó đang sụp đổ. Dễ dàng rơi vào bẫy của việc cứ đâm đầu làm theo dựa trên những công trình đã có trước đó, nghĩ rằng nó được xây dựng theo cách đó là vì công trình trước đây đã từng được xây dựng như vậy. Hãy nghĩ về những ý tưởng có nguồn gốc từ trải nghiệm. Nói cách khác, các kiến trúc sư không nghĩ từ các mẫu có sẵn. Tôi nghĩ vậy."
(còn tiếp…)
*Đoạn đối thoại được diễn ra tại công trình Moriyama House, sau khi ông Hara và ông Nishizawa cùng đi thăm công trình House A.
Nguồn: Ryue Nishizawa: Dialogues
Chuyển ngữ: Quyên.
Ảnh : Ryue Nishizawa, được chụp bởi Iwan Baan.