Người Về Bên Suối

Người Về Bên Suối Người về bên suối…
Bỏ lại sau lưng những mùa bụi đỏ. Giữ cho mình một khoảng lặng giữa nhân gian.

10/07/2026

Vợ ơi

10/07/2026

Lời thì thầm cùng bà xã

10/07/2026

Niềm Hạnh Phúc

10/07/2026

🌅 ĐÀ LẠT HOÀNG HÔN 2019 | MỘT CHUYỆN TÌNH GIỮA MÙA XUÂN 🌸

Có những cuộc gặp chỉ kéo dài một buổi chiều, nhưng đủ để trở thành ký ức theo suốt một đời.

Mùa xuân năm 2019, giữa thành phố Đà Lạt ngập tràn sắc hoa, hai người yêu nhau sau nhiều tháng xa cách đã có dịp gặp lại. Họ cùng dạo bước trong Vườn hoa Đà Lạt, ngắm Hồ Xuân Hương lúc hoàng hôn, ghé Cà phê Tùng để lưu giữ hương vị phố núi, tản bộ qua chợ Đà Lạt, dừng chân bên Cối Xay Gió và ghi lại những bức ảnh kỷ niệm vẫn còn được gìn giữ cho đến hôm nay.

Ca khúc **"Đà Lạt Hoàng Hôn 2019"** không chỉ kể về một chuyến đi, mà còn là câu chuyện của một tình yêu chân thành. Dẫu thời gian trôi qua, những bức ảnh cũ vẫn lưu giữ nụ cười, ánh mắt và những khoảnh khắc hạnh phúc của một mùa xuân không thể nào quên.

Hy vọng khi lắng nghe ca khúc này, mỗi người sẽ nhớ về một người từng làm trái tim mình rung động, một thành phố từng in dấu yêu thương và một ký ức sẽ mãi không phai theo năm tháng.

Xin cảm ơn quý cô chú, anh chị và các bạn đã đồng hành cùng **Người Về Bên Suối**.

❤️ Nếu yêu thích ca khúc, xin hãy nhấn **Like**, **Đăng ký kênh**, **Chia sẻ** và **Bật chuông thông báo** để không bỏ lỡ những sáng tác mới.

© Bản quyền tác phẩm: **Người Về Bên Suối**





10/07/2026

🌸 CHỈ NHÌN DÁNG BÀ XÃ THÔI ÔNG XÃ ĐÃ YÊU RỒI 🌸

Có những bức ảnh chỉ ghi lại một khoảnh khắc, nhưng lại lưu giữ cả một câu chuyện.

Bức ảnh này được ghi lại vào đầu năm 2024 tại Chùa Ông Núi (Linh Phong Thiền Tự), xã Cát Tiến, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Hôm ấy, bà xã lặng lẽ bước lên những bậc tam cấp để dâng hương lễ Phật, còn ông xã âm thầm đi phía sau, ngắm nhìn dáng người đã cùng mình đi qua biết bao vui buồn của cuộc sống.

Hai năm sau, mỗi lần nhìn lại bức ảnh ấy, cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn. Chính từ khoảnh khắc bình dị nhưng đầy yêu thương đó, ca khúc **"Chỉ Nhìn Dáng Bà Xã Thôi Ông Xã Đã Yêu Rồi"** đã ra đời.

Đây không chỉ là một bản Bolero về tình yêu vợ chồng, mà còn là lời tri ân dành cho người phụ nữ luôn tảo tần, đảm đang và thủy chung. Đồng thời cũng là lời nguyện cầu đầu năm, mong bà xã luôn mạnh khỏe, mua may bán đắt, gia đình bình an và hạnh phúc.

Hy vọng khi lắng nghe ca khúc này, mỗi người sẽ thêm yêu và biết trân trọng người bạn đời đang đồng hành cùng mình trên chặng đường cuộc sống.

Xin mời cô chú, anh chị và các bạn cùng thưởng thức. Nếu thấy đồng cảm, hãy chia sẻ để lan tỏa những giá trị đẹp của tình nghĩa vợ chồng.

❤️ Người Về Bên Suối







HỒ SƠ DI SẢN TÁC PHẨM ÂM NHẠC

Tên tác phẩm:
CHỈ NHÌN DÁNG BÀ XÃ THÔI ÔNG XÃ ĐÃ YÊU RỒI

Thể loại:
Bolero trữ tình – Tình ca vợ chồng.

Ngôn ngữ:
Tiếng Việt.

Chủ sở hữu bản quyền:
Người Về Bên Suối.

Năm hình thành ý tưởng:
2024.

Năm hoàn thiện:
2026.

────────────────────────

HOÀN CẢNH RA ĐỜI

Tác phẩm được khởi nguồn từ một khoảnh khắc có thật vào đầu năm 2024 tại Chùa Ông Núi (Linh Phong Thiền Tự), danh lam thắng cảnh nổi tiếng thuộc xã Cát Tiến, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định (đơn vị hành chính tại thời điểm bức ảnh được ghi lại).

Trong chuyến lễ chùa đầu năm, bà xã lặng lẽ bước lên những bậc tam cấp để dâng hương lễ Phật. Ông xã đi phía sau và ghi lại khoảnh khắc ấy bằng một bức ảnh. Không có sự sắp đặt, không có diễn xuất, chỉ là một hình ảnh đời thường nhưng chứa đựng tình yêu, sự trân trọng và lòng biết ơn dành cho người bạn đời.

Hai năm sau, mỗi lần nhìn lại bức ảnh, cảm xúc vẫn nguyên vẹn. Dáng đi hiền hòa, sự mặn mà của thời gian, đức hy sinh, sự tảo tần và lòng thủy chung của bà xã đã trở thành nguồn cảm hứng để hình thành ca khúc này.

────────────────────────

THÔNG ĐIỆP

Tình yêu đẹp nhất không phải là những lời hứa lớn lao mà là sự đồng hành lặng lẽ suốt cuộc đời.

Khi còn có thể cùng nhau đi lễ chùa, cùng nhau nguyện cầu bình an và cùng nhau bước đi trên một con đường, đó đã là hạnh phúc lớn nhất.

Tác phẩm tôn vinh người phụ nữ Việt Nam – dịu dàng, đảm đang, thủy chung – và nhắc nhở mỗi người hãy biết yêu thương, trân trọng người bạn đời của mình trước khi thời gian trôi qua.

────────────────────────

GIÁ TRỊ NGHỆ THUẬT

Tác phẩm được xây dựng theo phong cách Bolero truyền thống, giai điệu nhẹ nhàng, ca từ mộc mạc, gần gũi nhưng giàu cảm xúc. Nội dung dựa trên câu chuyện có thật và hình ảnh có thật, tạo nên tính chân thực và giá trị lưu giữ lâu dài.

────────────────────────

PHỐI KHÍ ĐỀ NGHỊ

• Guitar Bolero.
• Guitar Acoustic.
• Accordion.
• Violin.
• Sáo trúc.
• Piano nhẹ.
• Cello nền.
• Bass mộc.
• Trống Bolero tiết tấu chậm.
• Pad hòa âm rất nhẹ tạo không gian linh thiêng.

Tempo: 68–72 BPM.

────────────────────────

KHÔNG GIAN ÂM NHẠC

Ấm áp – Trang nghiêm – Hoài niệm – Hạnh phúc – Bình yên.

Người nghe có cảm giác như đang theo bước bà xã lên Chùa Ông Núi giữa buổi sáng đầu xuân, trong tiếng chuông chùa, tiếng gió và ánh nắng dịu nhẹ.

────────────────────────

GIÁ TRỊ DI SẢN

Đây là tác phẩm được hình thành từ ký ức thật, hình ảnh thật và cảm xúc thật, ghi lại một khoảnh khắc đẹp của tình nghĩa vợ chồng trong đời sống Việt Nam. Đồng thời lưu giữ hình ảnh Chùa Ông Núi – một điểm đến văn hóa, lịch sử và tâm linh của vùng đất Bình Định.

────────────────────────

BẢN QUYỀN

© Người Về Bên Suối.

Toàn bộ lời ca, ý tưởng sáng tác, bản phối, bản ghi âm, hình ảnh minh họa, hồ sơ di sản và các sản phẩm truyền thông liên quan thuộc quyền sở hữu của **Người Về Bên Suối**. Mọi hình thức sao chép, chỉnh sửa, phát hành hoặc khai thác thương mại khi chưa có sự cho phép của chủ sở hữu bản quyền đều không được phép.

🌙 TÂM SỰ ĐÊM KHUYA | Giá như ngày ấy...Có những đêm, ngồi một mình giữa tiếng mưa, anh lại nghĩ về một điều đã theo anh ...
08/07/2026

🌙 TÂM SỰ ĐÊM KHUYA | Giá như ngày ấy...

Có những đêm, ngồi một mình giữa tiếng mưa, anh lại nghĩ về một điều đã theo anh suốt mười ba năm qua.

Giá như năm 2013, mình đã có một đứa con.

Ngày ấy, anh đã không đủ can đảm để em mang thai với anh. Bây giờ nghĩ lại, đó có lẽ là điều khiến anh hối tiếc nhất trong cuộc đời.

Nếu ngày ấy mình có một đứa con chung, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Mang tiếng cũng được.

Điều tiếng với thiên hạ cũng được.

Chỉ cần có em và con là đủ.

Năm 2014, anh ly dị.

Đến năm 2015, em cũng đứng trước ngã rẽ của cuộc đời. Dù mọi chuyện sau đó không đi đến kết thúc như mong muốn, nhưng anh vẫn luôn nghĩ...

Nếu ngày ấy chúng ta có một đứa con, có lẽ cả hai đã đủ can đảm để đi đến cùng với lựa chọn của mình.

Thời điểm ấy, sau khi ly dị, anh vẫn còn tất cả.

Anh có 2,2 ha cà phê.

Công việc làm ăn cũng đã được hai vợ chồng thống nhất chia thành hai phần, mỗi người phụ trách một thị trường riêng.

Vợ cũ của anh nhận phần lớn tài sản, gồm căn nhà mặt phố và một nhà kho lớn ngay trong thành phố.

Còn anh chỉ nhận một phần nhỏ, vì anh nghĩ rằng chỉ cần có em bên cạnh thì bao nhiêu cũng đủ. Mất tài sản rồi có thể làm lại, miễn là mình còn có nhau.

Lúc ấy, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình trắng tay.

Anh chỉ mơ về một mái ấm.

Một mái ấm có tiếng cười của con trẻ.

Một mái ấm có em.

Nhưng...

Đời người không có chữ "giá như".

Sau đó, mọi biến cố liên tiếp xảy đến.

Đến năm 2016, những chuyện không ai ngờ đã cuốn trôi gần như tất cả những gì anh từng gây dựng.

Từ đó đến hôm nay...

Anh gần như mất trắng.

Sự nghiệp không còn.

Kinh tế sa sút.

Nợ nần cứ chồng chất theo năm tháng.

Nhiều lúc ngồi nghĩ lại, anh thấy mình trách cuộc đời.

Nhưng rồi suy cho cùng...

Người anh trách nhiều nhất vẫn là chính bản thân mình.

Ngày ấy...

Anh đã không đủ can đảm.

Nếu ngày ấy anh để em mang trong mình giọt máu của hai đứa...

Có lẽ hôm nay chúng ta đã có một gia đình.

Có lẽ cuộc đời đã rẽ sang một hướng khác.

Có lẽ mỗi buổi chiều đều có người chờ anh về.

Có lẽ mỗi đêm mưa như đêm nay, anh sẽ không phải ngồi một mình viết những dòng hồi ký này.

Mười ba năm đã trôi qua.

Anh không viết những dòng này để trách em.

Càng không phải để trách số phận.

Anh chỉ muốn nói với em rằng...

Có những quyết định chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc.

Nhưng đủ để một người mang theo sự tiếc nuối suốt cả phần đời còn lại.

❤️ Nếu được quay trở lại năm 2013...

Anh sẽ không chọn như ngày ấy nữa.

Anh sẽ chọn em.

Anh sẽ chọn con.

Và anh sẽ chọn mái ấm của chúng ta.

— Người về bên suối.

🌧️🍂

🌙 TÂM SỰ ĐÊM KHUYA | Có những nơi chỉ còn lại trong ký ức...📅 29 tháng 3 năm 2013Đêm nay, tiếng mưa lại rơi.Tôi ngồi một...
08/07/2026

🌙 TÂM SỰ ĐÊM KHUYA | Có những nơi chỉ còn lại trong ký ức...

📅 29 tháng 3 năm 2013

Đêm nay, tiếng mưa lại rơi.

Tôi ngồi một mình, mở lại những tấm hình cũ, lòng bỗng lặng đi khi ký ức của mười ba năm trước bất chợt ùa về.

Chiều hôm ấy...

Anh đến trước.

Lặng lẽ chuẩn bị một góc nhỏ thật ấm áp rồi gọi điện cho em.

Anh chỉ nói nhẹ nhàng:

"Anh đợi em..."

Thế là đủ.

Không cần thêm một lời nào nữa.

Một lúc sau, em xuất hiện.

Chiếc xe quen thuộc lặng lẽ chạy vào khoảng sân nhỏ, rồi tiến thẳng đến nơi anh đang chờ.

Cánh cửa khép lại.

Bên ngoài là phố xá ồn ào.

Bên trong chỉ còn hai con người mang theo cả một bầu trời thương nhớ.

Không cần những lời hứa hẹn lớn lao.

Không cần những món quà đắt tiền.

Chỉ cần được nhìn thấy em.

Được ngồi cạnh em.

Được nghe em cười.

Thế là cả thế giới hôm ấy đã đủ đầy.

Mười ba năm đã trôi qua.

Khoảng sân ấy chắc đã đổi khác.

Con đường ấy có lẽ cũng đã đông người hơn.

Chỉ có trái tim anh vẫn nhớ như in buổi chiều năm ấy.

Đêm nay...

Anh lại ngồi một mình.

Ngoài hiên mưa vẫn rơi.

Trong tim vẫn còn nguyên cảm giác hồi hộp của người đàn ông năm ấy, cứ nhìn đồng hồ rồi mong cánh cửa sẽ mở ra, để người mình yêu lại mỉm cười bước đến.

Ước gì...

Thời gian có thể quay ngược.

Không phải để thay đổi điều gì.

Chỉ để được thêm một lần ngồi lặng lẽ đợi em.

Vì có những hạnh phúc của đời người...

Đôi khi chỉ bắt đầu từ một cuộc hẹn.

Và kết thúc bằng cả một đời nhớ thương...

🍂 Có những nơi không còn quay lại.

Nhưng ký ức thì vẫn ở đó, nguyên vẹn như ngày đầu.

— Người về bên suối.

Tâm sự đêm khuya – Giá như ngày ấy...Đêm nay, khi ngoài hiên mưa vẫn rơi lặng lẽ, anh lại nhớ về ngày 07 tháng 5 năm 201...
08/07/2026

Tâm sự đêm khuya – Giá như ngày ấy...
Đêm nay, khi ngoài hiên mưa vẫn rơi lặng lẽ, anh lại nhớ về ngày 07 tháng 5 năm 2013.
Mười ba năm đã trôi qua.
Có những kỷ niệm tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một đêm thật khuya, một tách cà phê còn nóng, vài bản nhạc cũ và những trang nhật ký dang dở, tất cả lại hiện về như mới hôm qua.
Đó là ngày mà đến tận bây giờ anh vẫn luôn tự trách mình.
Ngày ấy, anh không nghĩ nhiều cho bản thân. Anh chỉ nghĩ đến em. Anh sợ em sẽ vất vả, sợ em phải mang thêm gánh nặng, sợ cuộc sống chưa đủ điều kiện để lo cho một mái ấm trọn vẹn. Vì cái sợ ấy, anh đã chọn điều mà hôm nay nhìn lại, anh thấy đó là sự dại khờ lớn nhất của cuộc đời mình.
Nếu ngày ấy anh can đảm hơn...
Nếu anh dám đón nhận tất cả như món quà của số phận...
Biết đâu hôm nay chúng mình đã có một đứa con chung.
Biết đâu trong ngôi nhà nhỏ đã có tiếng cười của con trẻ, có những bữa cơm đoàn viên, có những buổi chiều chờ nhau trở về và những đêm mưa không còn ai phải nằm cô đơn.
Có lẽ...
Chính một đứa con sẽ là sợi dây yêu thương bền chặt nhất, giúp hai con người vượt qua những sóng gió của cuộc đời.
Nhưng cuộc sống không có chữ "giá như".
Anh không trách em.
Anh cũng không trách số phận.
Anh chỉ trách chính mình.
Có lẽ điều ngu ngốc nhất của anh không phải là nghèo, không phải là thiếu thốn, mà là đã để vuột khỏi tay một hạnh phúc mà lẽ ra cả hai chúng ta đều xứng đáng có được.
Đêm nay, ngồi một mình giữa tiếng mưa, anh mới hiểu rằng có những mất mát không phải vì thời gian, mà vì một quyết định chỉ diễn ra trong khoảnh khắc nhưng đủ để thay đổi cả cuộc đời.
Nếu em vô tình đọc được những dòng này, anh không mong em quay lại.
Anh chỉ muốn em biết rằng, trong sâu thẳm trái tim anh, vẫn còn một niềm tiếc nuối chưa bao giờ nguôi.
Không phải tiếc một ngày đã qua...
Mà tiếc một mái ấm đã không bao giờ kịp hình thành.
Và nếu được quay trở lại ngày 07 tháng 5 năm 2013, có lẽ anh sẽ không còn chọn như ngày ấy nữa.
Anh sẽ can đảm hơn.
Để giữ lấy người anh yêu.
Để giữ lấy hạnh phúc.
Và biết đâu... để hôm nay, chúng ta đã có một gia đình trọn vẹn.

Tâm sự đêm khuyaĐã hơn ba giờ sáng.Ngoài hiên, mưa vẫn rơi tí tách. Cả không gian chìm trong sự tĩnh lặng. Tôi vẫn ngồi ...
07/07/2026

Tâm sự đêm khuya

Đã hơn ba giờ sáng.

Ngoài hiên, mưa vẫn rơi tí tách. Cả không gian chìm trong sự tĩnh lặng. Tôi vẫn ngồi đây, trước màn hình máy tính, lặng lẽ viết những dòng chữ, ngắm những tấm hình vừa hoàn thành và nghe lại những giai điệu mình vừa sáng tác.

Đó là những bản tình ca, những hồi ức của tuổi học trò, những trang nhật ký của một thời biết yêu. Mỗi ca khúc, mỗi bức ảnh đều mang theo một phần ký ức mà có lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên.

Đặc biệt nhất vẫn là câu chuyện của mười sáu năm yêu một người phụ nữ. Mười sáu năm không phải là quãng thời gian ngắn. Đó là cả một phần đời, là những yêu thương, hy vọng, chờ đợi và cả những hy sinh âm thầm mà tôi đã dành trọn cho người ấy.

Người ta chịu bao nhọc nhằn ngoài cuộc sống cũng chỉ mong có một mái nhà che mưa che nắng. Cuối mỗi buổi chiều được trở về bên mâm cơm ấm cúng, có người thân đợi cửa, có vợ con để sẻ chia, và khi đêm xuống, được nằm cạnh người mình yêu thương, nghe một lời hỏi han giữa những cơn gió lạnh.

Còn tôi...

Suốt mười sáu năm yêu người ấy, điều tôi có nhiều nhất vẫn là sự cô đơn.

Đêm nào cũng trở về một căn phòng lặng im. Vẫn là chiếc giường ấy, vẫn là khoảng trống ấy, vẫn là một mình đối diện với màn đêm. Có những lúc nhìn lại cuộc đời, tôi tự hỏi mình đã có gì trong tay ngoài những ký ức.

Nhưng rồi tôi cũng học được cách bước tiếp.

Tôi lấy công việc làm niềm vui. Lấy sáng tác làm nơi gửi gắm tâm hồn. Mỗi bài hát, mỗi dòng hồi ký, mỗi câu chuyện được viết ra đều giúp tôi giữ lại những điều đẹp đẽ nhất của cuộc đời mình.

Có lẽ đêm nay tôi sẽ không ngủ.

Tôi sẽ pha thêm một ly cà phê nóng, ngồi nghe tiếng mưa và tiếp tục viết những trang nhật ký còn dang dở. Viết về mười sáu năm yêu một người phụ nữ mà tôi đã dành cả thanh xuân để yêu thương. Một tình yêu lớn đến mức, nhiều lúc tôi còn thương người ấy hơn chính bản thân mình.

Tôi biết...

Có lẽ bây giờ người ấy không còn yêu tôi nữa. Có lẽ người ấy đang chọn một con đường khác, một cuộc sống khác, cố gắng bước ra khỏi những kỷ niệm đã từng có.

Nhưng tôi không giận.

Cũng không trách.

Bởi yêu một người, đôi khi không phải là giữ người ấy ở lại bên mình, mà là mong người ấy được bình yên, dù bình yên ấy không còn có mình trong đó.

Nếu một ngày nào đó người ấy vô tình đọc được những dòng này, tôi chỉ muốn người ấy biết rằng: trong lòng tôi chưa từng có sự oán hờn.

Điều tôi luôn cầu nguyện mỗi ngày vẫn không thay đổi.

Mong người ấy luôn mạnh khỏe.

Mong mọi việc đều thuận lợi.

Mong việc làm ăn ngày càng phát đạt.

Mong cuộc sống luôn ngập tràn bình an và hạnh phúc.

Còn tôi...

Tôi sẽ tiếp tục sống với những bản nhạc, những trang hồi ký và những ký ức của riêng mình. Bởi có những mối tình, dẫu không thể đi cùng nhau đến cuối con đường, vẫn đủ đẹp để người ở lại gìn giữ suốt phần đời còn lại.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi.

Đồng hồ đã bước sang một ngày mới.

Tôi khẽ nâng ly cà phê còn nóng, mỉm cười với chính mình và lại tiếp tục viết...

Viết tiếp câu chuyện của một mối tình kéo dài mười sáu năm.

Một câu chuyện mà có lẽ, cho đến tận cuối cuộc đời, trái tim tôi vẫn sẽ gọi bằng hai chữ rất dịu dàng:

Yêu thương.

07/07/2026

Address

242 Phan Đình Phùng
Pleiku
600000

Opening Hours

Monday 07:00 - 21:00
Tuesday 07:00 - 21:00
Wednesday 07:00 - 21:00
Thursday 07:00 - 21:00
Friday 07:00 - 21:00
Saturday 07:00 - 21:00
Sunday 07:00 - 21:00

Telephone

+84931180039

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Người Về Bên Suối posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Người Về Bên Suối:

Shortcuts

Share