03/12/2025
HÃY CỨ 'LÀ MÌNH'
Bạn mình kể rằng từ nhỏ bạn đã luôn được mọi người khen là thông minh, nên gia đình đặt rất nhiều kỳ vọng vào anh ấy, nhiều hơn rất nhiều so với người anh trai. Ngược lại, anh trai của anh ấy lại thường được khen là đẹp trai thay vì thông mình, nên anh ấy nỗ lực rất nhiều.
Lớn lên, anh trai đi đúng con đường mà cả gia đình lẫn xã hội đều kỳ vọng. Học xong đại học, lên thạc sĩ, đến tiến sỹ, rồi mở công ty năng lượng. Vốn đã đẹp trai, nay lại có sự nghiệp vô cùng viên mãn, người anh trở thành mẫu đàn ông hoàn hảo trong mắt người đời. Còn bạn mình, người em trai thì lại đi một con đường khác - anh ấy bỏ dở đại học, lăn lộn làm đủ mọi nghề, đến cuối cùng tìm được công việc mà anh yêu thích, đó là làm phim. Thành công hay không thì chưa bàn đến, nhưng anh ấy hạnh phúc và cảm thấy được là chính mình.
Nhưng trong mắt gia đình anh thì anh là một kẻ thất bại, và anh vẫn hay buột miệng nói rằng - anh chính là nỗi đau lớn nhất trong đời của bố mẹ anh, vì đã không trở nên tài giỏi hơn anh trai mình. Và anh luôn cảm thấy có lỗi vì điều đó - anh luôn cảm thấy có lỗi vì đã không thể trở thành con người mà gia đình anh muốn anh trở thành, anh luôn cảm thấy có lỗi vì đã làm bố mẹ anh khổ đau cả đời như vậy. Hôm qua, lại một lần nữa anh nói trong vô thức với mình như thế.
Và mình đã hỏi anh hai câu hỏi,
Câu hỏi thứ nhất: Nếu anh sinh ra là l.g.b.tttt và bố mẹ anh chưa đủ nhận thức lẫn cởi mở để chấp nhận điều đó, thì liệu bản thân anh có nên cảm thấy có lỗi vì con người thật đấy của mình hay không? Hay anh nên học cách chấp nhận, yêu thương con người mà mình đang là rồi nỗ lực hết sức để tự hào về con người đó và làm con người đó hạnh phúc?
Câu hỏi thứ hai: Nếu anh trai anh thành công và toả sáng như vậy vẫn không khiến bố mẹ anh hạnh phúc, vậy thì điều gì sẽ chắc chắn là anh thành công và toả sáng hơn sẽ khiến bố mẹ anh hạnh phúc? Nếu bố mẹ anh không biết thế nào là đủ, nếu họ không biết điều gì thực sự mang lại ý nghĩa cho cuộc sống này, vậy thì con cái phải thành công và toả sáng như thế nào mới có thể làm hài lòng họ? Hay là dù có đạt được bao nhiêu thành tựu đi chăng nữa, họ vẫn sẽ muốn có hơn?
Đây có lẽ là một câu chuyện không quá xa lạ gì với người Việt, cha mẹ so sánh con cái với người ngoài, cha mẹ so sánh con cái lẫn nhau, cha mẹ kỳ vọng con cái phải trở thành người thành công giống một chuẩn mực nào đó mà xã hội đặt ra, cha mẹ kỳ vọng con cái phải trở thành người mà bản thân họ muốn trở thành, rồi lại dằn vặt con cái cả đời khi chúng không làm được hoặc không chọn làm điều đó. Kết quả là, cuối cùng, chẳng ai được hạnh phúc.
Mình dám chắc chắn là rất nhiều người nhìn thấy chính mình ở đâu đó trong bài viết này, nên mình sẽ viết tiếp phần sau của cuộc trò chuyện với người bạn ấy. Để nó ở đây như một lời nhắn nhủ cho những đứa trẻ đang phải vật lộn giữa việc chọn sống là chính mình hay chọn trở thành người mà cha mẹ mong muốn.
Đầu tiên, don't be sorry for who you are - bạn không cần phải cảm thấy có lỗi hay áy náy về con người thật của bạn. Chỉ cần không làm hại tới người khác, mọi mong muốn của bạn đều đẹp đẽ và đáng được trân trọng, dù bạn muốn trở thành ai và sống cuộc đời như thế nào.
Tiếp theo, hạnh phúc là quyền lợi và trách nhiệm cá nhân của mỗi chúng ta, và không ai trong chúng ta được quyền chịu trách nhiệm hoàn toàn cho hạnh phúc của kẻ khác. Nói cách khác, mỗi người có một cuộc đời, cha mẹ cần học cách chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của chính mình thay vì đặt nó lên vai con cái, và con cái nên chọn sống cuộc đời chúng muốn thay vì phản bội bản thân để đáp ứng kỳ vọng của cha mẹ.
Cuối cùng, nếu cha mẹ bạn không hạnh phúc chỉ vì bạn không trở thành người mà họ mong muốn thì đó không phải là lỗi của bạn. Thực ra, họ không hạnh phúc vì họ không hiểu rõ chính mình, không biết mình muốn trở thành ai và sống cuộc đời như thế nào. Và nếu họ không hạnh phúc vì không biết điều mà bạn đã biết, thì tại sao bạn lại huỷ hoại hạnh phúc của mình vì cái 'không biết' của họ, tại sao bạn lại chọn làm sai đáp án để phải tiếp tục học đi học lại bài học mà cả đời họ không tốt nghiệp được?
Hãy luôn chọn sống là chính mình bạn nhé, vì đó không phải là lỗi lầm, mà là sự dũng cảm.
Cre: Choose Your Health and Healing