24/12/2025
Dự án mới của chúng tôi
Chúng tôi luôn nghĩ:
mọi công trình đều là một cuộc đối thoại với nơi nó hiện diện.
Mảnh đất ven sông này không rộng.
Nó hẹp, dài, và mỗi năm đều bị nước ghé thăm.
Con sông không cần hỏi ý kiến chúng ta khi dâng lên,
nó chỉ làm điều mà nó đã làm từ rất lâu rồi.
Vậy câu hỏi không phải là làm sao để thắng nó,
mà là: mình có thật sự cần phải thắng không?
⸻
Chúng tôi chọn cách nương tựa vào nó.
Tầng trệt được để trống, như một khoảng thở.
Không phải vì dư diện tích,
mà vì có những thứ không nên bị chiếm chỗ.
Nước cần đường đi của nó.
Gió cần không gian để thổi qua.
Và con người, đôi khi cũng cần học cách lùi lại một bước.
⸻
Những cabin được nâng lên cao, mỗi cái là một hình khối độc lập.
Không gắn chặt, không cố định vĩnh viễn.
Chúng ở đó, nhưng sẵn sàng rời đi.
Chúng tôi thấy có gì đó rất thật trong cách tồn tại này.
Kiến trúc không phải lúc nào cũng cần phải là “vĩnh cửu”.
Đôi khi, giá trị nằm ở khả năng không để lại vết thương khi rời khỏi.
⸻
Hình thức kiến trúc được giữ ở mức tối giản.
Mái dốc. Gỗ sẫm màu.
Không cố gắng kể câu chuyện của mình quá to.
Bởi vì nơi này đã có sông, có cây, có ánh sáng,
và chúng nói hay hơn bất kỳ công trình nào.
⸻
Khi nghĩ về kinh tế, chúng tôi không còn tin nhiều vào những con số lớn.
Tôi tin vào sự vừa đủ.
Vừa đủ để vận hành.
Vừa đủ để duy trì.
Và vừa đủ để không buộc công trình phải trả giá quá đắt cho sự tồn tại của nó.
Mô hình mô-đun cho phép làm từng phần,
giống như cách chúng ta học cách sống:
từng giai đoạn, từng điều chỉnh, từng quyết định nhỏ.
⸻
Nhưng điều khiến tôi trăn trở nhất vẫn là phát thải.
Mỗi khối bê tông, mỗi thanh thép,
đều mang theo một phần khí thải mà ta không nhìn thấy.
Chúng ở đó, rất lâu sau khi công trình hoàn thành.
Với dự án này, chúng tôi cố gắng giảm đi phần vô hình đó.
Ít bê tông hơn.
Ít thép hơn.
Nhiều gỗ hơn — một vật liệu biết giữ lại carbon thay vì thải ra.
Không phải để gọi nó là “xanh”,
mà để có thể ngủ yên hơn một chút với những gì mình đã làm.
⸻
Dự án này nhỏ.
Nhưng với chúng tôi, nó là một lời nhắc.
Rằng kiến trúc không chỉ là việc tạo ra hình khối,
mà là việc chọn cách tồn tại.
Và trong một thế giới đang quá tải,
có lẽ lựa chọn khiêm tốn nhất lại là lựa chọn mạnh mẽ nhất.
⸻
Nếu bạn cũng đang làm kiến trúc,
hoặc đơn giản là đang xây dựng điều gì đó cho riêng mình,
Chúng tôi hy vọng bạn sẽ dành một chút thời gian để hỏi:
Mình đang thêm vào thế giới này điều gì và mình đã lấy đi những gì?
-----------------------------------------------------------
Our new project
We have always believed that
every building is a dialogue with the place it inhabits.
This riverside site is not large.
It is narrow, elongated, and each year, the water returns.
The river does not need our permission when it rises—
it simply does what it has done for a very long time.
So the question is not how to overcome it,
but rather: do we truly need to?
⸻
We chose to lean into it.
The ground floor is left completely open, like a pause to breathe.
Not because there is excess space,
but because some things should not be occupied.
Water needs its path.
Wind needs room to move.
And sometimes, people need to learn how to step back.
⸻
The cabins are lifted above the ground,
each one an independent volume.
Not anchored, not permanent.
They are there—yet always ready to leave.
There is something deeply honest in this way of existing.
Architecture does not always need to be permanent.
Sometimes, its value lies in the ability
to depart without leaving a wound behind.
⸻
The architectural expression is kept deliberately minimal.
A pitched roof. Dark timber.
No attempt to speak too loudly.
Because this place already has a river, trees, and light—
and they speak more eloquently than any building ever could.
⸻
When we think about economics,
we no longer put much faith in large numbers.
We believe in just enough.
Enough to operate.
Enough to sustain.
Enough so the building does not have to pay
an excessive price for its own existence.
A modular system allows the project to grow in parts,
much like the way we learn to live:
through stages, adjustments, and small decisions.
⸻
But what weighs on us the most is still emissions.
Every block of concrete, every piece of steel,
carries an invisible trace of carbon.
A trace that remains long after construction is complete.
With this project, we try to reduce that unseen burden.
Less concrete.
Less steel.
More timber—
a material that stores carbon rather than releasing it.
Not to label the project as “green,”
but simply to be able to sleep a little more peacefully
with the choices we have made.
⸻
This project is small.
But to us, it serves as a reminder.
That architecture is not only about shaping forms,
but about choosing a way of existing.
And in a world already carrying too much weight,
perhaps the most modest choice
is also the most powerful one.
⸻
If you are also working in architecture,
or simply building something of your own,
we hope you take a moment to ask:
What am I adding to this world and what am I taking away?