IlluminateDesign

IlluminateDesign Non-Architecture

Câu chuyện thời gian p1Tôi có vấn đề về thời gianMỗi buổi sáng thức dậy đối với tôi như bắt đầu một cuộc đua. Nó cũng hệ...
02/03/2025

Câu chuyện thời gian p1

Tôi có vấn đề về thời gian

Mỗi buổi sáng thức dậy đối với tôi như bắt đầu một cuộc đua. Nó cũng hệ quả tất nhiên cho sự mệt mỏi của một cái đầu quá nhiều suy nghĩ vào tối trước đó. Cách đây 10 năm trước, tôi học ở 1 lớp ban A, như đại đa số những đứa con trai khác với niềm ham thích tìm hiểu cách thế giới này vận hành. Lúc đó là một ngày hè ở cái xứ biển mà khi trời nóng lên, mình sẽ cảm giác được vị biển nó ở khắp mọi nơi. Cái vị có chút mặn nhẹ ở cuống họng, mùi thì có cảm giác có chút gì đó hơi tanh, từng thớ da nó như được phủ thêm 1 lớp da khác. Có cảm giác đôi chút khó chịu nhớp nháp mà sờ vào thì nó rít rít.

Tổng hợp những thứ đó đã đủ kiện cho một ngày học cực kì buồn ngủ và mệt mỏi, thứ mà có thể vực tôi dậy trong cái thời tiết khắc khổ như vậy chắc chỉ có trong giờ toán và Lý. Thầy tôi nói đủ về các định luật này lý thuyết nọ. Nhưng thứ làm hứng thú tôi lúc đó là về thời gian. Một khái niệm mơ hồ khó cảm nhận cho một đứa ở tuổi mới lớn. Sau này khi nhìn những người bên cạnh tôi qua đời, thì lúc đó mới cảm nhận được hơn chút nào.

Khoảng thời gian đó, công bằng mà nói thì có rất nhiều thứ để giải trí, trong đó có việc đi net chơi game. Nhưng mà tôi cũng ở cái tuổi, lúc đó tôi cũng phần nào qua được cái thời nghiện game rồi. Cộng với việc lên cấp 3 có được chiếc xe, tôi lại có thêm đam mê mới “đua xe”. Chiếc xe máy đầu tiên của tôi thì cũng chắc chẳng có gì đang bàn, vì lúc đó học sinh chỉ được chạy xe dưới 50cc. Cho đến khi chiếc xe thứ 2 của mình. Đó là 1 chiếc honda 67 với trọng lượng xe rất rất là nhẹ cùng với cái mã xe 50cc mà dung tích xy lanh được nâng gấp đôi. Ban đầu với ý định duy nhất làm sao xe mình chạy nhanh nhất có thể và có thể ngụy trang đối phó với những cặp mắt bình thường để thắng những thằng bạn của mình. Chuyện đó cũng xảy ra thật, trong phân khúc đó khi đua, tôi đều thắng các bạn của tôi. Chuyện này nói ra chắc đám bạn sẽ coi tôi là kẻ tội đồ thiên cổ.

Câu chuyện thời gian p2Nơi tôi thử xe là 1 cung đường dọc biển, 1 bên là núi 1 bên là biển. Đường được tráng nhựa rất đẹ...
02/03/2025

Câu chuyện thời gian p2

Nơi tôi thử xe là 1 cung đường dọc biển, 1 bên là núi 1 bên là biển. Đường được tráng nhựa rất đẹp nhưng không được thẳng. Trên đường chạy xe có nhiều khúc cua. Dần dà sau này, những đứa bạn tôi vì những bận bịu cuộc sống nên đường đó chỉ còn mình tôi đua với chính mình. Lúc đó phần nào trong tôi cũng hiểu được chuyện tại sao những đứa con trai lại thích tốc độ đến vậy. Vì khi chạy ở tốc độ nhanh, mình cần độ tập trung cực kì cao. Độ tập trung đó nó có thể cho những tiêu cực cuộc sống tạm bỏ quên và tôi cũng hiểu được, đạt được tốc độ này tôi có thể gặp em sớm hơn, ở bên cạnh em được lâu hơn nữa.

Có một người Thầy nói với tôi khi còn là học sinh. Khi em nhìn lên 1 vì sao trên bầu trời vào lúc mặt trời đó núp bóng thì hình ảnh mà em thấy được của vì sao xa xôi đó không còn là chính nó nữa. Thứ em thấy là quá khứ của nó thôi, vì cách biệt về khoảng cách và vì bị giới hạn bởi tốc độ giới hạn của mọi sự vật “tốc độ ánh sáng”. Nên hình ảnh em thấy được nó bị trễ rồi, không còn là chính nó ở hiện tại nữa. Câu nói là thứ làm tôi suy nghĩ mỗi khi chạy xe ở tốc độ cao, và cũng là thứ duy nhất làm tôi suy nghĩ đến. Vậy nếu mình vượt qua tốc độ ánh sáng, mình có trở lại quá khứ không ?. Mình có thể có cơ hội nào sửa lại những sai lầm trước đây trong quá khứ không. Thời gian thật kì lạ, khi con người ta ở hiện tại nhìn lại quá khứ, cảm giác mọi chuyện trước đây trải qua rất là nhanh trong tích tắc. Nhưng nghĩ về tương lai thì 1 đoạn rất là dài. Nó cũng là thứ cho mình nhiều thứ và cũng lấy đi mọi thứ.

Nó làm tôi nhớ đến 1 câu thoại của Tinh Gia trong bộ phim “Đại thoại tây du ký” có đoạn “nếu nhất định phải cho kỳ hạn cho mối tình này, thì tôi hy vọng là 10 ngàn năm”. 10 ngàn năm, chí ít cũng là 100 kiếp người. Liệu tôi có thể yêu ai đó hết 100 kiếp người không. Chắc lúc đó, cảm giác tôi khi bên cạnh người đó thời gian sẽ qua nhanh lắm, 100 kiếp người chỉ là 1 con số đếm thôi. Dẫu sao, nếu mình có thể tìm kho báu của chính mình với tốc ánh sáng hay tốc độ của The Flash thì còn gì tuyệt vời hơn. Vì mọi thứ đều bị giới hạn bởi thời gian, không ai chiến thắng được nó cả.

Câu chuyện đi bơi p1Cái nóng của đầu hè sg làm tôi nhớ đến những ngày đông trước đó. Thời điểm lúc đó quả là thời gian k...
02/03/2025

Câu chuyện đi bơi p1

Cái nóng của đầu hè sg làm tôi nhớ đến những ngày đông trước đó. Thời điểm lúc đó quả là thời gian khó khắn đối với tôi.

Tích tắc tích tắc, bây giờ là 6 giời tối

đồng hồ trên tay đã cho tôi biết đã hết giờ làm. Nhanh chóng thu dọn hết đồ đạc để bắt đầu thế giới riêng của mình

Tôi có một học boxing vào 6h30. Là đứa chuyên đi trễ giờ học. Nhưng mà bù đắp lại, tôi chưa nghỉ học bữa nào trong suốt 6 tháng nay. Sự yêu thích bộ môn này, phần nào cũng làm tôi bớt mệt mỏi còn phải lết cái xác này tới phòng tập.

Thường thì tôi tập 3 buổi mỗi tuần, buổi thứ 4 để dành cho sparring. Như nhưng buổi tập thường ngày, đến 8h sẽ kết thúc. Nhưng có vẻ tôi vẫn còn rất nhiều năng lượng. Việc tập này không không chút nào đỉ với mình. Nên sau giờ tập, tôi nhồi nhét thêm môn bơi nữa.

Cũng may sau nhiều lần mò trên mạng, tôi tìm được hồ bơi phục vụ buổi tối. Đó là một hồ bơi nămd trong lòng giữ một khuôn viên trương học, trông rất là cổ kính. Mỗi tối sau giờ tập đấm bốc tôi đều mò đến đó.

Câu chuyện đi bơi p2Vì bơi trong  giờ này nên gần như mọi ngày chỉ có mình tôi ở giữ hồ. Đôi lúc tôi bắt gặp vài phòng h...
02/03/2025

Câu chuyện đi bơi p2

Vì bơi trong giờ này nên gần như mọi ngày chỉ có mình tôi ở giữ hồ. Đôi lúc tôi bắt gặp vài phòng học còn sáng đèn, có tiếng cười nói làm tôi hoài niệm lại phần nào thời gian còn đi học phổ thông. Đa phần bơi lúc nay chỉ có mình tôi ở hồ, có nhiều lúc chơi tôi lặn thật lâu dưới đáy hồ, cảm giác thật tự do và cô đơn đơn khi ngắm nhìn dưới nước không có một ai, âm thanh tĩnh lặng một cách sống động. Ở đáy hồ chỉ nhìn thấy long lanh của nước, khoảng tối ở phía xa cùng với cái lạnh của nhưng ngày cuối năm.

Nó khác với hiện tại. một hiện tại, mà sau hai tháng bơi tôi bơi ngoài biển. Lúc dữ lúc êm, để hôm nay tôi qua lại chỗ nay.

Tôi bơi với một tâm trí trống rỗng, lúc bơi chỉ cảm thấy như mình là một cái thùng rỗng đang lao một khoảng không vô tận. Theo đúng nghĩa đen thực sự. lúc đó chỉ cảm thấy quên đi hết tất cả. Mình là một cái máy lao vào phía trước, hoàn toàn vô định như lao vào một cái lỗ đen để quên hết mọi thứ trước đó.

Trước đó tôi có một cuộc hẹn xem phim
với một người bạn. Hôm đó đi xem phim, chắc do tôi lựa bộ phim buồn nên cô ấy khóc bù lu bù la. Và cũng may lần này là lần thứ 2 tôi xem phim nên không khóc,che dấu được cảm xúc của mình. Cô ây không biết đây là lần thứ 2,tôi xem phim này.

Tôi rất sợ con gái khóc, lúc con gái khóc tôi cảm giác thậy vô dụng nếu như minh không chia sẽ được cảm xúc hay giúp được gì. Đã bao lần tôi làm con gái khóc rồi nhỉ ?. Làm mẹ tôi khóc, làm người con gái tôi đã từng yêu và cũng từng yêu tôi khóc đến chết đi sống lại. Bản thân tôi cũng không muốn chuyện đó xảy chút nào . Anh biết cảm xúc của em vì anh thấy em trong hình ảnh của anh của trước đó.

Phim hay và buồn nhưng cũng buồn hơn vì tôi khi chở cô ấy về, em hẹn tôi gặp lại bữa khác. Nhưng tôi nghĩ đây là cuối cũng mình gặp nhau.

Address

94 Tô Vĩnh Diện, Linh Chiểu
Ho Chi Minh City

Telephone

+84844118898

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when IlluminateDesign posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to IlluminateDesign:

Share