Nhà Trên Cây

Nhà Trên Cây House on Tree design | www.nhatrencay.com |
0963 080905
| We build dreams, everyday.. | we built dreams, everyday..
(225)

Tình cờ đọc được câu nói của một người thầy hơn bốn mươi năm giảng dạy ở trường Đại học Kiến trúc Saigon, là người đã tr...
17/05/2026

Tình cờ đọc được câu nói của một người thầy hơn bốn mươi năm giảng dạy ở trường Đại học Kiến trúc Saigon, là người đã trực tiếp đào tạo hàng nghìn kiến trúc sư thuộc nhiều thế hệ.

- Các anh không cần chọn đề tài tốt nghiệp như trung tâm này hay trung tâm nọ cho nó cao siêu. Chỉ cần các anh vẽ một căn nhà đàng hoàng là được.

Đó là thái độ, là cái nhìn của một người làm nghề thuộc nhiều thế hệ trước. Thứ mà lâu rồi không còn được gặp.

Bây giờ, hầu hết mọi người đều cố gắng để thiết kế trở nên hoặc độc lạ, hoặc đẹp. Một cái đẹp mông lung phụ thuộc mắt người. Đôi khi đẹp vì hợp trend. Cũng có khi, chỉ cần đắt tiền thì mặc định là đẹp.


Đàng hoàng, là một từ ngày càng hiếm gặp.

Để mà viết chính xác thì từ gốc phải là đường hoàng. Trong đó, "đường" nghĩa là ngôi nhà lớn. Còn "hoàng" là lộng lẫy, to lớn, trang nghiêm.

Vừa hay, đàng hoàng có nghĩa gốc vốn là từ chỉ căn nhà được xây dựng với sự rõ ràng, nghiêm cẩn, khuôn thước.

Về nghĩa thông dụng thì chắc ai cũng biết, chỉ một việc gì được làm tử tế, có trước có sau. Khi xã hội mỗi lúc càng như một dòng nước xiết cuốn mỗi cuộc đời nhỏ bé trôi theo, sống được đàng hoàng tưởng dễ mà khó. Nếu mà giữ trước thì chẳng còn lại sau. Để mà được sau, thì khó lòng vẹn trước. Cho nên, lâu lắm rồi hình như không còn nghe ai nói về ai, đó là một người đàng hoàng.

Mà cũng lâu rồi, không còn nghe ai nhắc chuyện vẽ hay xây một cái nhà đàng hoàng, tử tế. Chỉ còn văng vẳng những lời tán tụng giông giống nhau. Đẹp. Hoặc độc. Hoặc đắt.


Đàng hoàng có lẽ giống như một cái áo trước tiên được may cẩn thận, vừa người. Không cần đẹp, không cần độc, và dĩ nhiên cũng không cần đắt.

Chỉ là nếu không ráng để níu vào một trong ba thứ đó, hoặc cả ba, thì dường như khó tồn tại lúc này. Chẳng ai nhắc đến, không người gọi tên. Bơ vơ như kẻ bị dòng chảy thời đại bỏ lại bên bờ.

Không cứ gì chỉ cái áo mà hình như là chuyện cũng vậy. Từ lớn tới nhỏ. Làm đủ, làm đúng luôn khó khăn hơn làm thừa, làm quá, làm màu.


Chúng tôi hay nhắc lại với những bạn trẻ đã từng hoặc sẽ làm việc với mình, lời dạy của một người đi trước.

Giỏi không phải là cầm lên nặng mà là đặt xuống nhẹ.

Thái độ luôn xếp trên trình độ. Chuyên môn em có thể giỏi, hoặc chưa, cái đó phụ thuộc nhiều vào cách người khác nhìn nhận em, hoặc chính em tự nhìn nhận mình. Nhưng chắc chắn một người tử tế sẽ chọn ở lại để tìm cách kết thúc một vấn đề nếu đã lỡ bắt đầu nó. Cái kết thúc đó có thể không tốt đẹp như cách họ đã mường tượng, thậm chí chứa đầy những nỗi đau, sai lầm, thậm chí thất vọng tột cùng. Bởi vì sự bất vẹn toàn luôn cách đời sống diễn ra. Nhưng dũng cảm đi tới cùng để đóng lại một cánh cửa đã mở, cũng là một sự trọn vẹn đáng được tôn trọng rồi.

Xã hội luôn dư thừa những ý tưởng vĩ đại, nhưng lại thiếu những người biết cách làm tử tế từng việc nhỏ. Xây một hàng gạch thẳng thớm, xử lý một ô cửa không tràn nước, lợp một cái mái không dột, lắp một cái bồn cầu không tắc.. Tất cả những điều nhỏ nhặt đó đều cần phải học cẩn thận, trước khi nghĩ đến những chuyện cao xa. Mà để học cái gì chẳng phải trả giá, chẳng phải phạm sai lầm.

Giữ cho trách nhiệm lớn hơn cái tôi, làm được như vậy trước hết, mới là đàng hoàng.


Một công trình đàng hoàng cũng là công trình mà người bắt đầu nó dám đi với nó đến cùng, miễn là ý tưởng của anh ta được thực hiện. Bởi vì anh ta tin rằng công trình đó xứng đáng được xây dựng từ những bản vẽ của anh ta. Khó khăn sinh ra để thử thách người giỏi, nhưng cuối cùng lại là để tìm kiếm người kiên định.

Một bác sĩ không chọn từ bỏ bệnh nhân. Một nghệ sĩ không rời sân khấu khi bên dưới vẫn còn khán giả. Một người lính không bỏ lại đồng đội. Và một kiến trúc sư, không bao giờ chọn từ bỏ trách nhiệm xây dựng công trình của mình.

Cầm lên được thì đặt xuống được. Mở ra được, thì nhất định phải ở lại đến cuối để đóng lại trọn vẹn. Rồi làm gì thì làm, đi đâu thì đi.

Trời đất vốn thênh thang mà, đâu có thiếu chọn lựa. Chọn làm điều gì mà cuối cùng lòng mình thấy phải là được.

-House on Tree-

Thành phố bắt đầu đón những cơn mưa đầu mùa Hạ. Mát lành, dễ chịu, và đột ngột không báo trước. Để rồi gần như cùng lúc,...
10/05/2026

Thành phố bắt đầu đón những cơn mưa đầu mùa Hạ.

Mát lành, dễ chịu, và đột ngột không báo trước. Để rồi gần như cùng lúc, trong các nhóm xây dựng mà chúng tôi tham gia, các tin nhắn liên quan vấn đề liên quan đến thấm dột lập tức xuất hiện.

Nếu chịu khó quan sát, dễ dàng nhận thấy các lỗi kỹ thuật của những công trình xây dựng đều luôn đồng loạt xuất hiện sau chừng một mùa mưa - nắng. Hiển nhiên đến nỗi các nhà thầu âm thầm xem việc bảo trì công trình là trách nhiệm định kì để tính luôn khoản phí này vào báo giá thi công.


Trước tiên cần làm rõ, một đơn vị thiết kế sẽ có trách nhiệm độc lập với đơn vị thi công trong một dự án xây dựng, dù ở nước ta, họ có thể chỉ là một trong cùng dự án.

Điều đó có nghĩa là không phải mọi bản vẽ thiết kế đều sẽ được tuân thủ trong suốt quá trình thi công. Vấn đề này cần được xem xét dưới nhiều góc độ để tránh việc kết luận phiến diện. Nếu một lỗi xuất hiện tại công trình, nó có khá năng thuộc trách nhiệm của rất nhiều phía.

Vấn đề có thể đến từ sự thiếu chu toàn trong thiết kế, có thể sự thay đổi chi tiết kỹ thuật của phía kĩ sư công trình, từ sự chủ quan hay trách nhiệm của đơn vị thi công, thậm chí, có thể đến từ sự cắt giảm ngân sách từ phía chủ đầu tư dự án.

Nhưng dù thế nào, một vấn đề đã xảy ra ở công trình thì nó sẽ luôn tồn tại ở đó, cho đến khi một ai đó can thiệp sửa chữa.


Tuy nhiên, bước lùi lại để nhìn rõ hơn một chút, chúng ta có thể nhìn thấy được phần lớn các vấn đề kỹ thuật xảy ra dường như đều nằm ở một sự bất hợp lý trong cách thức phân bổ ngân sách của một dự án. Hay nói cách khác, chúng đều có thể được dự trù trước, tuy nhiên lại không được ưu tiên nguồn lực xử lý.

Để tiết kiệm, người ta chọn sửa khi sai, chứ không phải làm đúng từ đầu.

Để đơn giản, hãy nhìn vào những căn nhà thấm dột mỗi mùa mưa. Hãy nhìn cả vào những vết nứt trên mặt tường của những công trình cao tầng vẫn đều đặn mọc lên, nhìn vào sự xuống cấp của những công trình được đầu tư hàng trăm, nghìn tỉ. Hoặc không đâu xa, là những cái toilet không hoạt động bình thường mùa nước lớn, những lối đi dành cho người khuyết tật không dẫn đến đâu, những cầu thang dốc đứng vô lý, những vỉa hè vừa lát xong đã ngay lập tức b**g tróc..

Tất cả những chi tiết kỹ thuật cơ bản này dường như đều tồn tại bởi vì thiếu thốn sự quan tâm đầu tư đúng mức. Chúng lẽ ra tồn tại sẵn trong mọi quy trình thiết kế - thi công, nằm sẵn trong các quy chuẩn xây dựng hiện hành, và có cả trong việc đào tạo những người làm nghề tương lai.

Hoặc nhìn theo một cách khác, nguồn lực (gồm tiền bạc, nhân lực, trí lực) dường như luôn được ưu tiên cho vẻ ngoài, sự lộng lẫy hoành tráng, cùng khả năng thu hút cái nhìn của một công trình kiến trúc. Hơn là bởi vì người ta dự định sẽ sử dụng nó hàng chục, hàng trăm năm tiếp theo.

Rất nhiều công trình tồn tại không phải để đúng, để tồn tại với mục đích mà nó vốn được đặt ra ban đầu, mà chỉ để đẹp. Một cái đẹp không cần quy chuẩn. Một cái đẹp phục vụ cho sở thích, cho niềm vui ngắn hạn, hoặc dành cho truyền thông.

Cái đẹp như một con quái vật, một thứ bệnh dịch lây lan sẵn sàng nuốt chửng bất cứ điều gì ngáng đường. Kể cả sự hữu dụng, bền bỉ, hoặc an toàn của một công trình xây dựng.


Ngày nay, phần lớn nguồn lực, không chỉ là tiền bạc vật chất, mà còn là sự đầu tư sức lực và trí lực con người vào một dự án xây dựng, dường như đều dành cho những mục đích ngắn hạn.

Có thể dễ dàng nhìn thấy điều đó trong cách mà dự án xuất hiện trên các bản vẽ, trên phương tiện truyền thông, trong chính hình thức của chúng, và ở ngay cả cách người ta nói về chúng.

Lâu lắm rồi, không còn nghe người ta nhắc đến một tòa nhà bền, tốt, hay hiệu quả. Câu chuyện đó chỉ nằm lại trong những câu chuyện bâng quơ, khi ai đó nhắc về những công trình thuộc về một thời kì lịch sử khác.

Một công trình bây giờ chỉ cần phải đẹp, hoặc độc lạ đến kì quái, hoặc được nhắc đến bởi những tính từ đủ sức phát ra âm thanh rủng roẻng. Thậm chí, người ta nhắc đến một công trình với sự tự hào tính bằng số tiền bỏ ra đầu tư cho nó, chứ không phải khả năng đáp ứng của nó cho nhu cầu của cá nhân hoặc cộng đồng.

Khái niệm "góc check-in" hay không gian sống ảo xâm chiếm cách phần lớn mọi người thiết kế và xây dựng. Người ta thiết kế để chụp ảnh, để quay video ngắn, chứ không phải để sống cùng nơi chốn.

Không còn thấy những phân tích khí hậu tỉ mỉ, sự tôn trọng và ứng dụng kiến trúc bản địa, hoặc các tiêu chuẩn vật lý kiến trúc căn bản. Không còn thấy những giải thưởng được trao cho các thiết kế hoặc giải pháp xây dựng đủ sức phát triển cộng đồng hay môi trường quanh nó. Không còn thấy những thiết kế kỹ thuật hạ tầng chi tiết, những bản vẽ cấu tạo sắc sảo, những giải pháp xây dựng biết nương nhờ vào điều kiện tự nhiên quanh nó. Như cách những cái cây bám rễ vào đất.


Và rồi, những căn nhà vẫn âm thầm thấm dột vào mỗi mùa mưa. Công trình trăm tỉ vẫn xuống cấp nhanh hơn công trình trăm tuổi. Nền kiến trúc vẫn phát triển trên truyền thông, trên báo chí, trong khi mỗi ngày bước ra đường nhìn quanh chỉ nhìn thấy toàn nghịch lý lạ lùng trong cách người ta xây dựng những thứ bình thường giản dị nhất.

Giống như quan sát một vùng cỏ dại xanh tốt, bấu víu vào đất bằng khả năng sinh sôi kinh hoàng. Rồi thầm lặng chiếm đoạt sức sống của những cánh rừng.

Giống như những công trình được phủ xanh bằng AI, bằng hình ảnh trên máy tính, bằng cách trải betong trước khi trồng cỏ, mua hàng xe tải cây ở những vườn ươm về cắm dọc đường đi trước ngày khai trương một dự án lung linh.


Những cái cây không bám rễ vào đất.

Những công trình xây lên không dành cho mục đích tồn tại lâu bền.

Những căn nhà không để làm nơi an trú.

Chúng ta đánh mất chính nền đất dưới chân mình chỉ vì mê mải ngước nhìn.

-House on Tree-

Hiện tại, chúng tôi đang tìm: O1 người thiết kế nội thất. O1 người triển khai bản vẽ thi công. O1 người giám sát công tr...
09/05/2026

Hiện tại, chúng tôi đang tìm:
O1 người thiết kế nội thất. O1 người triển khai bản vẽ thi công. O1 người giám sát công trình.

______

Ở giai đoạn này, chúng tôi không tìm:
Kiến trúc sư. Thiết kế ý tưởng / concept. Thực tập sinh / sinh viên / các bạn chưa từng làm việc ở một văn phòng thiết kế nào.

______

Làm việc ở Q.1, Saigon.

Thông tin xin gửi về [email protected].

Cảm ơn.

-House on Tree-

Một người bạn chưa quen ghé thăm công trình của chúng tôi. Rồi bạn về nhắn tin, ngỏ ý muốn tặng một bộ ảnh chụp nơi chốn...
01/05/2026

Một người bạn chưa quen ghé thăm công trình của chúng tôi. Rồi bạn về nhắn tin, ngỏ ý muốn tặng một bộ ảnh chụp nơi chốn này.

Chúng tôi nói với bạn, tuy khu vườn vẫn còn đợi một mùa mưa nữa thì nơi này mới thực sự xanh mát như những gì mình đã hình dung khi bắt đầu đặt bút vẽ. Nhưng chúng tôi muốn xin phép bạn đăng bộ ảnh này lên page. Vừa là một kỉ niệm, vừa để nói rằng đây là nơi chốn mình dựng xây, nhưng qua mắt nhìn của một người khác. Một người bạn ghé thăm.

Thi thoảng được thấy công trình của mình sống cuộc đời của nó, dù qua mắt ai, cũng cảm thấy dễ chịu, và biết ơn.

Vừa hay, tháng Năm đến và mùa mưa cũng sắp về.

-House on Tree-


Thông tin về người bạn này, xin phép để bên dưới phần comment. Bạn làm công việc chụp ảnh, nên chúng tôi nghĩ là biết đâu sẽ có ai cần rồi tìm tới bạn, khi có được sự đồng cảm qua những ảnh chụp này.

Drinking & Healing, Saigon.-House on Tree-
29/04/2026

Drinking & Healing, Saigon.

-House on Tree-

Ngày Kiến trúc Việt Nam, kể một chuyện nhỏ làm nghề.Nhiều năm trước, lúc đang làm dự án ở Đà Nẵng, chúng tôi có gặp một ...
27/04/2026

Ngày Kiến trúc Việt Nam, kể một chuyện nhỏ làm nghề.


Nhiều năm trước, lúc đang làm dự án ở Đà Nẵng, chúng tôi có gặp một cậu em. Anh chàng khi đó mở lời, bảo em định mở một cái pub ngoài này, anh giúp em thiết kế.

Chúng tôi cũng vui vẻ đồng ý, hỏi em muốn làm kiểu gì. Ông em mô tả một lúc thì loạn lên, cuối cùng mới chốt lại là thôi, để ít hôm em vào Saigon mời các anh lên chỗ này uống rượu. Cái chỗ em muốn làm nó giống như thế.

Bẵng đi thời gian thì ông em vào thật, dắt lên cái quán trên tầng hai của một căn nhà cổ ngay góc đường, ngay giữa trung tâm Saigon.

Quán có cửa sổ lớn mở hết các phía, ở giữa nhìn thẳng ra tòa Bitexco. Tường xây bằng gạch chịu lực để trần, những dầm cột bằng betong vươn cao vừa chắc khỏe vừa tinh tế, song sắt ban công và cửa sổ bằng thép uốn duyên dáng. Dù nhiều chỗ đã xuống cấp theo thời gian cũng như bị cơi nới hoặc phá hỏng bởi những người đến thuê, nhưng vẫn không giấu được vẻ kiểu cách quí phái đặc trưng của một thời kiến trúc Đông Dương.

Tuy không biết nhiều về quán xá, nhưng theo lời cậu em kể, chỗ này nghe đâu rất nổi tiếng. Một quán rượu nằm trên tầng của một biệt thự hàng trăm năm tuổi, là chốn tới lui thường xuyên của đời sống về đêm Saigon.


Mấy anh em uống rượu cả đêm. Đầu tiên cậu em chỉ cho chúng tôi những cái nó thích ở đấy. Rồi mở thêm một đống hình ảnh của mấy quán khác nữa, bảo là ngoài ra thì em muốn thêm cái này, cái này. Cuối cùng, mới hỏi các anh thấy sao. Sẵn rượu vào lời ra, chúng tôi nói nơi này anh thấy có không khí thú vị, căn nhà này hẳn đã từng rất đẹp. Chỗ này có cảm xúc tốt, chi tiết kia rất hay.. Nhưng quán cũng có vấn đề abcd như này, như này..

Dù quán tối và mấy thằng đều say, nhưng chúng tôi vẫn nhớ cái ánh mắt của ông em khi đó. Cái cảm xúc giống như khi nghe ai đó đưa ra lời nhận xét trái chiều về thần tượng của mình. Nửa khó chịu trong lòng, nửa che giấu vì lịch sự.

Rốt cuộc thì chúng tôi vẫn nhận thiết kế, vì dù gì cũng đang thuận tiện có công trình ở cùng thành phố. Mặt bằng có sẵn của gia đình. Nhưng vẽ giữa chừng thì ông em bỏ dở, không xây nữa, không thèm trả nốt phí thiết kế luôn. Chúng tôi cũng chẳng đòi. Thôi không gặp nhau nữa.

Về sau nghe đâu anh chàng tự mở quán trên tầng thượng một khách sạn. Mấy người bạn cho xem ảnh thì cũng vẫn kiểu thiết kế của cái quán nọ, cóp nhặt thêm đúng mấy thứ cho xem trong điện thoại đêm đó. Quán mở được thời gian thì đóng cửa, cũng bặt tin nhau.


Cái quán rượu trên tầng hai của căn nhà cổ giữa trung tâm Saigon năm nào, chính là cái quán chúng tôi vừa mới làm lại trong ảnh.

Căn nhà hơn 150 năm tuổi, kiến trúc Pháp hoa mĩ đặc trưng. Nhiều năm quay lại, mọi thứ đều xuống cấp ngoại trừ bộ khung nhà bằng betong vẫn còn ổn định, nhưng bị che lấp bởi đủ thứ trang trí lằng ngoằng.

Bắt đầu hành trình tháo gỡ những thứ đắp vá ra, trả lại căn nhà một phần vẻ đẹp mà nó từng có.

Bằng một cách diệu kì nào đó, cuộc đời sắp đặt cho chúng tôi sửa lại đúng những thứ mà cái đêm đó, trong cơn say đã ngồi kể ra lần lượt với cậu em kia. Từ không gian, vật liệu, ánh sáng, bàn ghế.. Cho đến cách mà người ta sẽ di chuyển và cảm nhận trong lòng một khối công trình kiến trúc cổ điển, nhiều chi tiết cảm xúc.

Chỉ để làm sao mỗi người bước vào bên trong căn nhà sẽ luôn mang theo một lời nhắc, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, nơi chốn này đã từng trông thế nào ?


Một sớm, ngồi yên lặng cạnh cây cột lớn bằng betong hình ngũ giác ở giữa quán, cũng là hình dáng căn nhà nếu nhìn từ bên kia đại lộ sang góc đường phía này. Qua những song sắt được tỉ mỉ uốn cong ngoài ban công, có thể thấy người qua lại trên đường, thấy cả một đời sống thành thị chưa bao giờ ngơi nghỉ. Dù trải qua bao tháng năm, biến cố.

Góc nắng xiên mùa hè miết lên thân cột một vệt sáng cao cỡ vai người, làm chói mắt trong vài phút, trước khi chầm chậm đi qua một góc khác.

Vệt nắng đó, chỉ xuất hiện vào đúng một khoảnh khắc trong ngày, nhưng có lẽ đã tồn tại suốt trăm năm.

Chúng tôi đã nghĩ, thời gian là một điều gì đó thật lạ kì. Mang nhiều thứ đi, nhưng đồng thời cũng mang nhiều thứ quay trở lại. Hoặc đơn giản chỉ là âm thầm nén tất cả lại, rồi cất giữ ở một góc nào đó, chờ đợi được mở ra lần nữa.

Rồi chúng tôi thấy biết ơn vì thấy mình vẫn sống, vẫn làm công việc này, vẫn nuôi dưỡng được những cảm xúc như vậy qua bao nhiêu ngày tháng.

-House on Tree-

Nhiều người tìm đến một văn phòng kiến trúc và suốt quá trình làm việc sau đó với tâm thế như khi chọn đồ trên kệ hàng s...
19/04/2026

Nhiều người tìm đến một văn phòng kiến trúc và suốt quá trình làm việc sau đó với tâm thế như khi chọn đồ trên kệ hàng siêu thị. Họ mang đến một mong muốn ở dạng ý tưởng, sẵn sàng chi tiền, và kì vọng sẽ ra về với điều mình muốn.

Theo một cách nào đó thì điều đó đúng. Những thứ dễ có được ở trong một hình hài dễ chấp nhận là thứ mà xã hội đã nuôi dưỡng trong chúng ta suốt thời gian dài. Đặt cho nó một cái tên nghe sang trọng - ngành dịch vụ.

Nó khiến người ta tin rằng thứ duy nhất quan trọng là tiền, khi có tiền, điều ta cần làm tiếp theo chỉ là chọn lựa. Càng có nhiều tiền càng có nhiều lựa chọn.

Nhưng kiến trúc chưa bao giờ là một ngành nghề dịch vụ, nơi người ta dùng việc phục vụ người khác để đổi lấy thù lao. Một vài văn phòng gọi công trình của họ là sản phẩm. Một vài nơi khác gọi là tác phẩm. Một vài người thậm chí còn chẳng buồn nghĩ đến chuyện gọi tên. Họ chỉ nỗ lực tìm kiếm khả năng xây dựng những bản thiết kế của mình, hiện thực hóa một tầm nhìn trong hình hài của nơi chốn.

Công việc nào cũng đáng quí cả, chọn lựa nào cũng chứa trong đó sự dũng cảm lẫn những đánh đổi. Vì vậy, nhiều người thiết kế chợt thấy một nỗi buồn đi qua mình, khi khách hàng chỉ xem họ như một chọn lựa giữa trăm nghìn chọn lựa khác trên kệ hàng.


Mà không phải cứ làm dịch vụ, thì sẽ đối xử với những gì mình làm ra như một sản phẩm.

Giống như một bữa ăn vốn không bao giờ chỉ là bữa ăn. Nó là dinh dưỡng, là tay nghề đầu bếp, là thời gian lẫn tâm sức nghĩ ngợi của một người nội trợ, là nguồn thực phẩm, là mùa màng, là khí hậu..

Bữa ăn là cuộc đời của nhiều người chuyền tay nhau đến khi trở thành khẩu phần nằm ngay ngắn trên bàn, trước mặt thực khách. Nhiều người có thể chọn bán một bữa ăn như một món hàng. Nhiều người khác, chọn đối xử với bữa ăn mình làm ra như một trải nghiệm của cảm xúc. Họ gắn cuộc đời mình vào thứ họ nấu. Rồi lại nối thứ đó vào kí ức của khách hàng.

Trong những công việc khác cũng đều có những người như vậy.


Những người mua sắm, là cách chúng tôi dùng để gọi một nhóm khách hàng đặc thù đẩy cửa vào văn phòng thiết kế với một thái độ như bước vào siêu thị.

Thay vì đặt câu hỏi về cách thức một căn nhà được xây dựng như thế nào là đúng, họ chọn bỏ tiền ra để yêu cầu người khác xây bất cứ thứ gì họ muốn. Bất kể thứ đó kệch cỡm, thô thiển hay bất hợp lý đến mức nào. Thậm chí nhiều người chúng tôi biết, có thể dùng tiền để biến cả một ngọn núi hay khu rừng trở thành sân sau nhà mình.

Ngành nghề cũng chuyển mình. Nhiều công ty sinh ra với mục đích duy nhất là đáp ứng cái gọi là thị trường.

Ví dụ như khi ai đó muốn có một bức rèm. Chỉ cần đủ tiền, sẽ luôn có người mang đến tận tay hàng trăm quyển catalogues để chọn lựa. Họ không cần biết gì về thứ vải họ chọn, cách nó được dệt, cách con tằm nhả tơ hay sợi bông được kéo, cách ánh sáng đi qua nó, cách nó rũ mềm trên tay hoặc lay động trong gió. Những thứ vừa rồi không cần phải thực sự chạm vào xúc giác của ai, chỉ cần được kể lại bằng một câu chuyện đẹp, cốt để nâng giá trị món hàng hóa đó lên, chứ không phải để người ta thấy quý trọng nó hơn. Bởi vì sau cùng, họ sẽ chỉ kết thúc bằng một câu hỏi, rốt cuộc thứ này bao nhiêu tiền một mét vuông ?

Hoặc như một món đồ nội thất. Sau này, hầu như chẳng còn ai nhớ đến những cái cây từng nằm xuống để đổi lấy gỗ. Người ta dường như tin rằng gỗ được sinh ra từ những xưởng mộc, hoặc một bến cảng nào đó, chất thành từng khối vuông vức và có giá thành phụ thuộc vào tên gọi cũng như phân loại quí hiếm. Dĩ nhiên, từ đó người ta cũng quên cả những khu rừng, cùng cách chúng tồn tại để bảo bọc đời sống con người.

Để rồi khi xây dựng, người ta quên cả đất. Họ gọi đất bằng một cái tên không loài nào gọi, chỉ dành riêng cho người, là bất động sản. Họ định giá đất trên mỗi mét vuông có thể hoặc không thể xây dựng. Bằng khoảng cách từ đó đến siêu thị, bệnh viện hay trường học gần nhất. Bằng cả thời gian lái xe để đi vào trung tâm một thành phố sầm uất nào. Người ta quên mất đất là thứ nằm dưới chân một căn nhà. Còn căn nhà là thứ nằm bên ngoài, bên trên, bên cạnh một cuộc đời của ai đó.


Khi người ta chọn hiểu những thứ sâu bên dưới bằng bề mặt phía trên của chúng, một câu hỏi duy nhất nảy lên từ đâu đó tối tăm, trở thành một thứ quán tính lạ lùng, một con quái vật ăn mòn chính họ từ bên trong.

Mình có đủ tiền để sở hữu thứ này không ?

Không phải là mình có thuộc về điều này không. Không phải là mình có cần thiết phải có thứ này trong đời không. Thậm chí, không phải là mình có muốn dành dụm đời sống của mình để ở nơi này, hoặc bên cạnh người này không.

Khi chọn nhìn thấy một điều gì đơn giản chỉ bằng nhãn giá, người ta cho rằng mình hoàn toàn có khả năng sở hữu thứ đó, chỉ cần đáp ứng một vài điều kiện. Phần nhiều là tiền.

Họ quên rằng chúng ta vốn không sinh ra để sở hữu thứ gì.


Đời sống chỉ là một hành trình. Mọi thứ mang vác đều là hành lý. Có thể giúp hảnh trình dễ dàng hơn trong vài lúc, nhưng cũng có thể trở nên nặng nề hơn trong những lúc khác.

Nhưng đến cuối cùng ý nghĩa của hành trình không được tạo ra bởi thứ một người mang theo. Thay vào đó, nằm ở những gì họ tạo ra và để lại.

Dù là một đầu bếp, một thợ mộc, một người dệt vải, một họa sĩ, một kiến trúc sư. Hoặc đơn giản chỉ là một người đang cần có một căn nhà.

-House on Tree-

Năm rồi, chúng tôi vẽ một nhà hàng và cà phê. Quán nằm ẩn trong con đường nhỏ ít người đi lui tới, nhưng lại thuộc một t...
12/04/2026

Năm rồi, chúng tôi vẽ một nhà hàng và cà phê. Quán nằm ẩn trong con đường nhỏ ít người đi lui tới, nhưng lại thuộc một trong những khu sầm uất nhất Saigon.

Mảnh đất vốn từng là quán cà phê sân vườn, sau bị người ta giật sập thành một bãi xà bần, rồi bỏ hoang nhiều năm. Một số cây cối bị chủ cũ bỏ lại, tự tìm cách sống tiếp với cỏ dại cùng dây leo. Lúc bước vào đó lần đầu, chúng tôi ngỡ mình đi lạc vào một khu rừng cổ tích lọt thỏm giữa những khối nhà bê tông cao tầng bao bọc chung quanh.

Mảnh đất hoang tàn lại vô tình trở thành một ốc đảo xanh ngắt ngay giữa lòng thành thị.

Nền gạch vụn bên dưới đã hoàn toàn bị che lấp bởi lớp thực vật cao quá gối, có chỗ còn vượt khỏi đầu. Đủ thứ sinh vật, từ bò sát đến côn trùng chen chúc cùng cây cỏ và hoa dại, thành một hệ sinh thái khép kín bị bỏ quên, cô lập hẳn với bên ngoài.

Thậm chí để có thể mở cửa vào trong, chúng tôi đã phải dùng dao chặt bớt cây cỏ đang quấn chặt cánh cổng sắt, và dùng một thanh thép phá bỏ cái ổ khóa hoen rỉ.


Chúng tôi đã cố gắng giữ lại từng cái cây ở đó, tìm cách sử dụng lại nền nhà cũ, tối thiểu việc xây dựng trong lúc cân đối để đáp ứng bài toán kinh doanh của chủ đầu tư.

May mắn là họ cũng giống như chúng tôi, đã chọn nhìn thấy công trình như một khu vườn để giữ lại, chứ không phải một khối gạch thép rồi sẽ được trang trí bằng hoa lá.

Tuy không thể giữ lại phần lớn khu vườn hoang bởi vì dưới lớp thực vật đan kín hầu như không phải đất mà là xà bần và gạch vụn đến từ công trình trước đó, nhưng chúng tôi cùng chủ đầu tư dự án sớm tìm thấy sự đồng thuận trong cách tiếp cận công trình. Hãy làm như thể nơi này được mọc lên từ chính khu vườn hoang cũ. Chúng tôi muốn thấy công trình sống, và cũng muốn thấy khu vườn cũng sẽ được sống trong một hình hài tiếp nối.

Trong bản thiết kế cuối cùng, dù vẫn giữ được phần lớn yêu cầu thiết kế được đưa ra ban đầu, diện tích xây dựng đã giảm được chừng 45% so với cách thông thường người ta vẫn làm với dạng công trình kiểu này, nơi mà mỗi mét vuông đất đều được tính giá thuê bằng USD. Đổi lại, đó cũng là diện tích mà cây cỏ được tự do len lỏi vào không gian.

Sau một mùa mưa, chắc chắn khu vườn ngày trước sẽ trở lại.


Quán mới mở cửa chạy thử từ hồi Tết, dù còn một vài hạng mục vẫn chưa làm xong.

Chúng tôi ít nhiều ngạc nhiên khi nhìn thấy nó liên tục xuất hiện suốt mấy tháng trời trên khắp các mạng xã hội, dù chưa hề có chiến dịch truyền thông nào. Bằng một cách nào đó, người ta đã tìm đến, rồi kể lại cho nhau nghe về việc họ tìm thấy một khu vườn nằm lọt thỏm giữa đô thị đông đúc.

Thỉnh thoảng lại bắt gặp ai đó đăng ảnh chụp với nơi này. Người ta đứng, ngồi, ăn uống, di chuyển, trò chuyện, hoặc lặng im. Bên cạnh hoa cỏ, dưới những bóng cây.

Thỉnh thoảng chúng tôi ghé thăm công trình, kiểm tra một vài chỗ còn dang dở, đồng thời ngắm nhìn nó ở những thời điểm khác nhau trong ngày. Cây cỏ sinh sôi thêm sau mỗi lần ghé lại. Và mỗi ngày đều đặn, nắng chậm rãi miết lên từng ngóc ngách của nơi chốn.

Chúng tôi nghĩ dường như mình đã nghe tiếng của nơi chốn êm đềm thở, những lúc gió đi qua khe nhỏ giữa những khối nhà. Tiếng đều đặn như có một trái tim đang thực sự đập ở đâu đó rất gần.


Chỉ là không nhiều người biết chúng tôi là những người đã vẽ nó. Và chuyện đó có khi cũng chẳng cần thiết.

Công trình bình thản sống cuộc đời riêng. Chúng tôi thỉnh thoảng chạy ngang thì dừng lại, đứng từ xa quan sát, cảm thấy biết ơn vì đã có thể nhìn thấy nó trong hình hài mà mình từng hình dung.

Thử thách của chủ đầu tư đặt ra đã tìm được lời giải, song song với câu trả lời cho một câu đố khác chúng tôi âm thầm giữ riêng cho bản thân.

Để rồi khi có thể an tâm buông hết những bản vẽ xuống, chúng tôi vẫn mênh mang nhớ khu vườn hoang mà chỉ có mình cùng một vài người khác từng nhìn thấy.

Cái ngày cánh cổng sắt xiêu vẹo hé mở, vừa đủ để một người nép mình len chân bước vào khu vườn cổ tích nằm giữa lòng thành phố.


Chúc khu vườn sẽ tiếp tục đời sống an nhiên trong ngày tháng của chúng ta.

Và chúc ngày tháng của chúng ta, sẽ luôn cùng với những khu vườn. Của hiện tại, và cả trong ký ức.

Mừng khởi đầu mới - Miyama - Modern Tokyo Restaurant Cafe

-House on Tree-

Dọn dẹp máy tính, tìm thấy ảnh một công trình chúng tôi đã làm gần mười năm trước. Một chỗ nhỏ xíu, cũng không có gì đặc...
05/04/2026

Dọn dẹp máy tính, tìm thấy ảnh một công trình chúng tôi đã làm gần mười năm trước. Một chỗ nhỏ xíu, cũng không có gì đặc biệt. Công trình thuở mới vào nghề cũng ngây ngô đầy lỗi.

Nhưng có một câu chuyện của nơi này mà bao nhiêu năm vẫn nhớ hoài.


Năm đó, hai anh chị chủ nhà tìm đến văn phòng chúng tôi nhờ xây một cái chòi giữ đất, ở giữa một mảnh vườn rộng vùng ngoại ô. Để cuối tuần họ ghé thăm thì có chỗ trú nắng hoặc tránh mưa. Cùng một cái bếp nhỏ, và một nhà vệ sinh. Mọi thứ đơn giản và kiên cố, vì thường ngày sẽ không có ai ở lại.

Bên cạnh những yêu cầu thông thường đó, họ cũng cho chúng tôi xem ảnh chụp một cái đầu tượng phật bằng đá khá lớn. Họ bảo vừa thỉnh được từ một nơi chuyên làm ra những bức tượng cho ngôi chùa mà họ hay ghé thăm. Bức tượng đã được sư thầy làm phép, một kiểu ban phước lành. Họ muốn chúng tôi sắp xếp đặt nó ở công trình sắp làm.

Đó là một khoảnh khắc mà chúng tôi nhớ mình đã cảm thấy rất băn khoăn.


Chúng tôi nói với họ một câu chuyện mình từng được kể.

Người ta vốn không làm ra tượng phật đề gợi nhắc về một nhân vật nào cụ thể, nghĩa là một người có một gương mặt gắn liền với danh tính của họ.

Vì nếu là phật Thích Ca Mâu Ni (Siddhartha Gautama) thì ông vốn là người gốc Ấn Độ, với những đặc trưng rất dễ nhận biết qua nét mặt, tóc, trang phục.. cho nên những tượng phật hiện tại thường gặp được ở đền chùa không thể nào đang mang đúng hình dáng gương mặt của ông.

Gương mặt của tượng phật ở những ngôi đền cổ cũng rất khác với chùa chiền sau này.

Do đó, tượng phật thực chất làm ra là để tả tính phật. Mà tính phật thì nằm trong một tổng thể lớn hơn là chỉ có gương mặt. Đó là tương quan giữa mặt mũi, khóe miệng, hướng mắt, dáng người, góc nghiêng của cổ, bờ vai, bàn tay, bàn chân, thậm chí là nếp áo..

Cho nên ngày trước, lưu truyền một nguyên tắc bất thành văn khi làm tượng phật, là không ai làm tượng mà chỉ làm đầu. Vì tượng phật không được làm ra để trở thành một món đồ trang trí, dù là đặt trong sự sùng bái tín ngưỡng.

Những tượng chỉ có phần đầu của phật được mua bán trôi nổi hoặc trưng bày trong các bảo tàng, đều xuất phát từ tượng nguyên người bị đục, cắt. Có khi chỉ đơn giản là để dễ vận chuyển khỏi nơi vốn thuộc về. Vì một lý do gì đó trong lịch sử, chắc hẳn xuất phát từ mong muốn chiếm hữu, người ta đã hành động như vậy. Phần đầu tượng phật lúc này giống với một chiến lợi phẩm hơn là một lời nhắc nhở về phật tính.

Hệ quả của việc này là thời nay, trong rất nhiều bảo tàng hoặc đền chùa cổ, có thể dễ dàng bắt gặp rất nhiều tượng phật chỉ còn lại phần thân. Hoặc những tượng có phần đầu, nhưng từ cổ trở xuống là những dấu vết gãy vỡ.

Sau này, người ta sao chép lại những tượng đầu phật mà quên mất lý do. Người mua tượng cũng quen với việc xem trọng gương mặt như một sự biểu hiện chính, mọi thứ khác chỉ là phụ, để rồi bỏ qua sâu xa gốc rễ là hình dáng và phật tính bao trùm lên tổng thể.

Tượng đầu phật, một ngày bỗng được bắt gặp mua bán như một món đồ lưu niệm.


Nhớ trong một phim hài của Hàn Quốc, có nhóm xã hội đen vì trốn cảnh sát và giang hồ mà lên náu nhờ cửa chùa. Để được ở lại, họ đồng ý tuân theo quy định chùa, cũng dậy sớm, học kinh, cũng quét tước lau dọn.

Một hôm, lúc đang lau bàn thờ, do nghịch phá mà làm đổ cả tượng phật. Gãy mất một bên tai.

Các sư đang tu trong chùa vốn đã không ưa gì nhóm này, lên mách với trụ trì, có ý muốn đuổi họ đi. Vị sư già không những không tức giận mà còn mỉm cười, khẽ gõ đầu sư trẻ, rồi bảo. Vậy các anh học phật, tụng kinh, vái lạy bao nhiêu năm là vái lạy cái tượng thôi à ?


Năm đó, chủ nhà nghe xong chuyện vẫn nhất quyết muốn đặt bức tượng ở đây. Chúng tôi đành thở dài, nói là mình sẽ tìm cách.

Chúng tôi khoét một ô tròn cuối mái nhà, làm một cái hồ nước ngay bên dưới khoảng trống đó. Trong hồ đổ bùn và trồng hoa sen. Rồi tượng đầu phật được đặt vào giữa hồ sen, nước ngập quá cổ.

Chúng tôi để hồ nước làm thay mình việc còn lại. Lúc này hình dáng của tượng phật được tạo ra bằng tâm trí người quan sát. Ngồi hay đứng, tĩnh yên hay xáo động, đều nằm trong mỗi người cả.

Ngày nắng, ánh sáng đi qua ô tròn từ sớm đến chiều, chiếu sáng mặt hồ và bức tượng ở những góc sáng tối khác nhau. Ngày mưa, chuyện cũng diễn ra như vậy.


Năm đó, chúng tôi nghĩ mình đã học được một điều gì to lớn từ bức tượng phật chỉ có phần đầu. Từ những gì mình biết, và từ cả những gì mình chưa biết.

-House on Tree-

Hôm kia có dịp ngồi nói chuyện với thằng em, là nhân viên thực tập cũ hồi còn đi học, mới ra trường cuối năm rồi. Nó kể ...
29/03/2026

Hôm kia có dịp ngồi nói chuyện với thằng em, là nhân viên thực tập cũ hồi còn đi học, mới ra trường cuối năm rồi. Nó kể chuyện vừa được nhận vào một công ty, lương cũng khá, được làm hẳn vị trí thiết kế ý tưởng dù mới thử việc thôi. Vì công ty bên đó nhiều dự án quá, nó kể, nên quơ được đứa nào là nhận đứa đó, xong giao cho mỗi đứa vẽ một căn nhà.

Chúng tôi cười. Hỏi, vậy mày có biết mày đang vẽ cái gì không, cái đó có được xây không, nếu có xây, thì ai sẽ sống trong đó ?

Nó gãi đầu. ấp úng một chút, rồi bảo sao các anh cứ xem thường, em cũng là kiến trúc sư mà anh.

Chúng tôi lại cười. Thế, kiến trúc sư cho bọn anh hỏi, bỏ qua những cái mày đã vẽ đi, thế mày đã xây được bao nhiêu công trình rồi ?

Thằng em đành thở dài bất lực. Chưa anh ạ, anh biết em mới ra trường mà.

Đành nói với nó mấy lời.


Thứ nhất, công việc đến trước, danh xưng đến sau. Một người chữa được bệnh nhiều lần, người ta gọi anh ta là thầy lang hoặc bác sĩ. Một người vẽ tranh, tranh của anh ta được trưng bày, anh ta thành họa sĩ. Một người luôn tìm kiếm chân lý, anh ta có thể là một nhà khoa học, một triết gia, hoặc đơn giản chỉ là một người tu hành.

Chiếc áo không quyết định người mặc nó.

Mục đích tồn tại của một kiến trúc sư là xây dựng. Dù người khác có gọi anh ta với bất kỳ cái tên nào, một thợ xây, một kẻ lập dị hay một kẻ khùng. Nếu khi đó mà anh ta vẫn tiếp tục vẽ và xây, bằng trí tuệ và năng lực tư duy độc lập của anh ta, thì anh ta vẫn xứng đáng hơn hàng nghìn người khác dù mang danh xưng đó, mang bằng cấp đó, nhưng không có năng lực tự xây nên một công trình nào.

Nghề nghiệp nằm ở kỹ năng tự mài giũa của một người, không phải bởi danh xưng hay bằng cấp người khác trao cho họ.


Thứ hai, không có kiến trúc sư nào được phép quên người sẽ sử dụng công trình của anh ta.

Anh ta có thể nghĩ đến họ nhiều hoặc ít, nhưng anh ta không được phép quên họ. Một đôi khi, anh ta có thể quên mất ai đang trả tiền cho mình để xây dựng công trình đó, quên luôn mình đang làm việc cho ai, nhưng nhất định không được quên ai sẽ sử dụng nó.

Kiến trúc là dành cho con người. Loài mối xây dựng theo cách của chúng, nuôi dưỡng thứ kiến trúc riêng của chúng. Loài ong, loài kiến, hay loài chim cũng làm tương tự. Đó là nơi kiến trúc được sinh ra.

Một trường học tạo ra là dành cho học sinh và thầy cô sử dụng. Một cái chợ được hình thành từ nhu cầu buôn bán. Hay kể cả một nhà thờ, nơi thường được gọi là mái nhà của Chúa, thực ra cũng không dành cho một thực thể siêu nhiên nào, thay vào đó là nơi để con người tìm thấy được kết nối của họ với Chúa.

Nếu một công trình được xây dựng, mà người tạo ra nó không thể trả lời mình đang xây nó cho ai, thì hoặc anh ta chỉ đang giả vờ là mình biết xây dựng, hoặc thứ duy nhất anh đang xây dựng chỉ là ảo ảnh về bản thân mình.


Thứ ba, mức lương không quyết định năng lực.

Dĩ nhiên đó cũng là một tham chiếu. Nhưng trong xã hội hiện tại, câu hỏi luôn cần phải đặt ra là ai mới là người đang thực sự trả lương cho mình.

Ví dụ, một tập đoàn bằng cách nào đó lấy được một khu đất vốn trước đó không được phép xây dựng. Một khu rừng, đỉnh núi, hay bờ biển, hoặc một ngôi làng đã tồn tại ở đó từ trăm năm trước. họ nhanh chóng biến nó thành dự án. Từ dự án, họ vẽ ra viễn cảnh về một khu đô thị sầm uất. Rồi họ thuê người vẽ rất nhiều thứ ở đó, những hình ảnh đẹp được tạo ra bằng phần mềm hiện đại, lung linh như giấc mơ. họ xây cả những căn nhà mẫu. Và dĩ nhiên, bán chúng kèm theo những lời hứa.

Đoán xem, ai sẽ là người được thuê về, trả lương hậu hĩnh vượt khỏi mức thông thường vài lần để vẽ những công trình đó ?

Đoán xem, chúng rồi có được xây dựng hay không. Nếu có, thì nó dành cho ai ?

Và bây giờ, không phải đoán nữa mà hãy nghĩ kĩ xem, ai đang thực sự là người trả lương ? Và những đồng lương đó, thực sự đến từ đâu ?

Đây chỉ là một ví dụ giữa hàng trăm nghìn sự thật đang tồn tại. Không hẳn nó luôn đúng. Nhưng sự khác biệt giữa một người trẻ và một người không còn trẻ nữa là đôi mắt đã nhìn thấy nhiều để quyết định điều gì nên làm, và điều gì không nên.

Một cá nhân tạo ra sản phẩm, ở trạng thái vật chất hoặc tư duy, rồi bán nó. Khoản thù lao anh ta nhận được phản ánh giá trị thứ anh ta tạo ra. Thị trường quyết định con số đó.

Nếu nhiều người có thể tạo ra cùng một sản phẩm, cùng một chất lượng, nhưng chỉ một số ít có thể bán được nó ở giá cao hơn vài lần, thì hoặc có điều gì đang bị che giấu đằng sau cuộc mua bán đó, hoặc thị trường đó sẽ không thể tồn tại bền vững.


Chúng ta đều đang bán cuộc đời mình, dưới dạng thời gian hoặc tâm sức, để nhận lại một cái gì đó. nhưng ý nghĩa tồn tại đằng sau cuộc mua bán đó, mới chính là mục đích đời sống mỗi người.

Người trẻ chọn tôn thờ cái tôi, vì đó là thứ lớn nhất, hoặc duy nhất mà họ có.

Người không còn trẻ nữa chọn đồng hành với cái tôi, vì đó là người bạn đáng tin nhất mà họ có. Dĩ nhiên, trong trường hợp họ còn chưa đánh mất nó.

-House on Tree-

Address

Saigon
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhà Trên Cây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nhà Trên Cây:

Share