09/03/2020
Thơ tình thợ cơ khí
Em hỏi tôi sao chọn nghề cơ khí
Ngày qua ngày chai sạm đôi bàn tay
Mồ hôi rơi đổ xuống khắp đêm ngày
Bao vất vả đó là nghề nặng nhọc
Dậy đi làm khi mặt trời mở mắt
Tối về nhà lúc vạn vật ngủ say
Thật tự hào mỗi công trình bàn giao
A thơ thẩn giữa đời vui hối hả
Ai nói e thợ cơ khí thấp hèn
Ko hoành cháng đc như bao nghề khác
Nói với e một điều chân thành nhất
A ko cần những hào nhoáng viển vông
Và ko nói những lời yêu có cánh
Hãy tin a đằng sau những xắt thép
Là tâm hồn chan chứa bóng hình e
Nghề a dù có lấm lem vất vả
Vẫn yêu đời và đậm chất thơ ca