Con Đường Kí Ức

Con Đường Kí Ức Hồi kí về cuộc đời

17/11/2025

Hắn đi học sớm lắm thường tới trường là chưa có một ai, lớp của hắn trên sân thượng, hắn đến sớm để ngắm mây trời buổi sáng và ngắm những ta áo dài thướt tha trong nắng sớm, hắn có một tâm hồn mộng mơ nhưng xui cho hắn là hắn học ở một ngôi trường có vị trí ru hồn cho thi sĩ nên ngày nào hắn cũng là một trong những người đến sớm nhất.
Hắn học trường Nguyễn Đình Chiểu, giai đoạn trường mượn dãy lầu của nhà thờ lớn Thủ Dầu Một. Sân thượng của trường có 4 lớp học và một khoản sân lớn ở giũa, hắn học 11A3 rồi 12A3 cũng cùng 1 lớp học. Trường nằm trên đầu dốc bên này từ sân thường nhìn về hướng Bắc là con đường lớn trãi dài nhừng hàng cau, hàng dừa xa tít đến đầu dốc bên kia rất thơ mộng và lãng mạn. Vào mỗi buổi sáng khi ánh nắng len lỏi qua hàng cau là các bạn nữ trong tà áo dài tinh khôi để xe đạp thả dốc áo dài tung bay phấp phới, tóc mây thả bồng bền theo gió, những chiếc cặp nhỏ xinh trong giỏ xe, nụ cười trên môi tươi tắn, một cảnh đẹp tựa như chỉ có trong giấc mơ, hắn yêu tà áo dài tinh khôi ấy. Nhưng hắn chưa biết yêu là gì và cũng chưa yêu ai.

17/11/2025

Từ ánh mắt đầu làm tim đứng lịm
Sét đánh hồn anh giữa nắng trưa hè
Mùa thi sắp khởi em ơi
Sao nở đánh thức căn phòng say giấc ngủ
Con cá nhỏ mãi miệt mài đèn sách
Chờ đến ngày vượt vũ long môn
Em gõ cửa cho tim anh rạo rực
Gửi vào hồn những giấc mơ hoang
Và nỗi nhớ nhiều lần thổn thức
Cho a say giấc mộng thuở ban đầu
(Dấu ấn mùa thi tốt nghiệp hè năm 2001)

02/09/2025

Trong vách ngăn
Nơi quán nhỏ
Tiếng cười đùa
Hòa tiếng nhạc
Mùi hương quyện
Tuổi xanh xuân

Ngoài vách ngăn
Mưa tí tách
Người vội vã
Nhanh lướt về

Phố ướt mưa
Cây xanh mướt
Dưới ánh đèn
Mưa nhảy hát

Lòng bâng quơ
Trôi về nhỏ
Cho kí ức
Bổng hiện về

____________
Nơi quán tôi ngồi ngày xưa là một khu mộ nhỏ kế bên là cánh đồng không lớn lắm, người dân thường trồng đậu phộng và bầu bí vào đầu mùa mưa, xung quanh có nhưng hàng tre và nhiều cây rừng nhỏ. Tui có thằng bạn thân từ hồi học cấp 2. Những chiều không có đi học 2 thằng thường chở nhau đi khám phá những con đường mới chưa biết. Ngày xưa xung quanh đây có rất nhiều táo rừng, cò ke, đuôi chồn, nhãn lồng. Hè tới tui với thằng bạn hay chở nhau đi hái táo rừng ăn, lúc thì có cò ke, đuôi chồn, đôi khi có cả trái bứa. Táo rừng trái nhỏ giống như hạt tiêu chỉ có lớp cơm mỏng, lúc chín thì ngọt ngọt chua chua, ăn đã nhất là hái nguyên một bụm thả vào miệng nhai ngồm ngàm nuốt lấy nước rồi phung hạt như bắn súng.
Chắc cũng bởi nơi đây có nhiều kí ức nên tui vẫn thường ngồi đây một mình dù rằng bây giờ đã khang trang phố thị không còn chút gì hình dánh của ngày xưa.

Hôm nay ngồi cà phê, trời bên ngoài mưa lâm râm, lòng có tâm trạng nên viết tiếp.Hồi hải mã: new born-neuron 3Nhà tui có...
02/09/2025

Hôm nay ngồi cà phê, trời bên ngoài mưa lâm râm, lòng có tâm trạng nên viết tiếp.
Hồi hải mã: new born-neuron 3
Nhà tui có 7 chị e, tui là út, 6 chị của tui ai cũng xinh đẹp, có thể nói là nhất xóm, nên tối ở nhà tui lúc nào cũng có bầy ong bướm ghé chơi, lúc tui còn nhỏ thì chị 2, chị 3, chị tư đã là thiếu nữ rất xinh đẹp, nhất là chị 3 nên hầu như tối nào cũng có mấy anh ghé chơi, cái nhà tranh vách đất nghèo như thế mà tối nào cũng râm rang tiếng cười đùa của mấy anh mấy chị, nhờ thế mà tui lại được cưng, mấy anh hay mua kẹo và đồ chơi cho tui lắm. Tui nhớ có lần bạn của chị 3 mua cho tui 1 cây súng nhựa, tui thích lắm cầm cây súng chạy lòng vòng chơi, còn chui xuống gầm giường bắn giống như mấy anh lính đánh trận. Có lần mấy anh uống trà tui cũng mon men lên uống ké rồi bị mấy anh khiêu khích thế là tui nóc luôn 1 tô trà to đùng đến tối cái bụng óc ách không ngủ được. Nghĩ lại miệng vẫn nhoẽn cười.
Khoảnh khắc vui là vậy, nhưng người ta nói hồng nhan bạc phận. Các chị tui tuy xinh đẹp nhưng vì nhà nghèo, má tui lại ít học nên số phận của các chị cũng lênh đênh lắm. Mà tui nói nhỏ vầy chị 3 đẹp nhất trong 3 chị đầu thôi, chứ đẹp nhất nhà là chị 5, con tui hiển nhiên là đẹp trai nhất nhà rồi.

Đôi chim nghe Phật giảng bình yênTrăm hướng âu lo lẫn muộn phiềnCó nhân có quả không cần vộiSống đời thanh thản sẽ là yê...
25/01/2021

Đôi chim nghe Phật giảng bình yên
Trăm hướng âu lo lẫn muộn phiền
Có nhân có quả không cần vội
Sống đời thanh thản sẽ là yên.
P/s: đôi bồ câu chụp được ở chùa Tây Tạng, Thủ Dầu Một, Bình Dương. Loa của chùa lúc nào cũng bật kinh Phật tiếng Tây Tạng

Cảm xúc và tâm trạng thi ca giống như một món quà, nó bất  chợt đến  và ra đi bất chợt. Bạn có thể trở về quá khứ với nh...
14/12/2020

Cảm xúc và tâm trạng thi ca giống như một món quà, nó bất chợt đến và ra đi bất chợt. Bạn có thể trở về quá khứ với những thơ ngây thời tuổi trẻ, những ngây dại đời thường của tình yêu đầu tiên nhưng đối với bạn là sự khắc cốt ghi tâm và không bao giờ quên.

09/09/2018
08/09/2018

mưa thu nặng hạt
tiếng vọng rơi đều
con đường lạnh lẽo
quán nhỏ điều hiêu
giọt buồn thầm lặng
đong đầy cô đơn
tràn vào kí ức
ngập chìm nhớ mong
tim ai thoi thóp
tiếng nhịp buông dài
tưởng chừng đông lại
những ngày phôi phai

Hồi hải mã: new-born neuron 2.Nhà tui hồi đó nghèo lắm, nhà có 7 chị em và má của tui, tui là út và là con trai duy nhất...
21/10/2017

Hồi hải mã: new-born neuron 2.
Nhà tui hồi đó nghèo lắm, nhà có 7 chị em và má của tui, tui là út và là con trai duy nhất, nên dù nhà nghèo nhưng tui cũng được cưng nhất nhà, nhưng có 6 người chị cộng thêm má nữa là tui sống với 7 người phụ nữ (thiệt là ...) nhà không có ba, ba tui có vợ khác sống ở Đồng Nai và chưa bao giờ về thăm tụi tui (thôi kệ ổng đi).
Nhà tui vách đất và lợp cỏ tranh trên nóc nhà, mùa nắng thì không sao, mùa mưa là dột đủ chỗ, cũng vui lắm, mưa đến là lật đật đi lấy thau hứng chỗ dột nước chảy xuống thau nhôm nghe thú vị lắm, nền nhà cũng là nền đất sét nên mưa dột làm trong nhà cũng có lổ giống như ở gà, nhà này ngày xưa được ông ngoại và những người trong xóm xây cho lúc má tui mang 6 mẹ con từ Long Thành (lúc giải phóng má tui về ở trên đất ông cố nội - mãnh đất được cho ba tui ăn hương quả) lúc về đây tui còn đang nằm trong bụng của má, má kể lúc mang bầu tui má thường ăn quả u ma (quả lêkima nhưng người ở quê tui gọi như vậy không à) vì nghèo lắm đâu có gì ăn ngoài mấy loại trái cây xung quanh nhà, ông ngoại và cậu mười hay lén bà ngoại mang gạo và đồ ăn lên cho má và mấy chị tui, mỗi lần bị bà ngoại bắt là bà ngoại chửi dữ lắm, bà ngoại chửi má tui ngu thì tự chịu, bà ngoại tui chặt dạ lắm (thôi nổi buồn này của má để tui kể sau).

Cái vách bằng đất nện nhà tui được làm cũng công phu lắm (sau này khi lớn lên thấy người ta làm mới biết). Đầu tiền người lớn đào đất sét đổ thành đống sau đó lấy sẻn xúc bỏ đất vào một cái khuôn gỗ hình chữ nhật khoảng 20x30cm, có 2 người ngồi ở 2 đầu mỗi người cầm một cái búa nện bằng gỗ có chiều ngang bằng chiều ngang cái khuôn và thay phiên nhau nện cục gạch đất mỗi người nện một nữa đầu, và nện luân phiên lên xuống xen kẻ cho đất dẻ lại. Khi cục gạch đất được nện cứng người ta sẽ mở khuôn lấy cục gạch và mang đi phơi
Để xây cái vách thì người ta lấy đất sét trộn với nước sền sệt để làm hồ, người lớn dùng tay hốt hồ sét đã trộn và trải đều lên cục gạch phía dưới rồi mới đặt cục gạch đất lên, tương tự như xây là bằng xi măng bây giờ thôi, vách tường xây lên tầm 2 mét hơn thì người lớn bắt đầu gác cây làm kèo, đòn tay ... dùng tre tầm vong gác trên cùng để lợp tranh (loại cỏ tranh ngoài gò, được người ta cắt phơi khô rồi dùng lạc tre bện lại thành từng tấm) các tấm tranh được lợp ở dưới mái thấp trước rồi lợp lên cao từ từ cũng xếp lớp giống như lợp ngối. Mái tranh mau mục lắm dùng khoảng 3-4 năm là phải lợp cái khác, nên nhà tui được thay mái thường xuyên, má thường hay nói đùa "người ta nhà giàu ở nhà cũ còn mình nhà nghèo ở nhà mới liên tục".
Trước nhà tui có cây mít to lắm, đường mòn đi ngang sân nhà đứng trong nhà nhìn ra cây mít thì phía bên phải nhà tui có cây điệp to lắm loại điệp có hoa đỏ vàng mà người lớn hay bẻ hoa vào để cúng trên bàn phật, kế bên cây điệp là cây hồng quân đực - tới mùa nó ra hoa nhiều lắm nhưng chẳng có đậu trái, đi tiếp ra bên hong nhà là 2 cây mảng cầu ta (quả na) lớn lắm, tui thường trèo hái trái ăn mê ly, tiếp theo 2 cây mảng cầu là bụi chuối - má tui thường trồng chuối cơm chua, tiếp phía sau nhà là cây cao su lớn bằng nữa thân mình tui, phía sau nhà có cây ổi xá lị trái to lắm nhưng mà đến mùa sâu thì ôi thôi con nào con nấy to bằng hột mít dài khoảng 1 tấc, có màu xanh bạc. Kế bên cây ổi là cây vú sữa, tui khoái cây này nhất trái nó to lắm, loại vú sữa tím trái to hơn cái chén lớn. Phía cuối vườn nhà cũng có cây mãng cầu ta một cái hầm đất (đất đào lên để làm gạch xây nhà) kế bên hầm đất là nhà cầu (nghĩ lại mà tởm - nhà cầu là một cái hầm được đặt một tấm bê tông có cái lổ ở giữa 2 bên có 2 cục xi măng lớn để đặt chân ngồi, ở trong này thì lúc nào cũng hôi, thôi không kể vụ này). Kể tiếp điều thú vị, cuối vườn nằm ở gốc là 2 cây khế cây ở trong là cây khế ngọt cây ngay gốc vườn là cây khế chua và có dây tiêu leo trên cây khế, 2 nộc tiêu này sai trái lắm tới mùa hái tiêu là hái cũng mệt luôn, lúc tui đủ tuổi phụ hái tui thường hái mây chuỗi chín đỏ bỏ vào miệng cạp cạp ăn cái cơm nó ngọt ngọt, hái tiêu cũng cực lắm vì nộc tiêu nhiều kiến vàng làm tổ lắm, mỗi lần hái tui trèo lên cái than lấy tro bếp rải để tụi kiến nó mù mắt cắn mình ít hơn rồi mới hái được, tiêu hái xong mang vào lải hạt ra , lải hạt xong thì hai cái tay đen thui vì mủ tiêu, còn lại cái cùi tiêu má kêu mang đổ giữa đường để người ta đi qua đi lại đạp nhiều thì mùa sau mới say quả (tui không hiểu, đến giờ lớn cũng không hiểu). Quay lại cây khế ngọt, tui thường xuyên ở trên ngọn của nó, trái của nó to lắm tui trèo lên hái ăn, thường tui chỉ chọn quả nào ngon nhất rồi ngồi trên cây xử tại chỗ, trái khế ngon là trái mà chưa chín chỉ mới ở màu xanh đọt chuối tươi các múi khế căn mọng lên, cắn miếng nào ngọt lịm miếng đó, nhưng có điều ăn khế xong cái răng nó rít rít, ăn đã tui trèo xuống không quên bỏ vào trong áo một bụng xuống cho mấy chị (tui thường bỏ áo vô quần rồi hái khế bỏ bên trong áo, mà cây khế có kiến đen lẫn kiến vàng,, và hiển nhiên là bị tụi nó cắn đủ chổ kể cả cái chổ ấy nó cũng không tha, kiến đen cắn ngứa ngứa chứ kiến vàng nó cắn đâu lắm). Ở nhà chỉ có mình tui là trèo cây khế và cây vú sữa, mấy chị thì chỉ lấy cây đứng dưới đất thọc lên thôi....

Hồi hải mã: new-born neuron 1.Trước sân trường mầm non là tiệm sửa xe đạp của chú 2 Xiêm chú sửa xe ở đây từ lúc nào đó ...
19/10/2017

Hồi hải mã: new-born neuron 1.
Trước sân trường mầm non là tiệm sửa xe đạp của chú 2 Xiêm chú sửa xe ở đây từ lúc nào đó mà đám nhỏ tụi tui cũng không biết nữa, phía sau tiệm sửa xe có cây bá đậu rất to, đám nhỏ tụi tui hay nhặt trái làm bánh xe rồi cột vô cái cây và đẩy để chạy đua.
Không nhớ rõ nữa hình như trường mầm non có 3 hay 4 lớp gì đó và tên là trường mầm non Vành Khuyên , và thật buồn là tui không thể nhớ nổi cô giáo dạy mẫu giáo của mình (trí nhớ tệ lắm). Mỗi phòng không lớn lắm và cũng chẵng có gì ấn tượng để tôi nhớ, tôi chỉ nhớ trường cũ kỹ mái lợp bằng tol xi măng, sân đất thôi (ở những năm 1986-1987 thì có được một ngôi trường bằng tường gạch thì cũng là đã tốt rồi, nhưng đám nhỏ tụi tui lúc đó có biết gì đâu).
Đường Lê Hồng Phong trước trường ngày xưa là đường đất đỏ vừa 2 chiếc xe du lịch, ngày xưa xe gắn máy ít lắm chỉ toàn là xe đạp nên đi học chẳng có bụi bặm gì cả chỉ có tụi tui chạy giỡn đá bụi vào nhau đến khi về tới nhà thì bị má và chị la "nhìn mày như mọi da đỏ". Đường ngày xưa vắng xe lắm chỉ có vài chiếc xe đạp và người lớn đi bộ là nhiều, nên con nít tụi tui chạy giỡn tung tăng thoải mái lắm. vì đi học là tự đi, chẳng có bắt cóc gì hết người lớn chăng phải lo lắng gì cả, mỗi ngày tụi tui đến lớp đúng nghĩa là một ngày vui rất hồn nhiên trong sáng.
Chung lớp tui có 1 bạn nữ mà tui thường chơi chung có một lần 2 đứa cãi nhau cũng khá là buồn cười vì 2 đứa mới có 4-5 tuổi:
"- tui sẽ lấy xe ủi nhà bạn
--tui lấy xe cần cẩu cẩu nhà bạn luôn
- tui lấy xe lu cán nhà bạn
-- tui lấy xe tăng bắn bạn luôn
- ...."
cuộc cãi vã không kéo dài lắm rồi hai đứa chạy đi chơi tiếp (cô bạn tên Nga con của bác sĩ nha khoa nếu tôi nhớ ko lầm).

Có một lần tui và đứa em họ con dì 5 nghe tụi bạn bảo hột bá đậu ăn ngon lắm thế là 1 đám khoảng 4 - 5 đứa gì đó tìm đá đập cái trái ra lấy cái hột , cái hột dẹp tròn có vỏ mỏng, bên trong có thịt trắng ăn béo béo giống đậu phộng sống thế là cả đám hồ hởi đập ăn hết hột này tới hột khác. Đến khi về nhà hỡi ôi tào tháo dí chạy không kịp (hột bá đậu có giúp xổ ruột ra ấy mà), cái này xấu hổ lắm nhưng cũng phải ghi lại, đâu có kịp chạy ra nhà cầu đâu, mà con nít hồi đó ít khi ngồi wc lắm, tui chạy ra hàng rào ngồi dưới gốc cao su mà thả, tui ngồi từ gốc cao su rồi nhảy từ từ tới gốc mãng cầu (quả na) mà cái bụng nó có chịu yên đâu, bị tào tháo quậy đến nỗi mệt lã người, cũng may ông mười nhà kế bên biết chuyện bày cho má tui đem nước lạnh cho tui uống thì một hòi nó cũng chịu yên.
Còn đứa em họ của tui nó tệ hơn, dì 5 không biết cho nó uống nước nóng, làm cái bụng quậy nó hết đi nổi luôn, cho tới khi má tui chạy xuống kêu dì 5 cho nó uống nước lạnh thì nó mới bớt. Qua đợt đó tụi tui tởn tới già tới giờ này tui 35 tuổi đầu mà vẫn còn nhớ cảnh hãi hùng đó, ơ hơ hờ.
Hồi đó cái bụng tui bự lắm nên tụi bạn chung xóm kêu bằng Minh Dương theo tên của một ca sĩ cải lương nổi tiếng (Minh Vương ) đáng lẻ phải tự hào, nhưng mà nhỏ có biết gì đâu bị tụi nó ghẹo như vậy bực mình lắm thường tui sẽ chửi lại tụi nó, rồi đôi khi bị tụi nó đánh - thường mấy thằng lớn hơn mình ghẹo nên đánh không lại, và khóc bù lu bù loa chạy về. Nhưng mà cũng có cái may trong cái rủi, từ dạo tui bị sổ ruột bằng hạt bá đậu cái bụng sẹp luôn tới lớn (cái này gọi là ở hiền gặp lành). Bụng có sẹp nhưng cái biệt danh Minh Dương cũng không thế mà mất đi, vẫn bị tụi nó ghẹo riết rồi cũng quen không còn chửi tụi nó nữa và tụi nó kêu tui là Minh Dương giống như cái tên ko phải ghẹo nữa..
Đó là tất cả kí ức tui nhớ về học mầm non khi nào nhớ gì đó nữa sẽ bổ sung

Address

Thu Dau Mot

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Con Đường Kí Ức posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share