Nàng Sen

Nàng Sen Cùng Nàng Sen đi qua những câu chuyện dịu dàng nhất.

❤️Mí nàng nhớ follow kênh để update truyện hay nha❤️Ủng hộ page bằng 1 đánh giá iu thương nạ🥰
(1)

[HOÀN THÀNH] Chị đồng nghiệp nữ của chồng tôi đến ăn ở nhà hàng của tôi.Trước khi thanh toán, cô ta hỏi tôi:“Chị Lâm ơi,...
21/06/2026

[HOÀN THÀNH] Chị đồng nghiệp nữ của chồng tôi đến ăn ở nhà hàng của tôi.

Trước khi thanh toán, cô ta hỏi tôi:

“Chị Lâm ơi, bàn tiệc cua hoàng đế vừa rồi có thể tính giá theo deal 9 tệ 9 trên mạng được không?”

Tôi ngẩn người:

“Giấy ăn dùng trong ph òng VIP còn không chỉ có 9 tệ 9, huống hồ bàn đó gọi tới mười con cua hoàng đế, tổng cộng 9.999 tệ.”

Nhưng cô ta vẫn dây dưa không dứt:

“Chị Lâm ơi, Pinduoduo với Taobao đều có khuyến mãi 11/11 giảm sâu đó, sao chị lại không giảm giá được?”

Rồi rút điện thoại quét mã QR ở quầy lễ tân:

“Hồi đó là chồng chị năn nỉ tôi mới chịu tới đây ăn đó nha. Trong ph òng đều là lãnh đạo lớn, là các mối quan hệ tương lai của ảnh, chị đừng nhỏ nhen quá. Tôi chuyển cho chị 10 tệ rồi, khỏi thối lại nha.”

1

Thái độ vừa trơ trẽn vừa hiển nhiên của cô ta khiến tôi tức mà bật cười.

Tôi lạnh mặt:

“Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi không tham gia khuyến mãi 11/11, cũng không giảm giá. Mời cô thanh toán nốt 9.989 tệ còn lại.”

Người trước mặt trang điểm kỹ lưỡng, xách túi Hermès – tên là Trương Vân, là đồng nghiệp mới của chồng tôi ở công ty.

Trước đây từng đến nhà hàng tôi ăn cùng đồng nghiệp trong buổi team building.

Chồng tôi, Lâm Thuỵ Bân, có giới thiệu cô ta với tôi, nhưng cũng chỉ gặp mặt đôi ba lần.

Trương Vân tiến lại gần, định kéo tay tôi:

“Ôi chị Lâm à, làm người phải có tầm nhìn và khí độ lớn hơn chút chứ, đừng chỉ nhìn cái lợi trước mắt.”

“Chị biết ai ngồi trong ph òng VIP vừa rồi không?

Toàn là lãnh đạo và giám đốc dự án của chồng chị đó, chị không biết nhân cơ hội mà lấy lòng người ta à?”

Cô ta nói với vẻ “dạy dỗ người thiểu năng”, như thể tôi là người thiếu EQ vậy.

Tôi gạt tay cô ta ra:

“Xin lỗi, chúng tôi thật sự không giảm giá, nếu cô định ăn quỵt thì tôi sẽ báo cả:nh s:át.”

Trương Vân đỏ mặt, môi run lên vì giận:

“Chị Lâm, sao chị nhỏ mọn thế! Chút tiền đó thôi cũng không chịu giúp chồng chị mở đường, uổng phí cơ hội tốt thế này!”

Bên này khách đang đông nghẹt, tôi chẳng có thời gian đôi co với cô ta, liền bấm số trước mặt cô ta.

Trương Vân tức stom stom chân, cuối cùng vẫn phải trả tiền.

Trước khi đi còn ném lại một câu:

“Chút lòng dạ vậy mà đòi làm ăn, sớm muộn gì cũng phá sản!”

Nói xong cô ta giậm gót cao gót bỏ đi.

Hôm sau, tôi như thường lệ đến nhà hàng.

Nhân viên lễ tân chạy tới, thở hổn hển:

“Chị chủ, đơn tiệc cua hoàng đế hôm qua 9.999 tệ bị hoàn tiền rồi.”

Tôi sững sờ:

“Ý gì? Ai hoàn?”

Nhân viên ấp úng:

“Là chồng chị ạ. Anh ấy nhất quyết bảo em hoàn, còn dặn em đừng nói với chị, nói chị sẽ hiểu. Em nghĩ mãi thấy không ổn nên mới nói.”

Tối qua Lâm Thuỵ Bân về nhà rất muộn, sáng sớm lại đi, hoàn toàn không nhắc đến chuyện này.

Cơn giận trào lên đỉnh đầu, tôi lập tức gọi cho anh ta.

Điện thoại vừa nối máy, anh ta nói ngay:

“Vợ à, em định hỏi vụ tiền tiệc hôm qua đúng không? Anh biết em chắc nhầm đơn, nên anh chủ động hoàn rồi. À, Trương Vân còn khen món của em tươi ngon, giá hợp lý, nói lần sau sẽ lại tới đấy.”

Tiếng ồn ào phía sau rồi anh ta cúp máy.

Tôi siết chặt điện thoại, gọi hai nhân viên đi cùng.

“Hỏi đi đâu hả chị chủ?”

“Tới đòi nợ!”

Chưa đầy mười phút sau, chúng tôi đến dưới toà nhà công ty Vạn Hoa Group, nơi Trương Vân làm việc.

Tôi nói với lễ tân:

“Tôi là Tưởng Lâm, chủ nhà hàng Tiên Cư.

Phiền cô gọi nhân viên ph òng kinh doanh Trương Vân xuống thanh toán tiền.”

Lễ tân nhanh chóng gọi điện.

Vài phút sau, cô ta ngượng ngùng quay lại:

“Xin lỗi, cô Trương nói đã trả đủ, cô đừng gây chuyện nữa. Cô ấy còn nói nếu cô tiếp tục đến làm loạn, cô ấy sẽ gọi bảo vệ.”

Tôi mặt không biểu cảm:

“Phiền cô nhắn lại với cô ấy — tôi đồng ý gọi cảnh sát.”

Lễ tân cứng người.

Tôi lùi vài bước, đứng chính giữa sảnh, bật loa phóng thanh:

“Nhân viên ph òng kinh doanh Trương Vân của tập đoàn Vạn Hoa nợ nhà hàng Tiên Cư 9.999 tệ, xin hãy mau thanh toán!”

Đúng giờ cao điểm làm việc, người ra vào tấp nập.

Giọng loa vang khắp sảnh, tức thì mọi ánh mắt đổ dồn về tôi.

Chỉ sau vài phút,toàn bộ công ty đều biết có người tên Trương Vân ăn quỵt tiền nhà hàng.

“Đinh—”

2.

Cửa thang máy mở, Trương Vân hầm hầm lao ra, mặt đầy mồ hôi, son phấn lem nhem.

Cô ta giật lấy loa trên tay tôi, ném xuống đất.

“Xẹt!” một tiếng, âm thanh chói tai vang lên.

“Cô bị điên à?! Tôi trả 9 tệ 9 là nể mặt chồng cô đấy, cô còn dám đến đây làm loạn? Mấy món dở ẹc của cô, 9 tệ 9 còn đắt! Cô cứ làm ầm lên, mất mặt là chồng cô đó!”

Tôi cười lạnh:

“Chẳng ai bảo cô nể mặt chồng tôi cả. Chủ nhà hàng là tôi. Nếu cô thấy món ăn của tôi dở,

vậy làm ơn ói ra trả lại đi!”

“Cô—!”

Trương Vân cắn môi, bật cười nhạt:

“Tôi hiểu rồi, cô cố tình tới tống tiền tôi phải không? Thấy quen mặt nên nâng giá à? Tin không, tôi sẽ gọi cục quản lý thị trường đến kiểm tra nhà hàng cô?”

Cô ta tính dùng chiêu “hù kiểm tra” để dọa tôi.

Nhưng cô ta không biết — nhà hàng tôi làm ăn chân chính, nguyên liệu thật, chẳng sợ ai kiểm.

Tôi gật đầu:

“Được thôi, cô gọi đi. Nhưng chỉ cần cô chưa trả tiền, tôi sẽ đứng đây la đến khi nào trả.

Để xem ai mất mặt hơn.”

Người xem mỗi lúc một đông.

Trương Vân nắm chặt tay, trừng mắt nhìn tôi.

Sau nửa phút giằng co, cô ta nghiến răng quét mã trả tiền.

Vừa quay người đi, tôi còn nghe tiếng cô ta rủa thầm.

Nhân viên của tôi thì tấm tắc khen:

“Vẫn là chị chủ cao tay, đòi được tiền rồi.”

“Tôi chưa thấy ai giàu mà còn ăn quỵt như vậy luôn.”

Tôi còn chưa kịp đáp, điện thoại reo — là Lâm Thuỵ Bân.

“Chồng à—”

“Tưởng Lâm, em làm cái gì vậy?! Trương Vân là con gái cổ đông công ty đó! Anh đã hoàn tiền cho cô ta rồi, sao em còn đến tận nơi làm ầm?

Cả công ty đang cười vào mặt anh, nói anh ngay cả một bữa ăn cũng mời không nổi! Sếp còn gọi anh lên hỏi có phải nhà gặp khó khăn không!

Em bảo anh còn biết chui đâu làm người hả?!”

3

Anh ta xối cho tôi một trận rồi cúp máy thẳng thừng.

Tôi còn chưa kịp gọi lại thì trợ lý A Linh chạy đến:

“Chị Lâm, mau xem đi, trên nền tảng đặt bàn có hàng đống đánh giá xấ u!”

Bài có nhiều lượt thích nhất là từ một tài khoản có ảnh đại diện là túi Hermès, giống hệt cái Trương Vân đeo hôm qua.

Kèm theo đó là mấy tấm hình dơ bẩn chẳng phải của nhà hàng tôi, với dòng chữ:

“Mọi người tuyệt đối đừng đến nhà hàng này!

Giá thì cao, đồ ăn không tươi, hải sản ch:ặt ché:m, một bàn 9.999 tệ mà chẳng đáng đồng nào, đúng là tiệm lừ,a đ,ảo!”

Bên dưới là hàng trăm bình luận nối tiếp:

“Tôi từng ăn ở đây, đúng là một lần sợ cả đời.

Toàn đồ đông lạnh giả hải sản tươi, một bàn chưa tới 50 tệ mà dám bán gần chục nghìn!”

“Tôi là nhà cung cấp cho họ, đồ họ dùng toàn hàng cũ, kém chất lượng!”

Chuông điện thoại ở quầy reo không ngừng,

các đơn đặt bàn đồng loạt hủy.

“Xin lỗi, bữa trưa hôm nay chúng tôi không đến nữa.”

“Ph òng 1206 hủy nhé.”

“Xin lỗi, chúng tôi đổi sang nhà hàng khác.”

A Linh hoảng hốt nhìn tôi:

“Chị ơi, phải làm sao đây? Khách hủy gần hết rồi, mà nguyên liệu hôm nay mình đã chuẩn bị sẵn hết.”

Điện thoại tôi rung lên — tin nhắn từ Trương Vân:

“Nhà hàng của cô giờ mang tiếng xấ u rồi, xem ai còn dám tới.”

“Đồ nhà quê nghèo kiết xác mà dám vênh váo trước mặt tôi.”

“Nếu biết điều thì đã phải năn nỉ tôi hợp tác miễn phí, đúng là không biết thân phận!”

Đó là giọt nước tràn ly.

“B:ốp—”

Dây thần kinh trong đầu tôi như đ:ứt phựt.

M:áu trong người sôi lên, mà tay chân lại lạnh toát.

Giọng tôi bình thản đến đáng sợ:

“Mở livestream. Chúng ta nấu ăn trực tiếp cho mọi người xem.”

4.

Tôi và Lâm Thụy Bân là bạn học đại học.

Ra trường, cả hai cùng ở lại thành phố S.

Anh ta vào làm trong một doanh nghiệp thuộc top 500.Còn tôi tự mình khởi nghiệp, mở một nhà hàng.

Tôi biết rõ – muốn đứng vững ở một thành phố lớn xa lạ, không hề dễ dàng.Nhưng chỉ cần còn thở, tôi nhất định không gục ngã.

A Linh, trợ lý của tôi, đã theo tôi mấy năm nay.

Cô ấy lo lắng đến mức môi trắng bệch. Nghe tôi nói xong thì sững người:

“Chị Lâm… còn đống nguyên liệu hôm nay thì sao ạ?”

Tôi bóp sống mũi, day trán đang âm ỉ đau.

“Đã vậy, thay vì bỏ phí, mình đóng hộp thành cơm trưa giá rẻ bán cho dân văn ph òng sau giờ tan ca.”

Tôi nhìn đồng hồ.

Giờ là 5 giờ chiều, còn khoảng 1 tiếng nữa khu CBD sẽ tan làm.

“Cơm hải sản đầy đủ, 20 tệ một hộp, tôi không tin không ai mua!”

Chúng tôi bắt đầu livestream – kết hợp với bán hàng.

Cơm hộp có đầy đủ bào ngư, cua hoàng đế, cá hoàng đế, giá chỉ bằng một suất cơm bụi.

Chỉ trong chớp mắt, hơn 200 hộp được bán sạch trơn.

Mấy đầu bếp và nhân viên ban nãy còn lo lắng đến mức miệng khô cả nước, giờ bừng bừng phấn khởi.

“Mẹ ơi, cách này quá đỉnh! Không lời bao nhiêu, nhưng nguyên liệu không lãng phí một xu!”

Tôi mỉm cười, mệt mỏi nhưng nhẹ lòng.Sau đó dặn nhân viên: “Tối nay nghỉ sớm đi, mọi người vất vả rồi.”

Về đến nhà, tôi nhìn thấy Lâm Thụy Bân đang ngồi trên ghế salon hút thuốc.

Chúng tôi kết hôn đã 5 năm.Vì nhiều lý do nên vẫn chưa có con.

Năm nay anh ta vừa được thăng chức làm trưởng ph òng.Còn nhà hàng bên tôi cũng bắt đầu ổn định trở lại.

Chúng tôi từng nói sẽ cố gắng sinh con trong năm nay.

----------
Cách đọc full truyện siêu đơn giản:
😈 Bước 1: Tặng cho bài viết này một chiếc LAI xinh xắn
💕 Bước 2: Nhập đúng dãy số 390523 vào ô bình luận nha
Sau đó nhớ check phần TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin truyện. Sen cài đặt đủ 16 LAI là tự mở FULL 🫶
Tình trạng: Đã hoàn thành

390523

[Hoàn] Sắp vào đại học rồi.Tiền sinh hoạt mỗi tháng của tôi… vẫn chỉ có 88 tệ.Tôi tính bàn với mẹ, xin tăng thêm một chú...
21/06/2026

[Hoàn] Sắp vào đại học rồi.

Tiền sinh hoạt mỗi tháng của tôi… vẫn chỉ có 88 tệ.

Tôi tính bàn với mẹ, xin tăng thêm một chút.

Nhưng lại vô tình nghe dì cả hỏi mẹ:

“Em mỗi tháng cho Thời Ý 3888 tệ tiền sinh hoạt, mà chỉ cho Sơ Hòa 88 tệ, sao nó chưa bao giờ làm loạn vậy?”

Mẹ tôi cười, lấy ra một cái hộp bốc thăm:

“Dễ lắm, chị. Cái hộp này em làm tay, bên trong em chỉnh sẵn rồi. Năm nào nó cũng bốc trúng 88. Bị đả kích nhiều quá, nó nghi ngờ cả cuộc đời mình luôn, còn sức đâu mà vùng vằng?”

Vừa nói, mẹ tôi vừa đắc ý lấy nỗi đau của tôi ra kể như chuyện cười:

“Công nhận nó cũng lì, mấy năm đó để tiết kiệm tiền, mỗi ngày chỉ ăn hai cái màn thầu, rảnh là đi nhặt ve chai đem bán.”

“Còn nữa, kỳ thi đại học nó bị tới tháng, không đủ tiền mua băng vệ sinh, vậy mà dám mặc liền sáu cái quần lót, còn nhét thêm hai bịch khăn giấy. Nếu không nghe bạn nó bàn tán, em còn chẳng biết chuyện đó luôn ấy chứ.”

Sắp vào đại học rồi.

Tiền sinh hoạt mỗi tháng của tôi… vẫn chỉ có 88 tệ.

Tôi tính bàn với mẹ, xin tăng thêm một chút.

Nhưng lại vô tình nghe dì cả hỏi mẹ:

“Em mỗi tháng cho Thời Ý 3888 tệ tiền sinh hoạt, mà chỉ cho Sơ Hòa 88 tệ, sao nó chưa bao giờ làm loạn vậy?”

Mẹ tôi cười, lấy ra một cái hộp bốc thăm:

“Dễ lắm, chị. Cái hộp này em làm tay, bên trong em chỉnh sẵn rồi. Năm nào nó cũng bốc trúng 88. Bị đả kích nhiều quá, nó nghi ngờ cả cuộc đời mình luôn, còn sức đâu mà vùng vằng?”

Vừa nói, mẹ tôi vừa đắc ý lấy nỗi đau của tôi ra kể như chuyện cười:

“Công nhận nó cũng lì, mấy năm đó để tiết kiệm tiền, mỗi ngày chỉ ăn hai cái màn thầu, rảnh là đi nhặt ve chai đem bán.”

“Còn nữa, kỳ thi đại học nó bị tới tháng, không đủ tiền mua băng vệ sinh, vậy mà dám mặc liền sáu cái quần lót, còn nhét thêm hai bịch khăn giấy. Nếu không nghe bạn nó bàn tán, em còn chẳng biết chuyện đó luôn ấy chứ.”

1

Thì ra, suốt mười tám năm nay.

Mỗi năm tôi đều “bốc trúng” đúng 88 tệ tiền sinh hoạt.

Không phải vì tôi xui xẻo, mà là vì tôi vốn không thể đấu lại mưu kế của họ.

Tôi ngã phịch xuống đất, toàn thân run rẩy.

Nhưng đầu óc lại không kiềm được, liên tục hiện lên từng cảnh trong quá khứ.

Tôi và em gái chỉ cách nhau một tuổi.

Nhưng từ nhỏ đến lớn, vận may của chúng tôi khác nhau chẳng chỉ một chút.

Đến giờ tôi vẫn nhớ rõ, tất cả bắt đầu từ năm tôi bốn tuổi.

Hôm đó mẹ tôi mặt mày âu sầu, nói với hai chị em:

“Dạo này nhà máy làm ăn kém quá, sau này tiền sinh hoạt mẹ cho hai đứa sẽ không thể như nhau nữa. Phải có một đứa được ít, một đứa được nhiều thì mới cân bằng được thu chi.”

Nói xong, bà lấy ra một cái hộp bốc thăm:

“Hai đứa đều là con gái của mẹ, mẹ cũng khó mà quyết định cho ai nhiều, cho ai ít. Cho nên để công bằng, hai đứa bốc thăm đi. Trúng bao nhiêu, mẹ sẽ cho bấy nhiêu mỗi tháng.”

Rồi như sợ chị em tôi vì thế mà cãi nhau, bà lại nói giọng nghiêm túc:

“Nhưng phải nói trước, không được nổi giận hay trách móc. Dù có bốc được ít thì cũng không sao hết, tình cảm chị em mới là quan trọng nhất, đừng để người ta chê cười là nhà mình không biết dạy con.”

Câu đó của mẹ rõ ràng là cố tình nói cho tôi nghe.

Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt bà, chỉ cúi đầu.

Dù còn nhỏ, tôi cũng đâu phải đứa ngốc.

Tôi luôn biết bà thiên vị em gái, chỉ không ngờ rằng sự thiên vị đó lại tàn nhẫn đến mức khiến người ta phẫn nộ.

Buổi “rút thăm” bắt đầu.

Em gái tôi rút được 888 tệ.

Còn tôi — chỉ có 88.

88?

888?

Tôi sững người, không tin nổi.

Mẹ tôi hiếm hoi tỏ ra th ân mậ t, ôm vai tôi an ủi — thực ra là cảnh cáo:

“Năm nay em con rút trước nên may mắn, năm sau con rút đầu tiên, biết đâu lại trúng lớn. Con đừng khóc lóc, để người ta nhìn thấy thì mất mặt lắm đấy.”

Tôi tính tình trầm lặng, không biết phản kháng, chỉ tự an ủi rằng: năm sau chắc sẽ khác.

Nhưng đến năm thứ hai, tôi là người rút trước.

Kết quả — vẫn là 88 tệ.

Còn em gái rút được 1088 tệ.

Mẹ lại nói câu quen thuộc:

“Đừng làm ầm lên cho người ta cười. Lần này không trúng thì năm sau trúng.”

Thế mà năm thứ ba, thứ tư, thứ năm…

Tôi vẫn chỉ rút được 88 tệ.

Còn em gái — tiền càng lúc càng tăng, cuối cùng đến tận 3888.

Câu “đừng để người ta cười” của mẹ, từ đó chẳng còn tác dụng nữa.

Tôi bật khóc nức nở, không kìm nổi.

Mẹ chẳng còn chút kiên nhẫn, chỉ tay vào mặt tôi mắng:

“Là do con xui hơn em con, khóc thì được gì?”

“Mẹ chán nhìn cái bộ dạng đó của con rồi. Số con không tốt, không đủ bản lĩnh đổi đời, còn bày đặt khóc lóc đòi thêm tiền?”

“Mẹ nói cho con biết, dù con có khóc đến tắt thở ngay trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không cho thêm một xu nào đâu!”

2

Mẹ tôi méo mặt rống lên với tôi, tôi sợ đến nín khóc.

Mẹ tôi lại cười một cách quái dị.

Nụ cười đó như thể bà cuối cùng đã tìm được “chiêu” để trị tôi.

Kể từ đó nhiều năm, tôi vẫn luôn rút được đúng 88 tệ tiền sinh hoạt.

Chỉ cần tôi tỏ ra không hài lòng một chút, mẹ sẽ dùng chiêu này để dạy dỗ tôi.

Bà hoàn toàn phớt lờ tôi, và theo năm tháng, nhu cầu của tôi lại càng nhiều hơn.

Mỗi tháng 88 tệ chẳng bao giờ đủ.

Tôi không phải chưa từng nghĩ, thiếu thì hỏi mẹ xin thêm.

Chỉ là mỗi lần tôi vừa mở miệng xin, đều bị bà mắng cho là vô lý.

Dần dà tôi không dám hỏi nữa.

Nhưng im lặng đó lại khiến tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân và oán than.

Vô số đêm khuya thanh vắng, tôi tự đánh tay mình đau đớn, tự trách sao mãi không rút trúng giải lớn?

Nhưng sáng hôm sau, lại như được bơm động lực, tự khích lệ: “Vận mình không kém đâu, cố lên, đừng bỏ cuộc!”

Năm này qua năm khác, tôi sống trong hai cảm xúc trái ngược ấy—lúc đau khổ, lúc vực dậy.

Nếu hôm nay không vô tình nghe thấy mẹ nói chuyện, tôi sẽ không bao giờ biết tất cả chỉ là sự thiên vị được bà sắp đặt tỉ mỉ!

----------
Cách đọc full truyện siêu đơn giản:
😈 Bước 1: Tặng cho bài viết này một chiếc LAI xinh xắn
💕 Bước 2: Nhập đúng dãy số 388529 vào ô bình luận nha
Sau đó nhớ check phần TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin truyện. Sen cài đặt đủ 16 LAI là tự mở FULL 🫶
Tình trạng: Đã hoàn thành

388529

[FULL] Ngay khi bàn tay tôi sắp giáng xuống mặt con gái của bảo mẫu, tôi mới biết được nội dung câu chuyện.Cô ta là nữ c...
21/06/2026

[FULL] Ngay khi bàn tay tôi sắp giáng xuống mặt con gái của bảo mẫu, tôi mới biết được nội dung câu chuyện.

Cô ta là nữ chính trời chọn, còn tôi chỉ là nữ phụ ác độc.

Vậy thì càng phải đánh mạnh hơn nữa.

Đúng lúc nam chính xuất hiện, anh ta giận dữ đẩy tôi xuống hồ nước.

Tôi ướt sũng leo lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

Không dạy dỗ đám người này một trận, làm sao xứng đáng với danh hiệu nữ phụ ác độc của tôi?

Ngay khi bàn tay tôi sắp giáng xuống mặt con gái của bảo mẫu, tôi mới biết được nội dung câu chuyện.

Cô ta là nữ chính trời chọn, còn tôi chỉ là nữ phụ ác độc.

Vậy thì càng phải đánh mạnh hơn nữa.

Đúng lúc nam chính xuất hiện, anh ta giận dữ đẩy tôi xuống hồ nước.

Tôi ướt sũng leo lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

Không dạy dỗ đám người này một trận, làm sao xứng đáng với danh hiệu nữ phụ ác độc của tôi?

1

Trong buổi tiệc sinh nhật của vị hôn phu, món quà tôi tỉ mỉ chọn lựa bị ném mạnh xuống đất.

Chu Trạch ung dung lấy khăn tay lau sạch đầu ngón tay vừa chạm vào món quà của tôi.

Anh ta nhìn tôi đầy chán ghét: “Tống Viên, tôi mắc chứng sạch sẽ. Đồ học đòi tinh tế mà cô tặng, tôi thấy bẩn.”

Nhìn chiếc trâm cài tinh xảo lăn ra khỏi hộp, mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng.

Vài cô bạn thân xung quanh bị cảnh tượng này làm cho sợ đến mức nín thở.

Sợ rằng ngay giây sau tôi sẽ nổi cơn thịnh nộ.

Dù sao với thân phận của tôi, đi đến đâu cũng là tâm điểm được mọi người tâng bốc.

Thế nhưng, lúc này tôi lại không vì việc anh ta chẳng nể mặt tôi mà nổi giận đùng đùng.

Ngược lại, tôi đã quen với thái độ này của anh ta, thậm chí còn rất dung túng cho hắn.

“Là do em không suy nghĩ chu toàn. Em không nên tặng món đồ giống như vậy. Em thấy trước đây Trần Diễm đã tặng nên...”

“Đủ rồi.”

Tôi còn chưa nói hết câu, anh ta đã cau mày ngắt lời tôi.

“Tôi đã nói với cô từ lâu rồi, dù cô có bắt chước Diễm Diễm cũng vô ích. Diễm Diễm lương thiện, đơn thuần, hoàn toàn không giống loại người tâm cơ sâu như cô. Mấy trò vặt vãnh này của cô chỉ càng làm tôi thêm chán ghét. Đừng phí công vô ích nữa.”

Tôi cúi đầu, vẻ tổn thương hiện rõ, đau lòng đến mức không thể thở nổi.

Quả thật, món quà này là tôi học theo Trần Diễm để tặng. Vì trước đây, tôi thấy món quà Trần Diễm tặng được Chu Trạch nâng niu như báu vật.

Trần Diễm là con gái của người giúp việc nhà tôi.

Nhưng tôi không hiểu vì sao, Chu Trạch lại yêu thích không rời món quà mua ở quầy ven đường giá 15 tệ của cô ta, trong khi chiếc trâm cài trị giá 150 vạn mà tôi tốn bao công sức lựa chọn, thậm chí phải dốc hết tâm tư mới có được, lại bị anh ta xem như rác mà tiện tay ném xuống đất.

Vậy mà một người kiêu ngạo như tôi, trước mặt Chu Trạch lại luôn hạ mình, nhường nhịn đến tận xương tủy.

Tôi cẩn thận nhặt chiếc trâm cài lên, rồi cất nó đi.

“Nếu anh không thích, lần sau em sẽ bù cho anh một món khác.”

Thế nhưng, Chu Trạch chẳng hề tỏ ra bất kỳ phản ứng nào với tôi, thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không buồn để lại.

Dường như ở cùng một không gian với tôi khiến anh ta cảm thấy vô cùng khó chịu, anh ta quay lưng bỏ đi ngay lập tức.

Đợi đến khi anh ta rời khỏi, nhóm bạn thân vốn im lặng bấy giờ bắt đầu thi nhau lên tiếng, thay tôi bất bình.

“Cái tên Chu Trạch này đúng là tự cho mình thành trung tâm vũ trụ quá rồi!”

“Ngay cả bố mẹ anh ta cũng chẳng dám đối xử với cậu như thế, anh ta đúng là đi quá giới hạn. Chẳng phải chỉ dựa vào việc cậu thích anh ta sao?”

“Mà nói thật, con nhỏ Trần Diễm kia cũng chẳng phải dạng tốt lành gì. Biết rõ Chu Trạch là vị hôn phu của cậu, thế mà vẫn cứ lằng nhằng không dứt. Nhà cậu giúp đỡ nó nhiều như vậy, thế mà còn đi dây dưa với vị hôn phu của cậu. Làm người cũng nên biết điều một chút chứ.”

Nghe bọn họ người một câu, kẻ một lời, đầu óc tôi không tự chủ được mà bắt đầu bài xích những lời nói không tốt về Chu Trạch. Trong lòng tôi, anh ta mãi mãi là hình tượng cao cao tại thượng, ánh trăng sáng hoàn mỹ nhất.

“Đủ rồi.” Tôi nghiến răng, thấp giọng gầm lên.

Quả nhiên, không ai dám nói thêm một câu nào nữa. Thân phận của tôi đồng nghĩa với việc dù ở đâu, tôi cũng luôn là tâm điểm, là vị trí trung tâm được chú ý nhất.

Nhưng, kể từ khi Trần Diễm xuất hiện, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi, Chu Trạch, từng là cậu bé nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, thề rằng sẽ bảo vệ tôi suốt đời suốt kiếp.

Thế mà bây giờ, trong mắt anh ta chỉ còn lại mỗi Trần Diễm.

Tôi đang thất thần chuẩn bị rời đi thì bất ngờ có một người cầm khay đi vụng về lao thẳng vào tôi.

Khay lập tức bị lật, những chiếc ly thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan, mảnh vụn b.ắ.n tung tóe.

Giữa những tiếng hô hoảng loạn xung quanh, tôi bị người kia va ngã xuống sàn.

“Aaa…”

Làn da mỏng manh của tôi đè lên những mảnh thủy tinh, ngay lập tức cơn đau thấu xương truyền đến, khiến tôi không kìm được mà rùng mình.

Má u tươi từ lòng bàn tay tôi rỉ ra, nổi bật một cách chói mắt giữa những mảnh vụn thủy tinh trong suốt.

Chiếc váy trắng tinh tôi mặc cũng không thoát khỏi vận xui, đủ loại rư ợu đổ lên người, loang lổ một màu nhếch nhác.

----------
❌ Hướng dẫn thao tác có linh nhanh nhất nè:
🌈 Bước 1: Thả nhẹ cho Sen một cái LIKE vào bài viết
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 389648 -- vào còm men là có l!nk đọc ngay
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để tìm lin nha. Khi đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở bung🥺💕
Tên truyện: NỮ PHỤ ĐƯƠNG NHIÊN PHẢI ÁC RỒI
Tình trạng: Đã hoàn thành

389648

[HOÀN THÀNH] Tôi nhờ anh giao đồ ăn giúp tôi giao một “đứa con trai”.Anh giao đồ ăn hỏi: “Giao cho ai?”Tôi đáp: “Cho tổn...
21/06/2026

[HOÀN THÀNH] Tôi nhờ anh giao đồ ăn giúp tôi giao một “đứa con trai”.

Anh giao đồ ăn hỏi: “Giao cho ai?”

Tôi đáp: “Cho tổng tài tuyệt tự, Cố Hằng.”

Anh ta vì tuyệt tự mà bị ép thoái vị, hôm nay nhà anh ta sắp tổ chức họp báo, tuyên bố để em trai con riêng kế thừa tài sản.

Tôi là thú nhân thỏ tai cụp, lần đó phát tác kích thích tố, trong lúc cấp bách đã ngủ với tổng tài tuyệt tự Cố Hằng, anh ta tức giận mắng:

“Vô lễ! Ai cho cô chạm vào tôi, to gan, còn dám sờ nữa!”

Tôi không chỉ sờ, còn kéo áo anh ta ra lộ cổ áo chữ V sâu:

“Nhớ kỹ, người đàn ông từng bị tôi đánh dấu, cho dù tuyệt tự, cũng phải vì tôi mà giữ thân trong sạch.

Làm báo đáp, thỏ con này sẽ bảo vệ anh cả đời.”

Anh giao đồ ăn đến nơi họp báo, giơ cao đứa bé:

“Ai là Cố Hằng? Con ruột của anh giao đến rồi.

Phiền anh ký nhận nhanh, tôi còn phải đi giao đơn tiếp theo.”

1.

Tại hiện trường họp báo.

Mọi người đều ki nh ng ạc dựng thẳng tai:

“Thật hay giả vậy? Cố Hằng chẳng phải đã mất khả năng sinh sản sao? Nếu không, chủ tịch Cố đâu cần bãi bỏ quyền thừa kế của anh ta, đưa con riêng lên thay.”

“Ba năm trước, trong trận động đất, anh ta vì cứu một đứa bé mà bị thanh sắt đâm trúng trong dư chấn, từ đó mất đi khả năng sinh sản, trở thành tổng tài tuyệt tự. Chủ tịch Cố lập tức công bố với bên ngoài rằng ông ta còn có một con riêng đang du học nước ngoài, hương hỏa sẽ không dứt, sau này sẽ bồi dưỡng con riêng kế thừa sản nghiệp.”

Chớp mắt ba năm trôi qua, đứa con riêng vốn không thể lộ diện Cố Thừa Vũ bỗng trở thành người được săn đón, vừa về nước đã ép người anh hợp pháp Cố Hằng thoái vị, giao lại chức tổng tài.

Cố Thừa Vũ cười nhạo không kiêng nể:

“Anh trai tốt của tôi à, chuyện này không thể trách tôi.

Ai bảo anh không thể sinh con?

Ai bảo anh ra vẻ anh hùng, gặp động đất không chạy, còn lao vào trung tâm cứu viện? Anh không biết câu ‘người tốt chẳng được báo đáp, kẻ ác sống ngàn năm’ sao?

Vì cứu một đứa trẻ mà khiến bản thân mất khả năng sinh sản, vĩnh viễn không thể có con của riêng mình.

Ôi, anh à, tôi sắp không nhịn được mà thương hại anh rồi, số anh thật khổ quá.

Một ván bài tốt bị anh đánh nát tan.

Ban đầu tôi còn tưởng, có anh trai ưu tú như vậy, tôi cả đời chỉ có thể làm con riêng không được nhìn thấy ánh sáng, ai ngờ đời xoay chuyển, tôi lại thắng dễ như không, hahaha.”

Khi đó tôi đang biểu diễn thú nhân ở trung tâm thương mại gần đó kiếm tiền mua sữa, chỉ là buồn tiểu nên đi vệ sinh, vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh nữ liền nghe thấy đứa con riêng đang châm chọc cha của con tôi.

Tức giận không chịu nổi, tôi quyết định làm một vụ lớn.

Nghe ngóng được hôm nay tập đoàn Cố thị mở họp báo.

Tôi lập tức tìm một anh giao đồ ăn gần đó:

“Tôi chuyển khoản cho anh 50, giúp tôi giao một đơn đến chỗ họp báo của tập đoàn Cố thị, đơn gấp, được không?”

Anh giao đồ ăn hỏi: “Cô muốn giao cái gì?”

Tôi bế ra một đứa bé hồng hào, mềm mại:

“Giao cho tổng tài tuyệt tự, Cố Hằng.

Nói với anh ta, đây là con ruột của anh ta.

Không tin thì đi xé t ng hiệm ADN.”

Anh giao đồ ăn trừng to mắt nhìn tôi:

“Thật hay giả vậy? Cô đừng lừa tôi.

Đứa bé này không phải cô bắt cóc đấy chứ?

Ai mà không biết Cố Hằng đã mất khả năng sinh sản?”

Tôi không biết phải giải thích thế nào.

Không ngờ anh giao đồ ăn bỗng đổi giọng:

“Tôi giúp cô!

Ghét nhất là loại con riêng chiếm đoạt tài sản của con chính thất.

Hôm nay ta làm một vụ lớn.”

Mười phút sau, ngay khi chủ tịch Cố trong buổi họp báo tuyên bố Cố Hằng cần nghỉ ngơi điều dưỡng, chức tổng tài sẽ chuyển cho Cố Thừa Vũ, thì anh giao đồ ăn bỗng hét lớn:

“Ai là Cố Hằng, con trai giao đến rồi đây!

Phiền ký nhận nhanh, tôi còn phải giao đơn tiếp, gấp lắm!”

Một câu làm dậy sóng nghìn tầng.

Cả khán ph òng họp báo nổ tung.

Phóng viên đồng loạt chĩa ống kính về phía anh giao đồ ăn đang giơ cao đứa bé, có người còn cầm micro chạy tới hỏi: “Xin anh nói lại lần nữa, anh giao cái gì?”

Anh giao đồ ăn dõng dạc đáp:

“Con trai của Cố Hằng!

Đừng phỏng vấn tôi, tôi chỉ phụ trách giao hàng, mấy chuyện khác tôi không biết, Cố Hằng đâu rồi?

Tổng tài Cố, con trai anh đến rồi, mau qua ký nhận, nhanh lên, tôi còn đơn gấp!”

2.

Tôi cầm điện thoại mở livestream ngay bên ngoài hiện trường, vui đến mức lăn ra cười.

Không dám tưởng tượng vẻ mặt của đám người trong buổi họp báo lúc này sẽ đặc sắc đến mức nào, đặc biệt là tên con riêng ngạo mạn Cố Thừa Vũ kia.

Còn cả cha của con tôi — Cố Hằng.

Chuyện này phải kể từ một năm trước.

Tôi là thú nhân thỏ tai cụp.

Đêm hôm đó lại đến kỳ hormone tác quái hàng tháng.

Tôi nằm trong ổ thỏ lăn qua lộn lại mãi không ngủ được,

đành hóa thành hình người,

cưỡi xe điện nhỏ đi tiệm thuốc mua thuốc ức chế.

Trên đường đi, người tôi nóng ran, đầu óc mụ mị, lại quên mất mình bị mù đỏ-xanh, thế là vượt đèn đỏ.

Một chiếc Maybach vì tránh tôi mà ngoặt gấp,

đâm sầm vào xe tải chạy ngược chiều,

Maybach bị hất văng lên cao.

Tài xế xe tải thấy bốn phía không ai, sợ quá liền bỏ trốn.

Tôi vội phanh xe điện, chạy đến xem tình hình,

thấy Cố Hằng đang hấp hối trên ghế lái.

“Này, đừng ngủ!”

Tôi phải dùng hết sức mới kéo được anh ta ra khỏi chiếc Maybach nát bét.

Rồi kiểm tra hơi thở — mỏng manh như sợi tơ, có thể tắt bất cứ lúc nào.

Thế này…

Chắc đợi xe cứu thương đến thì anh ta cũng xong rồi.

Anh ta gặp tai nạn chỉ vì tránh tôi — kẻ vượt đèn đỏ.

Trong tình thế cấp bách, tôi chỉ có thể chìa hai chiếc răng thỏ ra.

“Ao u!” — Tôi cắn mạnh vào cổ anh ta.

Cũng may mạng anh ta lớn,

vì thú nhân thỏ tai cụp chúng tôi mỗi khi hormone phát tác đều có khả năng trị thương tức thì.

“Ưm… cô làm gì vậy? Buông ra!”

Cố Hằng đau đến run rẩy toàn thân.

“Không muốn c/h/ế/t thì im miệng, bằng không tôi thật sự làm đấy!”

Tôi hung dữ vô cùng.

Sau khi cắn anh ta, người tôi lại càng nóng hơn.

Người đàn ông này đúng là cực phẩm.

Gương mặt ấy, lồng ngực ấy, vòng eo ấy, đôi chân ấy…

Toàn thân đều khiến thỏ này mê mẩn.

Quá mức cám dỗ, khiến thỏ ph ạm tộ i.

Đêm tối gió lớn, chính là thời điểm thích hợp cho kẻ gian… kéo quần lên.

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa — đủ cả.

Tôi thật sự khó mà buông tha cho người đàn ông tự dâng đến miệng này.

Hơn nữa, anh ta đang thoi thóp,

tôi muốn làm gì cũng được.

Tôi chợt nhớ đến câu bình luận trên mạng:

【Dù năng lực thương trường có mạnh cỡ nào thì đã sao? Một khi bộ phận ấy hỏng, tiểu thư nhà giàu nào chịu lấy cái xác trống rỗng?】

Tôi liếm đôi môi khô nẻ.

Người ta không thèm, nhưng tôi — kẻ đang bị hormone chi phối — lại thèm.

Huống chi “chức năng” của anh ta có thể hỏng, chứ tôi thì đâu có hỏng.

Đàn ông mà, chỉ cần nằm yên là được.

Những việc khác — để tôi lo.

Phụ nữ như tôi có thừa sức làm chuyện đó.

3.

Hormone dâng trào, tôi thật sự không chịu nổi nữa.

Không kìm được, tôi lại nhét anh ta trở về trong chiếc Maybach.

Sau đó mọi chuyện trở nên hỗn loạn và mãnh liệt.

“Cô… làm gì vậy?”

“Vô lễ! Ai cho cô chạm vào tôi?”

“Đồ to gan, còn dám sờ nữa!”

Tôi thấy anh ta lắm lời quá, dứt khoát giật phăng cà vạt của anh ta, bịt kín mắt lại.

Cúi xuống cắn lấy cổ họng đang rung lên của anh ta, ngang ngược nói:

“Im miệng. Tôi đã cứu anh, anh chỉ có thể bị tôi ngủ thôi.”

Đồng phục bị xé rách, da thịt nóng bỏng, hơi thở nặng nề, cùng những động tác cuồng dại và hoang dã của tôi.

Cố Hằng giống như một con thuyền nhỏ trong cơn bão, bị tôi ném lên ngọn sóng rồi lại đập mạnh xuống.

Chỉ có nhịp tim loạn nhịp ấy, đập càng lúc càng mạnh, như đang ám chỉ với tôi — anh ta đang dần sống lại.

Chính tôi đã kéo anh ta từ quỷ môn quan trở về.

Sắc đỏ ửng thay thế cho vẻ c/h/ế/t lặng trên khuôn mặt anh ta.

Những giọt mồ hôi trượt dọc bắp ngực rắn chắc.

C/h/ế/t mất thôi, khiến tôi nhỏ dãi cả người anh ta.

Khi tất cả đã lắng xuống, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng xe cứu thương vang lên từ xa.

Hoảng quá, tôi vội kéo quần chạy mất, nhảy lên xe điện phóng đi, trước khi rời đi còn không quên buông một câu đầy khí thế:

“Nhớ kỹ, người đàn ông bị tôi đánh dấu, cho dù tuyệt tự, cũng phải vì tôi mà giữ thân như ngọc.

Để báo đáp, thỏ con này sẽ bảo vệ anh suốt đời.”

Lúc ấy Cố Hằng chẳng hề xem lời tôi ra gì.

Không ngờ một ngày kia tôi lại thật sự ra tay bảo vệ anh ta.

Mà nói thật, chính tôi cũng chẳng ngờ đến.

Tôi tưởng rằng ăn anh ta xong thì chẳng còn gì phải lo, dù sao mạng xã hội đều đồn anh ta là “tổng tài tuyệt tự”, khỏi phải sợ dính bầu.

Ai ngờ sau đó tôi lại bắt đầu ốm nghén.

Thật là hại thỏ mà, nói là không thể sinh con cơ mà?

Đã mang thai thì sinh thôi.

Phụ nữ hiện đại bọn tôi — sinh con một mình sướng chán.

Thế là tôi sinh ra cả một ổ thỏ con.

Một lứa bảy đứa, sáu con đều ở dạng thú, lông mịn, da hồng, đáng yêu vô cùng.

Chỉ có bé thứ bảy kiên cường giữ được hình dạng người, chắc là giống cha nó.

Ban đầu tôi chẳng hề có ý định “mẹ nhờ con mà vinh hiển”.

Nhưng không ngờ tên con riêng Cố Phạm Phạm lại dám bắt nạt cha của con tôi.

Cố Diêm Xuyên là người từng bị tôi đánh dấu, tức là người của tôi.

Mà thỏ con này — khuyết điểm lớn nhất chính là bênh người nhà.

Khuyết điểm thứ hai — chính là sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

----------
✔️ Muốn đọc FULL truyện cực dễ nè nhaa 👇
🎒 Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
📖 Bước 2: Để lại một Còm Men 381051
Sau đó vào phần bình luận → chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha😘
Tình trạng: Đã hoàn thành

381051

[Full] Em gái tôi điên rồi.Nó quẹt nát thẻ tín dụng của ba, rồi đem giấy tờ nhà đi cầm, mua một chiếc xe sang lái về đỗ ...
20/06/2026

[Full] Em gái tôi điên rồi.

Nó quẹt nát thẻ tín dụng của ba, rồi đem giấy tờ nhà đi cầm, mua một chiếc xe sang lái về đỗ ngay dưới lầu.

“Mất phúc rồi…” mẹ tôi ôm ngực, thở không ra hơi, mặt tái nhợt rồi ngã ngửa ra sau.

“Lâm Hòa!” tôi lao tới, “em có biết mình đang làm gì không? Cái xe này có thể khiến cả nhà mình phải bán sạch xương đấy!”

Em gái tôi mặt không biến sắc, nói với tôi: “Chị, đừng sợ, em biết lâu rồi, nhà mình có rất nhiều tiền.”

Tôi đỡ mẹ đang mềm nhũn trong lòng, gào lên: “Em điên rồi à! Em nhìn mẹ xem, mẹ thành ra thế nào rồi!”

“Không sao đâu chị,” nó khinh khỉnh nói, “mẹ đang giả vờ thôi, nhà mình thật sự giàu mà.”

Ba tôi tức đến tím cả môi, ôm ngực, khó chịu từng cơn.

Lâm Hòa nhìn ông, bỗng bật cười.

“Ba, thật khổ cho ba rồi, một nhà tài phiệt mà phải giả nghèo đến mức này!”

Nhà tài phiệt?

Nhà chúng tôi?

Em gái tôi điên rồi.

Nó quẹt nát thẻ tín dụng của ba, rồi đem giấy tờ nhà đi cầm, mua một chiếc xe sang lái về đỗ ngay dưới lầu.

“Mất phúc rồi…” mẹ tôi ôm ngực, thở không ra hơi, mặt tái nhợt rồi ngã ngửa ra sau.

“Lâm Hòa!” tôi lao tới, “em có biết mình đang làm gì không? Cái xe này có thể khiến cả nhà mình phải bán sạch xương đấy!”

Em gái tôi mặt không biến sắc, nói với tôi: “Chị, đừng sợ, em biết lâu rồi, nhà mình có rất nhiều tiền.”

Tôi đỡ mẹ đang mềm nhũn trong lòng, gào lên: “Em điên rồi à! Em nhìn mẹ xem, mẹ thành ra thế nào rồi!”

“Không sao đâu chị,” nó khinh khỉnh nói, “mẹ đang giả vờ thôi, nhà mình thật sự giàu mà.”

Ba tôi tức đến tím cả môi, ôm ngực, khó chịu từng cơn.

Lâm Hòa nhìn ông, bỗng bật cười.

“Ba, thật khổ cho ba rồi, một nhà tài phiệt mà phải giả nghèo đến mức này!”

Nhà tài phiệt?

Nhà chúng tôi?

Cái nhà mà mỗi lần mua nửa ký sườn cũng phải do dự cả buổi, túi ni-lông còn phải rửa sạch để tái dùng ấy à?

Ba tôi run run giơ tay chỉ vào nó, “Mày… mày là đứa nghiệp chướng!Ba mẹ mày chỉ là công nhân bình thường, lấy đâu ra tiền cho mày tiêu hoang như vậy!”

“Công nhân bình thường?” Lâm Hòa bật cười lạnh.

“Công nhân bình thường mà khi em ba tuổi sốt cao, lại có thể thuê riêng một chiếc máy bay chở em lên thủ đô chữa bệnh chỉ trong một đêm?”

“Công nhân bình thường mà năm chị vào đại học, lại rút ra hai trăm ngàn không chớp mắt?”

Tôi sững người.

Hai chuyện đó, ba mẹ từng giải thích, một là “được đi nhờ chuyến cứu hộ y tế”, một là “vay góp tiền của họ hàng”.

Tôi luôn tin là thật.

Mẹ tựa trong lòng tôi, mặt trắng bệch, vừa khóc vừa nói: “Tiểu Hòa, con không tỉnh táo rồi sao?Mấy chuyện đó chỉ là trùng hợp thôi, là may mắn thôi……”

“Trùng hợp?May mắn?”

Lâm Hòa cười càng dữ dội hơn, “Những lời dối trá của ba mẹ rách nát như cái rổ, chỗ nào cũng thủng.”

Nó đột nhiên quay người, chỉ vào bức tranh thêu chữ thập treo trên tường ph òng khách.

Dòng “Gia hòa vạn sự hưng” đỏ phối xanh, là mẹ tôi nhiều năm trước thêu cho khuây khỏa, mũi thêu thô ráp, chẳng có chút th ẩm mỹ nào.

“Ba mẹ quên mình là ai rồi à, hay nghĩ con ngu?”

“Ba mẹ từng thấy nhà ai lại dùng một bức thêu rách nát để che két sắt chưa?”

“Két sắt gì?” tôi buột miệng hỏi.

Ba tôi, Lâm Chấn Quốc, quát lớn: “Lâm Hòa!Mày mà nói năng tầm bậy nữa, tao coi như không có đứa con gái này!”

Mẹ tôi cũng khóc lên: “Đằng sau đó chỉ là bức tường thôi mà!Con sao lại thành ra thế này?”

Lâm Hòa nhìn họ, trong mắt vừa thương hại vừa chế giễu.

“Vẫn còn diễn à.”

Nó không nói thêm lời nào, bước thẳng vào trong, trèo lên ghế, với tay định gỡ bức thêu xuống.

“Xuống mau!” Ba tôi lao tới định kéo nó, nhưng nó né gọn.

“Đừng chạm vào con.” Giọng nó lạnh như băng, “Ba mẹ không mệt vì diễn à, con nhìn mà mệt thay.”

Nó giật phăng bức thêu thô kệch xuống, để lộ mảng tường xám xịt phía sau.

Trên tường, chẳng có gì hết.

Tôi thở phào, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Nó quả nhiên là điên thật rồi.

Ba tôi run rẩy chỉ vào nó: “Giờ mày thấy chưa?Mày vừa lòng chưa?Nhà này bị mày phá nát cả rồi!”

Mẹ tôi ngồi bệt xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.

Tôi đi tới, định kéo Lâm Hòa xuống, giọng cũng dịu lại:

“Tiểu Hòa, đi khám với ba mẹ đi, được không?Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

Lâm Hòa đứng trên ghế, nhìn xuống ba người chúng tôi.

Trên khuôn mặt nó không có chút hoảng hốt nào, chỉ có một nỗi bi thương như đã nhìn thấu tất cả.

Nó đưa tay chỉ vào mảng tường có màu nhạt hơn xung quanh, khẽ gõ ba cái.

“Cốc, cốc, cốc.”

Âm thanh rỗng và trầm đục.

Hoàn toàn khác với tiếng đặc của tường bên cạnh.

Tim tôi chợt trĩu xuống.

“Ba, mẹ, hai người đúng là cáo già, diễn giỏi thật đấy.” Lâm Hòa nói khẽ.

“Thuê người tháo két sắt, trát lại xi măng, rồi sơn lên một lớp mới, làm kín kẽ không tỳ vết.”

“Nhưng mà, sơn mới với sơn cũ, dù sao cũng sẽ có chênh lệch màu.”

Sắc mặt ba mẹ trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

“Chắc hai người rất tò mò, vì sao con lại biết nhiều như vậy.”

Lâm Hòa nhảy xuống khỏi ghế, móc trong túi ra một vật, ném lên bàn.

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 378978 -- thả vào Còm Mem
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha, nhớ phải bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên nhé cả nhà💕
Tên truyện: GIA CẢNH GIẢ TẠO
Tình trạng: Đã hoàn thành

378978

Address

Quốc Lộ 1, Phường An Lạc
Ho Chi Minh City
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nàng Sen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nàng Sen:

Share