20/05/2026
Có những thứ đi qua rồi mới thấy nhớ.
Như mùi khói bếp củi ngày nhỏ… cứ len lỏi trong tóc, trong áo, trong cả ký ức của một thời nghèo mà vui.
Bếp củi miền quê không chỉ để nấu cơm.
Nó là nơi mẹ ngồi nhóm lửa từ tinh mơ, là tiếng củi nổ lép bép giữa chiều mưa, là nồi khoai nóng hổi những ngày mất điện, là mùi cá kho thơm cả một góc nhà.
Ngày đó, căn bếp lúc nào cũng ám khói.
Mắt cay xè, mặt lem tro, vậy mà chẳng ai than cực.
Chỉ cần cả nhà ngồi quây quần bên bếp lửa, nghe tiếng gió ngoài hiên, đã thấy lòng yên đến lạ.
Lớn lên rồi mới biết…
Thứ khiến người ta nhớ nhất không phải món ăn ngon, mà là cảm giác được chờ cơm trong ánh lửa bập bùng của căn bếp cũ.
Bây giờ nhiều nhà dùng bếp ga, bếp điện. Nhanh hơn, sạch hơn.
Nhưng đôi khi giữa phố thị, người ta vẫn thèm một mùi khói quê, thèm tiếng lửa reo dưới nồi cơm chiều, thèm cảm giác bình yên mà chỉ bếp củi mới có thể giữ lại.