02/03/2025
Câu chuyện thời gian p1
Tôi có vấn đề về thời gian
Mỗi buổi sáng thức dậy đối với tôi như bắt đầu một cuộc đua. Nó cũng hệ quả tất nhiên cho sự mệt mỏi của một cái đầu quá nhiều suy nghĩ vào tối trước đó. Cách đây 10 năm trước, tôi học ở 1 lớp ban A, như đại đa số những đứa con trai khác với niềm ham thích tìm hiểu cách thế giới này vận hành. Lúc đó là một ngày hè ở cái xứ biển mà khi trời nóng lên, mình sẽ cảm giác được vị biển nó ở khắp mọi nơi. Cái vị có chút mặn nhẹ ở cuống họng, mùi thì có cảm giác có chút gì đó hơi tanh, từng thớ da nó như được phủ thêm 1 lớp da khác. Có cảm giác đôi chút khó chịu nhớp nháp mà sờ vào thì nó rít rít.
Tổng hợp những thứ đó đã đủ kiện cho một ngày học cực kì buồn ngủ và mệt mỏi, thứ mà có thể vực tôi dậy trong cái thời tiết khắc khổ như vậy chắc chỉ có trong giờ toán và Lý. Thầy tôi nói đủ về các định luật này lý thuyết nọ. Nhưng thứ làm hứng thú tôi lúc đó là về thời gian. Một khái niệm mơ hồ khó cảm nhận cho một đứa ở tuổi mới lớn. Sau này khi nhìn những người bên cạnh tôi qua đời, thì lúc đó mới cảm nhận được hơn chút nào.
Khoảng thời gian đó, công bằng mà nói thì có rất nhiều thứ để giải trí, trong đó có việc đi net chơi game. Nhưng mà tôi cũng ở cái tuổi, lúc đó tôi cũng phần nào qua được cái thời nghiện game rồi. Cộng với việc lên cấp 3 có được chiếc xe, tôi lại có thêm đam mê mới “đua xe”. Chiếc xe máy đầu tiên của tôi thì cũng chắc chẳng có gì đang bàn, vì lúc đó học sinh chỉ được chạy xe dưới 50cc. Cho đến khi chiếc xe thứ 2 của mình. Đó là 1 chiếc honda 67 với trọng lượng xe rất rất là nhẹ cùng với cái mã xe 50cc mà dung tích xy lanh được nâng gấp đôi. Ban đầu với ý định duy nhất làm sao xe mình chạy nhanh nhất có thể và có thể ngụy trang đối phó với những cặp mắt bình thường để thắng những thằng bạn của mình. Chuyện đó cũng xảy ra thật, trong phân khúc đó khi đua, tôi đều thắng các bạn của tôi. Chuyện này nói ra chắc đám bạn sẽ coi tôi là kẻ tội đồ thiên cổ.